CHƯƠNG 21
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Bà Trịnh Nguyệt Phương nhìn ông Phương Ngụy Quốc đang cầm chén rượu trên tay, bấy giờ mới sực nhớ ra lời bác sĩ dặn dò: “Đã bảo ông đừng có uống rượu rồi, sao ông lại cứ lén lút dốc vào thế hả? ”
“Bà đừng có nghe mấy lời dọa dẫm ấy, tôi nhấp một chút thì đã làm sao. ”
Ông Phương Ngụy Quốc xua tay, rồi quay sang nhìn thẳng vào Phương Tĩnh Nghi, hỏi dồn: “Tĩnh Nghi, bố hỏi thật con, con rốt cuộc có định quay lại với Hoài Chinh không? ”
“Bố à, con đã nói bao nhiêu lần rồi, giữa chúng con. .. ”
Lời Phương Tĩnh Nghi còn chưa dứt, toàn thân ông Phương Ngụy Quốc bỗng co giật không kiểm soát, rồi ông đổ ập xuống sàn nhà.
Lục Hoài Chinh nhanh mắt nhanh tay lao tới đỡ lấy ông Phương Ngụy Quốc, không để ông bị đập đầu xuống đất, nếu không hậu quả thực sự khôn lường.
Bà Trịnh Nguyệt Phương hoảng hốt gào lên: “Ông nó ơi! Ông làm sao thế này! ”
“Mẹ! Đừng gọi nữa, mau đưa bố vào viện ngay! ” – Phương Tĩnh Nghi hét lớn.
Lục Hoài Chinh lập tức cõng ông Phương Ngụy Quốc trên lưng, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía bệnh viện. Cả nhóm hớt hải xông vào phòng cấp cứu. Với tình trạng hiện tại, ông Phương Ngụy Quốc buộc phải tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Thật trùng hợp, bác sĩ chính cho ca mổ lần này lại là Trương Lâm Thạc.
Anh bước tới bên cạnh Phương Tĩnh Nghi, khẽ vỗ vai cô an ủi: “Tĩnh Nghi, em yên tâm đi, bác trai sẽ không sao đâu. ”
Phương Tĩnh Nghi nghẹn ngào gật đầu: “Vâng. ”
Sau khi ông Phương được đưa vào phòng phẫu thuật, cả nhóm ngồi lặng lẽ trên băng ghế dài ở hành lang, nín thở chờ đợi. Khoảng ba tiếng sau, đèn phòng mổ cuối cùng cũng tắt. Trương Lâm Thạc bước ra, dù gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được nét vui mừng: “Tĩnh Nghi, ca phẫu thuật của bố em rất thành công. ”
Phương Tĩnh Nghi xúc động nắm chặt lấy tay Trương Lâm Thạc, cảm kích không thôi: “Bác sĩ Trương, thực sự cảm ơn anh rất nhiều. ”
“Cũng nhờ mọi người đưa bác đến kịp thời, nếu chậm trễ chút nữa tôi cũng chịu bó tay. ”
Nghe anh nói vậy, Phương Tĩnh Nghi quay sang nhìn Lục Hoài Chinh: “Lần này. .. cũng đa tạ anh. ”
Ngày hôm sau sau ca phẫu thuật, ông Phương Ngụy Quốc đã tỉnh lại.
Bà Trịnh Nguyệt Phương nghẹn ngào: “Ông nó ơi, cuối cùng ông cũng tỉnh rồi, ông làm tôi sợ chết khiếp đi được. ”
Phương Tĩnh Nghi giọng run rẩy: “Bố, bác sĩ bảo mổ xong là ổn rồi, bố đừng lo lắng quá nhé. ”
Nào ngờ, ông Phương Ngụy Quốc lại nắm lấy tay cô, thều thào nói: “Tĩnh Nghi à, bố vừa mới dạo một vòng qua cửa tử, giờ cũng nghĩ thông suốt rồi. Chuyện của bọn trẻ các con, cái thân già này từ nay không thèm xen vào nữa. ”
Thấy bố rốt cuộc cũng thấu hiểu cho mình, vành mắt Phương Tĩnh Nghi đỏ hoe: “Bố! ”
“Được rồi, con gái ngoan, trước đây là tại bố không đúng. ”
Hai cha con trong giây phút ấy đã chính thức xóa bỏ mọi hiềm khích bấy lâu.
Suốt một thời gian dài sau đó, ngày nào Lục Hoài Chinh cũng chạy đến bệnh viện. Anh luôn miệng bảo là đến thăm ông Phương Ngụy Quốc, nhưng thực chất ánh mắt chưa từng rời khỏi Phương Tĩnh Nghi lấy một giây.
Cuối cùng, Phương Tĩnh Nghi cũng không nhịn được nữa, cô nói: “Lục Hoài Chinh, anh đừng có hở tí là chạy qua đây, ảnh hưởng không tốt đâu. ”
Lục Hoài Chinh cười hiền đáp: “Anh đến thăm bác trai mà. ”
“Được, vậy anh cứ ở đấy, tôi đi trước. ”
Phương Tĩnh Nghi lườm anh một cái rồi rời khỏi phòng bệnh của bố để quay về với công việc của mình. Trương Lâm Thạc thấy cô bước ra liền tiến lại hỏi han: “Tĩnh Nghi, dạo này Lục quân trưởng đó sao cứ năng tới thăm bác Phương thế? Hai người. .. thân thiết lắm à? ”
Phương Tĩnh Nghi khựng lại một chút, rồi trả lời qua loa: “Chúng tôi là người cùng quê thôi. ”
Nghe vậy, Trương Lâm Thạc mới thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra là vậy. ”
Phương Tĩnh Nghi nghi hoặc nhìn anh: “Anh hỏi chuyện này làm gì? ”
Gương mặt Trương Lâm Thạc đỏ rực lên thấy rõ, anh vội xua tay: “Không có gì, không có gì đâu. ”
Phương Tĩnh Nghi bỗng thấy Trương Lâm Thạc cũng kỳ quặc y hệt như Lục Hoài Chinh vậy.
Thấm thoát một năm đã trôi qua, mối quan hệ giữa Phương Tĩnh Nghi và Lục Hoài Chinh cũng dần trở nên ôn hòa hơn. Đột nhiên một ngày, Lục Hoài Chinh tìm đến gặp cô với vẻ mặt đầy ưu tư: “Tĩnh Nghi, anh có chuyện muốn nói với em. ”
Thấy anh cau mày rầu rĩ, cô hỏi: “Có chuyện gì thế? ”
Lục Hoài Chinh thở dài: “Tĩnh Nghi, đợt thăng chức này anh được điều động đi nơi khác công tác. ”
Phương Tĩnh Nghi lại mỉm cười chúc mừng: “Anh lại thăng chức rồi à, đó là chuyện tốt mà? ”
Lục Hoài Chinh im lặng một lát, rồi ngước lên nhìn cô đầy chân thành: “Vậy em có nguyện ý. .. đi cùng anh không? ”
Phương Tĩnh Nghi dứt khoát từ chối ngay lập tức: “Lục Hoài Chinh, ở đây em đang rất ổn. ”
Lục Hoài Chinh nghe xong, dù trong lòng thất vọng nhưng anh đã sớm lường trước được câu trả lời này. Ánh mắt anh đong đầy nỗi luyến lưu: “Tĩnh Nghi, chúc em hạnh phúc. ”
Thực tâm anh vẫn mong cô được làm những điều mình thích, chứ không phải một lần nữa bị giam cầm trong bốn bức tường của gia đình. Phương Tĩnh Nghi nhìn anh, nở một nụ cười chân thành nhất từ trước đến nay: “Lục Hoài Chinh, anh cũng vậy nhé. ”
Trước lúc rời đi, Lục Hoài Chinh ngập ngừng mãi mới dám mở lời: “Tĩnh Nghi. .. anh có thể ôm em một lần cuối được không? ”
Anh cứ ngỡ cô sẽ từ chối, nhưng không ngờ cô lại chủ động dang rộng vòng tay ôm lấy anh. Vào khoảnh khắc ấy, cả hai đã thực sự buông bỏ tất cả quá khứ. Phương Tĩnh Nghi đã chính thức coi anh như một người bạn cũ.
Sau khi Lục Hoài Chinh rời đi, cuộc sống của Phương Tĩnh Nghi vẫn tiếp diễn một cách quy củ. Cô cùng Trương Lâm Thạc và đội ngũ của mình liên tục tạo nên hết kỳ tích này đến kỳ tích khác cho nền y học nước nhà. Thỉnh thoảng, cô vẫn nhận được thư từ Lục Hoài Chinh gửi về, bên trong chỉ là những lời hỏi thăm ngắn ngủi, lúc rảnh rỗi cô cũng viết thư hồi đáp. Chỉ là sau này, không biết từ lúc nào, những cánh thư thưa thớt dần rồi đứt hẳn, cả hai cũng từ đó mà mất liên lạc.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, đất nước đã bước sang một thiên niên kỷ mới. Cô từ bác sĩ Phương năm nào giờ đã trở thành Giáo sư Phương, mái đầu đã bạc trắng, trở thành một bà lão tóc sương. Sau khi rời khỏi tiền tuyến nghiên cứu, cô về làm giảng viên tại một trường đại học, thỉnh thoảng lên lớp giảng bài cho sinh viên. Cả đời này Phương Tĩnh Nghi không kết hôn nữa, cô đã hiến dâng trọn vẹn cuộc đời mình cho sự nghiệp y học.
Trương Lâm Thạc cũng giống như cô, hai người lúc nhàn rỗi thường cùng nhau trồng hoa, nuôi chim, cuộc sống trôi qua rất đỗi an nhàn.
Bỗng một ngày, khi Phương Tĩnh Nghi đi chợ mua thức ăn về, cô thấy một thanh niên khoảng ba mươi tuổi đang đứng tần ngần trước cửa nhà mình.
Cô bước tới hỏi thăm: “Chàng trai, cậu tìm ai sao? ”
Người nọ vội vàng hỏi: “Dạ, đây có phải là nhà của Giáo sư Phương không ạ? ”
Phương Tĩnh Nghi mỉm cười gật đầu: “Tôi chính là người cậu cần tìm đây. ”
Chàng thanh niên kinh ngạc ngước lên, ánh mắt lộ rõ vẻ xúc động: “Giáo sư Phương, cuối cùng cháu cũng tìm được bà rồi! ”
“Cậu là. .. ?”
“Cháu tên là Lục Lâm Xuyên, là con trai của Tướng Lục. ”
Phương Tĩnh Nghi không khỏi bàng hoàng: “Cậu là con trai của Lục Hoài Chinh sao! ”
Đã mấy chục năm trôi qua, đây là lần đầu tiên cô nghe lại tin tức về anh. Lục Lâm Xuyên giải thích: “Dạ đúng ạ, nhưng cháu không phải con ruột, cháu là con nuôi của bố cháu. ”
“Vậy anh ấy. .. giờ thế nào rồi? Sống có tốt không? ” – Phương Tĩnh Nghi hỏi.
Vành mắt Lục Lâm Xuyên bỗng đỏ hoe: “Cháu đến đây là để báo với bà một tiếng, bố cháu. .. ông ấy đã qua đời vào hai ngày trước rồi ạ. Cho đến tận giây phút lâm chung, ông ấy vẫn không ngừng gọi tên bà. ”
Tim Phương Tĩnh Nghi thắt lại một nhịp đau đớn.
Lục Lâm Xuyên nói tiếp: “Bố cháu cả đời này luôn cảm thấy ngại vì đã làm phiền bà, nên không dám đến thăm. Nhưng cháu vẫn muốn thay mặt ông đến xem bà sống thế nào. ”
Nói đoạn, anh đưa một tấm ảnh cho cô: “Đây là vật trân quý nhất của bố cháu, giờ cháu xin được giao lại cho bà. ”
Phương Tĩnh Nghi đón lấy tấm ảnh, đó chính là tấm hình chụp khi cô và Lục Hoài Chinh đi đăng ký kết hôn năm ấy. Có lẽ vì thường xuyên được cầm trên tay nên các cạnh của tấm ảnh đã mòn vẹt và sờn cũ nghiêm trọng.
“Cảm ơn cậu, chàng trai. ”
“Bà nhận tấm ảnh này rồi, coi như tâm nguyện cuối cùng của bố cháu là được gặp bà lần nữa cũng đã hoàn thành. ” – Lục Lâm Xuyên nói xong liền cúi chào rồi rời đi.
Phương Tĩnh Nghi siết chặt tấm ảnh trong tay, đứng ngẩn ngơ dưới chân tòa nhà. Cô không ngờ Lục Hoài Chinh cũng sống cô độc cả đời, đến chết cũng không dám đến quấy rầy cuộc sống của cô.
Trong phút chốc, cô bỗng thấy choáng váng, thời gian như quay ngược trở lại khoảnh khắc lần đầu họ gặp gỡ. Chỉ tiếc là, mọi thứ vốn dĩ đã chẳng thể quay lại được nữa rồi.
HẾT