Chương 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Đừng lo.”
“Chúng tôi có phương án dự phòng.”
Trái tim tôi.
Lập tức nhảy vọt lên cổ họng.
Bị phát hiện rồi sao?
Làm sao có thể?
Bên biệt thự.
Đã phát hiện sớm?
Hay ngay từ đầu.
Giang Lâm Phong chưa từng thật sự tin tôi.
Nên âm thầm cho người theo dõi biệt thự suối nước nóng?
Hay là…
Trong quá trình chuẩn bị.
Tôi đã vô tình để lộ dấu vết.
Mà chính mình cũng không hề nhận ra?
Không còn thời gian suy nghĩ.
Tài xế đã bẻ mạnh vô lăng.
Chiếc xe rẽ vào một con đường khác.
Con đường này hẹp hơn.
Mặt đường xấu hơn.
Xe xóc dữ dội.
Đóa Đóa bị đánh thức.
Lo lắng nhìn tôi.
Dự An cũng mím môi.
Sắp khóc.
Tôi vội vàng dỗ hai con.
Đồng thời bám chặt tay vịn.
Không để mẹ con tôi bị hất văng.
Những chùm đèn phía sau.
Quả nhiên cũng rẽ theo.
Khoảng cách.
Đang càng lúc càng gần.
Không chỉ có một chiếc.
“Ch/ế/t tiệt.”
“Không cắt đuôi được.”
Tài xế nghiến răng.
Đạp ga sâu hơn.
Nhưng con đường nhỏ này.
Rõ ràng không thích hợp chạy tốc độ cao.
Hơn nữa.
Xe của đối phương.
Dường như còn mạnh hơn.
Sắc mặt người đàn ông ngồi ghế phụ.
Trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Ông nhanh chóng ra lệnh qua thiết bị liên lạc.
Vài phút sau.
Phía trước xuất hiện một ngã ba.
Ông lập tức chỉ huy.
“Rẽ trái.”
“Lên núi!”
Bên trái.
Là một con đường dốc đứng.
Gần như không thể gọi là đường.
Dẫn thẳng vào cánh rừng thông rậm rạp.
Chiếc xe gầm rú.
Lao thẳng lên.
Gầm xe liên tục cọ vào những tảng đá nhô lên.
Phát ra tiếng ken két chói tai.
Những chiếc xe phía sau.
Dường như chần chừ một thoáng.
Nhưng rất nhanh.
Chúng cũng đuổi theo.
Càng đi sâu vào rừng.
Cây cối càng dày đặc.
Ánh sáng cũng càng lúc càng u ám.
Chiếc xe của chúng tôi.
Như một con thú hoảng loạn.
Điên cuồng lao giữa rừng cây.
Đột nhiên.
Phía trước xuất hiện một khúc cua gấp.
Tài xế đạp mạnh phanh.
Nhưng mặt đường quá trơn.
Chiếc xe lập tức mất lái.
Trượt ngang.
Phần đuôi xe đâm sầm vào một cây sam lớn.
Phát ra một tiếng.
“Rầm!”
Cú va chạm không quá dữ dội.
Túi khí cũng không bung ra.
Nhưng chiếc xe.
Đã không thể tiếp tục chạy nhanh được nữa.
Quán tính cực mạnh.
Khiến người tôi chúi về phía trước.
Rồi bị dây an toàn kéo mạnh trở lại.
Dự An trong lòng.
Hoảng sợ òa khóc.
Đóa Đóa cũng hét lên.
“Xuống xe!”
“Mau!”
Người đàn ông ngồi ghế phụ.
Và tài xế.
Gần như đồng thanh quát lớn.
Hai người nhanh chóng tháo dây an toàn.
Nhảy khỏi xe.
Rồi lấy từ cốp sau.
Hai chiếc ba lô cỡ nhỏ.
Ném một chiếc về phía tôi.
“Đi theo chúng tôi!”
“Đi đường núi!”
“Xuyên qua cánh rừng này.”
“Bên kia có người tiếp ứng!”
Tôi cuống cuồng tháo dây an toàn.
Cho mình.
Và hai đứa trẻ.
Ôm Dự An đang khóc nức nở.
Kéo theo Đóa Đóa vẫn chưa hoàn hồn.
Loạng choạng leo xuống xe.
Vừa đặt chân xuống nền rừng.
Lớp đất mềm và ẩm.
Khiến tôi trượt chân.
Suýt ngã.
Phía sau.
Đám người truy đuổi đã áp sát.
Ánh đèn pha xuyên qua những kẽ hở giữa rừng cây.
Chói đến mức không mở nổi mắt.
“Bọn chúng ở kia!”
Tiếng quát vang lên.
Mơ hồ.
Nhưng ngày càng rõ.
“Đi!”
Người đàn ông trung niên.
Bế phắt Đóa Đóa vẫn còn đang khóc.
Lớn tiếng quát tôi.
Rồi cùng tài xế.
Lao thẳng vào sâu trong rừng.
Tôi nghiến chặt răng.
Ôm Dự An sát hơn.
Bất chấp tất cả.
Cắm đầu chạy theo.
Bụi gai cào rách ống quần.
Và cẳng chân.
Sương đêm làm quần áo ướt sũng.
Hai lá phổi.
Như bị lửa thiêu đốt.
Vì chạy quá sức.
Và vì căng thẳng.
Dự An vẫn khóc không ngừng.
Đóa Đóa trên vai người đàn ông lạ.
Cũng nức nở từng tiếng.
Đầu óc tôi.
Trống rỗng.
Chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ.
Chạy.
Không được dừng lại.
Tuyệt đối không được để họ bắt về.
Tiếng bước chân.
Tiếng hò hét.
Phía sau.
Dường như càng lúc càng gần.
Những chùm sáng từ đèn pin.
Không ngừng quét qua những thân cây quanh chúng tôi.
Chúng tôi.
Giống như con mồi.
Bị dồn vào bãi săn.
Liều mạng bỏ chạy.
Nhưng hoàn toàn không biết.
Lối thoát ở đâu.
Ngay lúc tôi gần như tuyệt vọng.
Sức lực cũng sắp cạn kiệt.
Thì tài xế chạy phía trước.
Bỗng chỉ tay về phía trước.
Hạ thấp giọng hét lên.
“Đến rồi!”
“Ở bên kia!”
Qua những thân cây thưa dần.
Tôi nhìn thấy.
Ở rìa khu rừng phía trước.
Lờ mờ xuất hiện ánh đèn xe.
Không phải ánh đèn pha chói lòa.
Của đám truy đuổi.
Mà là ánh đèn định vị dịu hơn.
Ở đó.
Hình như có một chiếc xe đang đợi.
Hy vọng.
Lại bùng lên.
Không biết lấy đâu ra sức.
Tôi tăng tốc.
Gần như vừa bò.
Vừa lao ra khỏi cánh rừng.
Bên ngoài.
Là một con đường rải sỏi.
Rộng hơn nhiều.
Ven đường.
Quả nhiên có một chiếc xe tải thùng màu bạc xám.
Trên thân xe.
In logo của một công ty rau quả.
Nhìn vô cùng bình thường.
Cửa hông xe tải bật mở.
Một người phụ nữ mặc quần công nhân.
Gương mặt rất đỗi bình thường.
Thò đầu ra.
Sốt ruột vẫy tay.
“Mau!”
“Lên xe!”
Mấy người chúng tôi.
Trong bộ dạng nhếch nhác.
Vội vàng lao tới.
Người phụ nữ giúp tôi bế hai đứa trẻ lên xe.
Tiếp đó.
Người đàn ông trung niên bế Đóa Đóa.
Rồi đến tài xế.
Ngay khi tất cả vừa chen vào trong.
Người phụ nữ lập tức kéo cửa lại.
Bên trong thùng xe.
Chất đầy những sọt đựng trái cây rỗng.
Không gian khá chật.
Nhưng vẫn đủ để chúng tôi ngồi.
Chiếc xe lập tức khởi động.
Êm ái lao lên con đường sỏi.
Tốc độ nhanh chóng tăng lên.
Qua khe hở nhỏ trên thành xe.
Tôi nhìn thấy.
Mấy chiếc xe phía sau.
Đã dừng lại bên mép rừng.
Có người bước xuống.
Đảo mắt quan sát khắp nơi.
Nhưng không lập tức đuổi theo.
Có lẽ.
Họ không nhìn thấy.
Chúng tôi đã đổi sang chiếc xe tải này.
Hoặc cũng có thể.
Chiếc xe tải quá đỗi bình thường.
Khiến họ nhất thời không hề nghi ngờ.
“Tạm thời an toàn rồi.”
Người đàn ông lúc trước ngồi ghế phụ.
Giờ cũng chen trong thùng xe.
Vừa thở hổn hển.
Vừa nói.
“Chiếc xe này.”
“Bình thường chuyên chở rau củ.”
“Đến nhà ăn của sân bay.”
“Có giấy thông hành.”
“Không dễ bị kiểm tra.”
“Chúng ta sẽ đi thẳng.”
“Đến cổng phụ của sân bay.”
Tôi ngồi bệt xuống.
Giữa những chiếc sọt rỗng.
Ôm chặt hai đứa con.
Vẫn còn đang thút thít.
Toàn thân như rã rời.
Trái tim đập điên cuồng.
Gần như muốn vọt khỏi lồng ngực.
Trên mặt.
Không biết là mồ hôi.
Hay nước mắt.
Hay những giọt sương trong rừng.
Chỉ thấy lạnh buốt.
Cuộc truy đuổi nghẹt thở vừa rồi.
Đã khiến tôi thật sự cảm nhận được.
Sự đáng sợ của nhà họ Giang.
Đồng thời.
Một nỗi sợ hãi muộn màng.
Cũng trào dâng trong lòng.
Nếu vừa rồi.
Thật sự bị bắt lại…
Tôi không dám tưởng tượng.
Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Mẹ ơi…”
“Con sợ…”
Đóa Đóa vùi khuôn mặt nhỏ vào lòng tôi.
Giọng nói nghẹn ngào.
“Không sợ.”
“Không sợ nữa.”
“Đóa Đóa ngoan.”
“Dự An cũng ngoan.”
“Không sao rồi.”
“Không sao nữa rồi…”
Tôi lắp bắp dỗ dành hai con.
Cũng là đang tự dỗ dành chính mình.
Có lẽ Dự An đã khóc mệt.
Con vừa nấc.
Vừa thiếp đi trong lòng tôi.
Trong thùng xe.
Phảng phất mùi trái cây hư.
Lẫn với mùi bụi bặm.
Không hề dễ chịu.
Nhưng lúc này.
Chính thứ mùi ấy.
Lại khiến tôi có cảm giác an toàn đến kỳ lạ.
Ít nhất.
Chúng tôi đã tạm thời thoát được.
Khoảng hơn bốn mươi phút sau.
Chiếc xe giảm tốc.
Rồi dừng lại.
Cửa hông lại được kéo mở.
Người phụ nữ mặc quần công nhân khẽ nói.
“Đến rồi.”
“Theo tôi.”
“Nhanh lên.”
Chúng tôi lập tức xuống xe.
Mới phát hiện.
Đây giống như khu hậu cần của sân bay.
Xung quanh đều là kho hàng.
Mái che chứa hàng.
Và đủ loại xe vận chuyển.
Trời đã sáng hẳn.
Nhưng nơi này vẫn rất yên tĩnh.
Người phụ nữ dẫn chúng tôi.
Thuần thục len qua mấy lối đi.
Chất đầy những thùng hàng.
Cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa sắt không mấy nổi bật.
Cô ấy gõ cửa.
Ba tiếng dài.
Hai tiếng ngắn.
Rất có quy luật.
Cánh cửa sắt mở từ bên trong.
Một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên mặt đất sân bay thò đầu ra.
Cảnh giác nhìn chúng tôi.
Rồi nghiêng người.
Ra hiệu đi vào.
Bên trong là một hành lang hẹp.
Dẫn đến một căn phòng nhỏ.
Giống như phòng nghỉ.
“Mọi người chờ ở đây.”
“Máy bay đang kiểm tra lần cuối.”
“Hai mươi phút nữa.”
“Sẽ lên máy bay bằng lối đi riêng.”
Người đàn ông nói xong.
Liền đóng cửa lại.
Căn phòng nghỉ rất nhỏ.
Chỉ có vài chiếc ghế cũ.
Và một cái bàn.
Trên bàn.
Đặt cốc giấy dùng một lần.
Cùng một bình nước nóng.
Tôi ôm Dự An ngồi xuống.
Đóa Đóa ngồi sát bên cạnh.
Người đàn ông trung niên.
Và tài xế.
Cũng ngồi phịch xuống ghế.
Rõ ràng.
Cuộc truy đuổi vừa rồi.
Đã khiến họ kiệt sức.
“Vừa rồi…”
“Cảm ơn hai anh.”