CON TRAI BẮT TÔI LÀM TRÂU NGỰA CHO CON DÂU
Ngày con trai đưa bạn gái về ra mắt, tôi đã từ chối một dự án hợp tác trị giá một trăm triệu.
Tôi đích thân vào bếp nấu ăn để tiếp đãi hai đứa, còn chu đáo chuẩn bị cho cô gái kia trọn bộ trang sức vàng làm quà gặp mặt.
Ai ngờ cô ta vừa mới ngồi xuống đã chỉ vào con gái tôi, lúc ấy vẫn còn đang học đại học, mà buông lời mỉa mai châm chọc.
“Bác gái, cháu nghe nói mỗi năm bác bỏ ra hai triệu để bồi dưỡng con gái, nào là piano, cưỡi ngựa, đấu kiếm, trượt tuyết, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ làm lợi cho thằng con trai nhà người khác thôi sao.”
“Làm kiểu kinh doanh lỗ vốn thế này thật chẳng đáng chút nào, thà để dành số tiền đó mua thêm vài căn nhà cho đứa cháu trai lớn sắp chào đời còn hơn.”
Thấy tôi không đáp lời, cô ta lại được đà lấn tới.
“Trong bụng cháu đang mang đứa con độc đinh ba đời của nhà họ Khương đấy, muốn cưới cháu vào cửa thì nhất định phải lấy ra một nửa gia sản làm sính lễ cho cháu!”
Con trai tôi, Khương Trí Viễn, chẳng những không đứng ra khuyên can mà còn phụ họa theo cô ta để uy hiếp tôi.
“Mẹ, nếu mẹ vẫn còn không biết điều như vậy, sau khi cưới xong con sẽ dọn ra ngoài sống với Phương Hồng, mẹ đừng hòng gặp cháu nội nữa!”
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại hai giây, tôi ngước mắt lên, giọng nhàn nhạt cất lời.
“Không cần đợi đến sau khi cưới, hai đứa bây giờ cút ngay cho tôi!”
Loại sói mắt trắng không biết nghe lời thế này, tôi cũng chẳng cần nuôi nữa.