CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi nhanh chóng đóng cửa sổ trình duyệt, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nét mặt sao cho thật hoàn hảo rồi mới ra mở cửa.
“Em vừa gọi video tám chuyện phiếm với Tân Tân, tiện tay nên chốt cửa lại thôi. “
Anh ta chẳng mảy may nghi ngờ: “Ngày kia là Tết Thiếu nhi, chắc anh phải. .. “
Tôi cười khẩy trong lòng, tiếp lời: “Lại phải đi công tác đúng không? Đợt này trường Chiêu Chiêu không có hoạt động gì, em định đưa con về ngoại ở vài hôm cho tiện. “
Nét mặt anh ta lộ rõ vẻ nhẹ nhõm và cảm kích: “Vợ à, em đúng là người thấu tình đạt lý nhất trên đời. “
Nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, tôi chợt thấy lợm giọng, buồn nôn.
Thấu tình đạt lý sao? Đúng vậy, thấu hiểu cái thói “chân đạp hai thuyền”, lừa lọc dối trá cả đôi đường của anh đấy.
Có điều, giờ vẫn chưa đến lúc anh phải khen tôi đâu.
Nhìn theo bóng lưng chồng, trong đầu tôi lại văng vẳng những lời anh ta rủ rỉ trong đoạn ghi âm ban nãy:
“. .. Sổ sách kế toán anh xử lý đâu vào đấy cả rồi. Đợi đến lúc chúng ta ra nước ngoài, nợ nần đến hạn, bọn họ sẽ tìm thẳng Mộc Mộc mà đòi thôi. .. “
Đây căn bản chẳng phải là chuyện ngoại tình đơn thuần, mà là một âm mưu chiếm đoạt tài sản và gài bẫy đổ nợ đã được tính toán cực kỳ tinh vi.
Anh ta đã không còn là chàng thanh niên kề vai sát cánh cùng tôi khởi nghiệp thuở hàn vi nữa, mà đã biến thành một con sói gian ác, hút máu tôi để nuôi dưỡng một gia đình khác.
Hắn ẩn mình ngay bên gối tôi, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi cầm điện thoại, bấm gọi cho Tân Tân.
“Mình đổi ý rồi, chuyện ly hôn cứ gác lại đã. Cậu giúp mình thu thập và sắp xếp lại đống bằng chứng phạm pháp của anh ta trước đi. Mình muốn anh ta phải nếm thử cảm giác ngã từ trên cao xuống, thân bại danh liệt, mất trắng tất cả. “
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi vang lên tiếng lật giấy tờ sột soạt.
“Rất hợp ý mình. Mấy tư liệu cậu đang giữ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi. Ngoài việc cố ý tạo nợ giả, anh ta còn tham ô công quỹ, dòng tiền của các quỹ đầu tư trong công ty cũng có vấn đề. Khai thác mấy kẽ hở này. .. dư sức để anh ta ngồi bóc lịch mọt gông. “
“Ngoài ra, mình cũng sẽ điều tra rõ xem kẻ nào đã tiếp tay cho anh ta. Mình bắt đầu nhúng tay vào kiểm tra sổ sách công ty rồi. “
Cúp máy, tôi mở lại tấm ảnh “gia đình ba người” kia.
Ngón tay tôi lướt nhẹ trên màn hình, chỉ thấy một lớp kính lạnh lẽo.
03
Ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6, tôi lái xe đến thẳng ngôi trường tư thục nọ.
Xe vừa dừng hẳn, tin nhắn của Lâm Cảnh Minh đã nhảy lên: 【Hai mẹ con về đến nhà ngoại chưa em? 】
Quả nhiên, anh ta đang muốn xác nhận hành tung của tôi.
Tôi ráo hoảnh nhấn gửi đoạn video đã quay sẵn từ trước.
Trong video, Chiêu Chiêu đang tung tăng nhảy múa giữa sân nhà bà ngoại, cười tươi rói trước ống kính: 【Bố ơi, mẹ con con đến nơi rồi ạ! Bố làm việc xong thì qua chơi với con nhanh nhé! 】
Gần như ngay lập tức, anh ta nhắn lại: 【Tuân lệnh, cục cưng chơi vui vẻ nhé. 】
Kèm theo đó là một biểu tượng trái tim giả tạo đến buồn nôn.
Tắt điện thoại, lồng ngực tôi trào dâng cảm giác ghê tởm không sao tả xiết.
Tình cảm là thứ một khi đã vỡ vụn, thì dẫu có che đậy tinh vi đến đâu, trông cũng chỉ thấy nực cười.
Lấy tư cách cổ đông, tôi thuận lợi tiến vào hội trường tổ chức lễ kỷ niệm của nhà trường.
Chẳng mấy chốc, tôi đã khóa chặt mục tiêu giữa đám đông.
Hứa Vi hôm nay rõ ràng đã ăn vận cực kỳ cầu kỳ. Cô ta mặc bộ đồ Chanel mới nhất mùa này, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh.
Kiểu dáng ấy giống y hệt sợi dây chuyền đang nằm trong két sắt nhà tôi, món quà mà lúc tặng, Lâm Cảnh Minh đã thề thốt hứa hẹn đây là “thiết kế độc bản”.
Ngay cả đôi giày cao gót dưới chân cô ta cũng cùng thương hiệu với đôi tôi hay đi, chỉ khác mỗi màu.
Cô ta đang đại diện ban phụ huynh phát biểu trên sân khấu. Phong thái thanh lịch, lời lẽ lưu loát, gương mặt rạng ngời sự tự tin.
Dưới khán đài, Lâm Cảnh Minh đang kiên nhẫn cùng cậu bé Lâm An Nhạc chơi trò chơi tương tác gia đình.
Anh ta quỳ hẳn một gối xuống đất, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng và chú tâm mà tôi chưa từng thấy, cẩn thận đưa tay đỡ để giữ thăng bằng cho đứa bé.
Sự kiên nhẫn ấy, anh ta chưa bao giờ dành cho Chiêu Chiêu, con gái của chúng tôi.
Mấy vị phụ huynh đứng vây quanh đó không tiếc lời xuýt xoa nịnh nọt:
“Lâm tổng đúng là tài giỏi, sự nghiệp hay gia đình đều vẹn toàn. “
“Đúng thế, thư ký Hứa thì đảm đang, Lâm tổng lại yêu vợ thương con, bé An Nhạc đúng là có phúc quá. “
“Lâm tổng là cổ đông lớn của trường mình mà. Nghe nói đợt này anh ấy lại quyên góp không ít tiền để tu sửa thư viện đấy. “
Anh ta mỉm cười gật đầu đón nhận những lời tâng bốc, nét mặt lộ rõ vẻ đắc ý của một kẻ thành đạt.
Thỉnh thoảng, anh ta lại ngước lên trao đổi ánh mắt với Hứa Vi trên sân khấu, trong mắt chan chứa tình ý nồng nàn.
Gia đình hạnh phúc, sự nghiệp thành công, người đời trọng vọng. .. anh ta đang say sưa tận hưởng tất cả những thứ đó.
Đầu ngón tay tôi bấm chặt vào lòng bàn tay.
Lâm Cảnh Minh, anh còn nhớ không?
Mùa đông năm đó, khu nhà trọ bị cắt lò sưởi, chúng ta phải cùng nhau trùm chăn thức trắng đêm để chỉnh sửa bản kế hoạch kinh doanh.
Lúc anh mải mê đi kéo tài trợ đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện, tôi đã chạy đôn chạy đáo giữa nhà và bệnh viện, còn cặm cụi học cách nấu đồ ăn loãng cho anh.
Lúc anh mù quáng mở rộng quy mô khiến dòng vốn đứt gãy, cũng chính tôi đã gạt nước mắt, đem căn nhà bố mẹ đẻ cho làm tài sản thế chấp để xoay tiền cứu anh.
Ngày công ty kiếm được món lợi nhuận đầu tiên, anh ôm chặt lấy tôi mà nghẹn ngào: “Mộc Miên, đời này anh tuyệt đối sẽ không phụ em. “
Vậy mà giờ đây, anh lại dùng khối tài sản do chính tay chúng ta đổ máu và nước mắt gây dựng để trải đường cho một gia đình khác. Dùng nó để dát vàng cho đứa con riêng, quyên góp xây thư viện hòng đánh bóng danh tiếng và địa vị cho chính mình!
Đúng lúc này, thầy hiệu trưởng mỉm cười mời Lâm Cảnh Minh bước lên sân khấu.
Màn hình lớn phía sau cũng phối hợp trình chiếu bản vẽ 3D cực kỳ hoành tráng của khu thư viện mới.
Anh ta cầm lấy micro, thao thao bất tuyệt về ý tưởng thiết kế và quy hoạch tương lai của thư viện, mãn nguyện tận hưởng những ánh mắt khâm phục và tán dương từ phía dưới.
Và đúng vào khoảnh khắc này, lúc anh ta đang ở đỉnh cao đắc ý, nụ cười nở rạng rỡ nhất.
Cánh cửa lớn của hội trường đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Vài bóng người mặc cảnh phục sải bước đi vào.
Toàn bộ phụ huynh và giáo viên có mặt đều sững sờ, cả không gian nháy mắt rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Viên cảnh sát đi đầu giơ thẻ ngành và giấy tờ lên:
“Lâm Cảnh Minh, anh bị tình nghi lợi dụng chức vụ để tham ô, chiếm đoạt công quỹ và tẩu tán tài sản chung của vợ chồng trái pháp luật. Yêu cầu anh theo chúng tôi về đồn phối hợp điều tra. “
04
Vô số ánh mắt — nghi hoặc, dò xét, khinh bỉ, và cả sự hả hê phấn khích của những kẻ thích xem kịch — đồng loạt đổ dồn vào bóng lưng bỗng chốc cứng đờ của Lâm Cảnh Minh.
Hứa Vi đứng trên sân khấu lúc này mới sực tỉnh.
Cô ta chẳng còn màng đến thể diện hay dáng vẻ thanh lịch gì nữa, loạng choạng lao thẳng xuống đài. Lớp trang điểm cầu kỳ bị nước mắt làm nhòe nhoẹt gớm ghiếc, chẳng sót lại chút khí chất rạng ngời nào như vừa nãy.
“Cảnh Minh! Các anh làm gì thế! Dựa vào đâu mà bắt anh ấy! Anh ấy bị oan! “
Bé Lâm An Nhạc thấy thế cũng bắt đầu gào khóc ầm ĩ.
“Mẹ ơi! Bố ơi! “
Bữa tiệc thịnh soạn được tô vẽ mạ vàng cầu kỳ, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một trò hề hỗn loạn.