Chương 22
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giang Lâm Phong.
Đang ở cách tôi chưa đầy ba cây số.
Giống như một con báo săn.
Âm thầm ẩn nấp trong bóng tối.
Có thể lao ra bất cứ lúc nào.
Nhưng lần này.
Tôi sẽ không chạy nữa.
Đây là vùng đất tôi đã lựa chọn.
Là ngôi nhà mới của ba mẹ con tôi.
Tôi sẽ bén rễ ở nơi này.
Sẽ lớn lên.
Sẽ nở hoa.
Sẽ kết trái.
Bất kể mưa gió.
Bất kể lực cản đến từ đâu.
Tôi cầm cây cọ lên.
Chấm vào bảng màu.
Rồi đặt xuống tờ giấy trắng.
Một nét vẽ.
Dứt khoát.
Vững vàng.
Trên nền giấy.
Dần hiện ra.
Không phải phong cảnh.
Mà là một cảm giác.
Một nguồn sức mạnh.
Đang phá vỡ mọi xiềng xích.
Vươn mình đi lên.
Gam màu chuyển dần.
Từ xám xanh u ám.
Sang vàng nhạt rực sáng.
Rồi xanh non đầy sức sống.
Con đường phía trước còn rất dài.
Có thể.
Sẽ đầy những bụi gai.
Nhưng tôi không còn sợ nữa.
Bởi vì.
Tôi không còn chiến đấu một mình.
Tôi có những báu vật cần bảo vệ.
Có mục tiêu ngày càng rõ ràng.
Có pháp luật đứng phía sau.
Và có sức mạnh.
Mà chính tôi đã tìm lại được.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại vang lên.
Màn hình hiện lên cái tên B.
Tôi đặt cây cọ xuống.
Bình tĩnh nhấc máy.
“Chị Lâm.”
Giọng B vang lên.
Mang theo một sự khẩn trương khó che giấu.
“Chúng tôi vừa nhận được tin.”
“Giang Lâm Phong đã thông qua con đường chính thức, nộp đơn khẩn cấp lên tòa án địa phương.”
“Anh ta yêu cầu được thực hiện quyền thăm nom đối với Giang Dự An và Giang Dự Đóa.”
“Đồng thời cho rằng người mẹ đã đơn phương đưa các con rời đi mà không có lý do chính đáng, hành vi đó có thể gây ảnh hưởng bất lợi đến thể chất và tinh thần của hai đứa trẻ.”
“Vì vậy.”
“Anh ta yêu cầu tòa án, trước khi có phán quyết cuối cùng, tạm thời giao quyền nuôi dưỡng hai đứa trẻ cho anh ta.”
“Đồng thời cho phép anh ta đưa các con trở về nước.”
“Tòa án đã chính thức thụ lý.”
“Phiên điều trần sơ bộ được ấn định vào sáng ngày kia.”
“Chúng ta phải lập tức chuẩn bị đối phó.”
Quả nhiên.
Anh ta đã ra tay.
Mà vừa ra tay.
Đã đánh thẳng vào điểm yếu chí mạng nhất.
Anh ta muốn lợi dụng sự phức tạp của tranh chấp quyền nuôi con xuyên quốc gia.
Cùng sự thận trọng của pháp luật địa phương đối với nguyên tắc “lợi ích tốt nhất của trẻ em”.
Để đánh úp tôi.
Thậm chí.
Muốn cưỡng ép đưa hai đứa trẻ đi.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh.
Không hề run rẩy.
“Tôi hiểu rồi.”
“B, phiền anh lập tức liên hệ với văn phòng luật sư mà tôi từng nhắc đến, thông báo toàn bộ tình hình cho họ.”
“Đồng thời.”
“Hãy sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ chúng ta đã chuẩn bị.”
“Bao gồm dòng thời gian tôi đã ghi chép.”
“Những phát hiện ban đầu của anh về các điểm đáng ngờ trong hồ sơ điều trị của Giang Tâm Nghiên.”
“Cùng tất cả manh mối liên quan đến việc cha con Giang Lâm Phong đã lừa dối và lợi dụng tôi.”
“Ngoài ra.”
“Nhân danh tôi.”
“Hãy chính thức trình báo với cảnh sát.”
“Nói rõ rằng vì biến cố nghiêm trọng trong gia đình và lo ngại cho sự an toàn của bản thân, tôi đã đưa các con sang đây sinh sống.”
“Đồng thời bày tỏ sự lo ngại về khả năng sẽ bị quấy rối hoặc đe dọa.”
“Đã rõ.”
“Tôi sẽ lập tức đi xử lý.”
B trả lời dứt khoát.
“Chị Lâm.”
“Xin hãy giữ bình tĩnh.”
“Đối phương đến rất quyết liệt.”
“Nhưng chúng ta cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội.”
“Phiên điều trần sáng ngày kia cực kỳ quan trọng.”
“Chị cần chuẩn bị tâm lý trực tiếp ra tòa trình bày.”
“Đặc biệt là lý do vì sao chị rời đi.”
“Và vì sao chị cho rằng việc các cháu tiếp tục ở bên chị sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của chúng.”
“Mọi lập luận đều phải rõ ràng.”
“Có sức thuyết phục.”
“Hãy nhớ.”
“Pháp luật ở đây rất coi trọng sự ổn định của người trực tiếp chăm sóc con cái.”
“Đồng thời cũng đặc biệt quan tâm xem hành vi của người cha có tạo ra nguy cơ tiềm ẩn đối với sự phát triển của trẻ hay không.”
“Những thông tin chị từng cung cấp.”
“Về cuộc hôn nhân mang tính giao dịch.”
“Và việc lợi dụng con cái.”
“Nếu được trình bày hợp lý trước tòa.”
“Sẽ là căn cứ phản bác rất mạnh.”
“Tôi hiểu.”
Tôi nhìn mảng màu xanh non vừa xuất hiện trên bức tranh.
Ánh mắt bình tĩnh.
Mà kiên định.
“Ngày kia.”
“Tôi sẽ có mặt tại tòa đúng giờ.”
“Lần này.”
“Tôi sẽ không im lặng nữa.”
Cúp máy.
Tôi bước đến trước cửa phòng hai đứa trẻ.
Đóa Đóa đã ngủ say.
Trong lòng vẫn ôm chặt con búp bê mà con yêu thích nhất.
Dự An cũng đang ngủ ngon trong chiếc giường nhỏ.
Lồng ngực bé xíu nhịp nhàng phập phồng.
Tôi lặng lẽ ngắm hai con thật lâu.
Rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Trở về phòng khách.
Tôi mở máy tính.
Bắt đầu cẩn thận sắp xếp lại toàn bộ nội dung sẽ trình bày trước tòa.
Tôi phải kể lại.
Cuộc hôn nhân được che đậy vô cùng khéo léo ấy.
Phải kể rõ.
Làm thế nào.
Một cô gái từng mang trong mình biết bao mộng tưởng về tình yêu.
Lại từng bước trở thành một “công cụ sinh con” bị người khác tính toán.
Phải kể rõ.
Cha con Giang Lâm Phong.
Đã vì một đứa trẻ khác.
Mà lạnh lùng sắp đặt số phận của tôi.
Và cả con trai tôi như thế nào.
Phải kể rõ.
Nỗi lo của tôi đối với tương lai của hai đứa trẻ.
Cũng như lý do.
Vì sao tôi buộc phải đưa các con rời khỏi môi trường ấy.
Tôi không cần tô vẽ cảm xúc.
Không cần nước mắt.
Điều tôi cần.
Chỉ là sự thật.
Và bản năng mạnh mẽ nhất của một người mẹ.
Muốn bảo vệ con mình.
Đêm.
Dần trở nên tĩnh lặng.
Trong căn hộ.
Chỉ còn tiếng gõ bàn phím khe khẽ.
Hòa cùng nhịp thở đều đặn.
Phát ra từ hai căn phòng nhỏ.
Ngoài cửa sổ.
Thành phố vẫn sáng rực ánh đèn.
Thỉnh thoảng.
Một vệt sáng từ ô tô lướt ngang con phố.
Tôi biết.
Sáng ngày kia.
Tại phòng xử án.
Tôi sẽ đối mặt trực tiếp với Giang Lâm Phong.
Đó sẽ không phải một cuộc gặp lại.
Mà là một trận chiến.
Không có khói súng.
Nhưng vô cùng quan trọng.
Kết quả của nó.
Sẽ quyết định tương lai.
Của ba mẹ con tôi.
Nhưng lần này.
Tôi không còn sợ hãi nữa.
Bởi điều tôi bảo vệ.
Không còn là cái vỏ bọc của một cuộc hôn nhân giả dối.
Mà là phẩm giá.
Là quyền được sống.
Của một người phụ nữ độc lập.
Một người mẹ.
Và bầu trời.
Để hai đứa con tôi.
Có thể lớn lên.
Thật sự tự do.
Thật sự khỏe mạnh.
Những nét cọ trên giấy.
Đều đang vươn lên.
Cũng giống như.
Mỗi bước tôi lựa chọn trong cuộc đời mình.
Đều là tiến về phía trước.
Dù phiên điều trần có kết quả thế nào.
Dù phía trước còn bao nhiêu giông bão.
Tôi cũng sẽ.
Và nhất định phải.
Tiếp tục bước đi.
Dẫn theo hai đứa con của mình.
Đi đến một tương lai.
Thật sự thuộc về ba mẹ con chúng tôi.
Một tương lai.
Rộng mở.
Và ngập tràn ánh sáng.