Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Giây tiếp theo, chị bảo mẫu gõ cửa bước vào. Chu Trầm lập tức nhíu mày: “Chẳng phải đã nói để mẹ em tới chăm sóc sao? Trong nhà đang nợ nần đầm đìa thế này, sao em còn dám vung tay quá trán?”
“Suỵt! Đừng làm ồn con bé.” Tôi thản nhiên rút lấy những phong bao lì xì trong tay họ hàng: “Đây là quà gặp mặt của các cô, các dì dành cho cháu. Cháu thay mặt con gái cảm ơn mọi người.”
Chu Trầm vừa định mở miệng đáp trả thì cánh cửa phòng lại mở ra. Là bố mẹ tôi. Nước mắt tôi phút chốc trào ra. Mợ tôi thấy người tới, lập tức xáp lại gần: “Ông bà thông gia, ông bà tới rồi. Mau khuyên Dao Dao đi, vợ chồng sống với nhau sao có thể phân chia rạch ròi của tôi của anh được. Phải đồng tâm hiệp lực trả nợ mới được chứ!”
Mẹ tôi hất tay bà ta ra: “Trả nợ? Trả nợ gì cơ?”
Tôi cố kìm nước mắt, kể lại ngắn gọn chuyện Chu Trầm mượn nợ trước khi cưới. Bố mẹ tôi nghe xong, sắc mặt đã sớm tỏ tường.
“Tôi còn tưởng chuyện gì to tát lắm cơ.” Mẹ tôi đủng đỉnh đáp: “Không phải chỉ là hai triệu tệ thôi sao?”
Mắt mọi người sáng rực lên: “Đúng thế! Hai triệu tệ cố gắng nỗ lực một chút là trả xong ngay thôi.”
“Chuẩn rồi, thanh niên bây giờ chịu khó chịu khổ một chút có đáng là bao.”
Mẹ tôi ung dung gật đầu: “Nợ nần dễ giải quyết thôi. Thời buổi này làm thêm vài công việc, bớt ngủ đi một chút, thu nhập cả triệu tệ một năm cũng không phải chuyện gì khó.”
Mợ tôi nghe vậy lập tức sốt ruột: “Ấy c.h.ế.t, bà thông gia! Nói thế không được đâu. Nhà của Chu Trầm sau này chẳng phải đều để lại cho cháu ngoại ông bà sao? Mọi người đều là người một nhà, đâu thể đứng khoanh tay đứng nhìn được!”
Bố tôi hừ lạnh một tiếng: “Nợ cá nhân của nó thì liên quan gì đến chúng tôi? Nếu nó thực sự muốn sống t.ử tế, thì sao trước khi cưới lại đào cái hố lớn như vậy? Nếu muốn Dao Dao nhà tôi cùng trả nợ, thì thà ly hôn sớm đi cho rảnh nợ!”
Sắc mặt Chu Trầm tái nhợt: “Bố! Mẹ! Sao bố mẹ có thể xúi giục vợ chồng ly hôn trước mặt con trẻ như vậy? Nó lớn lên sẽ hận bố mẹ đấy!”
Thấy mẹ còn định mở lời, tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay bà: “Mẹ, Chu Trầm nói đúng đấy. Cháu mới sinh, trong nhà cần phải yên ổn. Mẹ xem, có thể thuê một chuyên viên chăm sóc trẻ đến giúp đỡ thêm được không ạ?”
Mẹ tôi lập tức hiểu ý: “Được, mẹ sẽ đi lo ngay.”
Bố tôi quay sang nhìn đám họ hàng: “Thưa các ông bà, tôi làm nghề thợ nề. Tuy không kiếm được tiền to, nhưng việc làm thì không thiếu. Bắt đầu từ tối nay, sau khi tan làm, Chu Trầm sẽ đến công trường của tôi làm thêm việc trộn xi măng. Tiền công có thể chuyển thẳng cho các chủ nợ. Ai cần gấp, sẽ ưu tiên trả trước.”
Đám họ hàng lập tức nháo nhào: “Tôi! Tôi! Tôi!”
“Con trai tôi đang chờ tiền mua nhà đến phát điên rồi đây này!”
“Tiền cứu mạng quan trọng hơn chứ! Viện phí của mẹ tôi đã khất nửa tháng rồi đấy. Nếu không phải tiểu Trầm bảo đợi sinh xong sẽ…” Lời vừa thốt ra, bà ta mới giật mình nhận ra mình lỡ miệng.
Giữa mớ hỗn độn, tôi lặng lẽ nhìn Chu Trầm. Hóa ra đến tuổi trung niên, sự thức tỉnh lớn nhất lại chính là sự phản bội ập đến bất ngờ. Chưa đến phút cuối cùng, bạn vĩnh viễn không thể biết người mình lấy là người hay là quỷ. Rất nhanh, đám họ hàng đã thống kê xong số nợ. Không thừa không thiếu, tròn một triệu tám trăm ngàn tệ.
Tôi nhìn anh ta với vẻ khó tin: “Cưới nhau hai năm tám tháng, anh không trả được một đồng nào sao?”
Chu Trầm bực dọc xua tay: “Mấy năm nay lương giảm thê t.h.ả.m lắm, em không hiểu đâu.”
Nhìn thái độ của anh ta, trong lòng tôi đã thấu suốt. Sau đó, tôi hối thúc bố mẹ về trước. Lúc này mọi người đều đang trông chờ họ sẽ đứng ra dọn dẹp đống lộn xộn này, nhưng e là không được. Rốt cuộc thì nuôi nấng con gái là trách nhiệm của tôi và anh ta, không liên quan gì đến bố mẹ tôi. Đám họ hàng khi rời đi đã lôi luôn Chu Trầm đến công trường. Bọn họ thừa hiểu, nhà tôi tuyệt đối sẽ không nhận cục nợ thối này. Chu Trầm vẫn còn mười lăm ngày nghỉ t.h.a.i sản. Nếu mỗi ngày anh ta chỉ ngủ hai tiếng, liều mạng làm việc trong mười lăm ngày, thì có thể kiếm được khoảng bảy, tám ngàn tệ. Thu nhập cao là cái chắc.
Sau khi xuất viện về nhà, việc đầu tiên tôi làm là lập tức gom gọn toàn bộ đồ đạc có giá trị, định đem gửi vào két sắt ngân hàng. Nhưng khi vừa cầm vàng trên tay, tôi liền sững sờ. Trọng lượng… không đúng. Tôi nhanh ch.óng lôi từng món còn lại ra xem, sống lưng phút chốc ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đều bị tráo đổi hết rồi. Số trang sức này tôi luôn cất giữ cẩn thận, ngoài Chu Trầm ra, không ai biết vị trí cụ thể. Hóa ra, trong lúc tôi nằm giữa ranh giới sinh t.ử trong phòng sinh, thì người chồng của tôi lại đang từng chút một tráo đổi tài sản cá nhân của tôi.
Cục tức nghẹn ứ ở cổ họng, nuốt không trôi, nôn không ra. Khoảnh khắc này tôi rốt cuộc cũng hiểu, hóa ra cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là một cú lừa nhắm vào tôi. Báo cảnh sát sao? Khả năng cao nhất sẽ bị khép vào dạng tranh chấp gia đình, hòa giải cho xong chuyện. Huống hồ, toàn bộ hóa đơn và giấy chứng nhận đều không cánh mà bay. Bằng chứng tôi có thể tung ra ít ỏi vô cùng. Cơ hội duy nhất trong đời được chọn lựa người nhà, đã bị tôi làm hỏng bét rồi.