Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi ngắt lời Chu Dương.
“Đừng tự lừa mình dối người nữa được không? Thừa nhận trong lòng anh vẫn còn cô ấy, chẳng có gì mất mặt cả, cũng giống như em thừa nhận sự thật anh không yêu em vậy, chúng ta chia tay trong êm đẹp, hà tất phải làm mọi chuyện trở nên khó coi?”
“Yêu hay không yêu quan trọng đến thế sao?” Chu Dương cao giọng.
“Bản chất của hôn nhân chính là tạm bợ, em xem thế hệ bố mẹ chúng ta chẳng phải cũng tạm bợ cả đời sao, Đường Ninh, trưởng thành chút đi được không.”
Chu Dương đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Em ích kỷ, nhưng anh không làm được chuyện để con vừa sinh ra đã sống trong gia đình đơn thân.”
“Anh không đồng ý ly hôn.”
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày tôi và Chu Dương thực sự phải đối mặt nhau trên tòa.
Mặc dù tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nhưng trong lòng tôi biết rõ.
Nếu thực sự khởi kiện, từ lúc nộp đơn đến lúc ra tòa, ít nhất cũng mất một tháng.
Chu Dương không có lỗi lầm nghiêm trọng, sơ thẩm sẽ không tuyên bố ly hôn, vậy thì còn phải đợi thêm nửa năm nữa.
Nhưng tôi không đợi được, tôi sắp sinh rồi.
Tay tôi buông thõng bên người không ngừng run rẩy.
Anh không yêu tôi, nhưng lại muốn trói buộc tôi.
Tôi lau đi những giọt nước mắt không biết đã trào ra từ lúc nào, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vậy thì khởi kiện đi, tôi không chấp nhận tạm bợ.”
“Muốn ly hôn cũng được, con theo tôi.”
Câu nói này giống như một mồi lửa.
Thiêu rụi cảm xúc của tôi thành tro bụi.
Tôi vớ lấy cái gối ném về phía anh.
Tôi bảo anh cút, tôi nói không muốn nhìn thấy anh nữa.
17
Sau khi Chu Dương đi, bố tôi vào phòng.
Ông mắng tôi tùy hứng.
Ông nói lúc đầu người cầu hôn là tôi.
Bây giờ người đòi ly hôn cũng là tôi.
Ông nói hai người ở bên nhau là phải bao dung lẫn nhau.
Chu Dương không biết cách yêu thương, thì tôi phải nói nhiều hơn, dạy bảo nhiều hơn.
Tai tôi ù đi.
Nhưng anh ấy biết mà, tôi phải dạy thế nào đây.
Lúc xem mắt, tôi đã nói với anh ấy tôi thích hoa tulip.
Ba năm nay, trong nhà lúc nào cũng có hoa tulip.
Ngay dưới mí mắt anh ấy, anh ấy vẫn không nhớ nổi.
Tôi còn phải nói thế nào nữa.
Tôi nắm chặt tấm vải bọc ghế sofa.
“Là con cầu hôn anh ấy, con dũng cảm theo đuổi tình yêu, con không sai.”
Bố tôi tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Con ba mươi tuổi rồi, ly hôn mang theo đứa con, còn ai thèm lấy con nữa.”
“Con có dũng khí theo đuổi tình yêu, thì cũng có dũng khí rút lui, con có công việc, con có lương, con không cần người khác lấy, con có thể tự nuôi con.”
Gân xanh trên trán tôi giật liên hồi, người bắt đầu mềm nhũn mất sức.
Nhưng những lời mắng mỏ của bố tôi vẫn tiếp tục.
Ông nói con gái gả đi như bát nước đổ đi.
Nếu tôi nhất quyết muốn ly hôn, thì đừng bước chân vào cái nhà này nữa.
“Tôi bao dung ông cả đời rồi, ông đến bộ quần áo t.ử tế cũng chưa từng chủ động mua tặng tôi.”
“Bây giờ ông còn muốn con gái đi vào vết xe đổ của tôi.”
“Không cần ông đồng ý, cùng lắm thì mẹ con tôi dọn ra ngoài nhường chỗ cho ông.”
Đó là những lời tôi nghe thấy mẹ tôi xông vào nói trước khi tôi ngất đi.
Băng huyết, sinh non.
Trực tiếp bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
Dạo một vòng qua quỷ môn quan.
May mắn là mẹ tròn con vuông.
Không biết là vì nguyên nhân gì.
Nghe mẹ tôi nói, Chu Dương đứng ngoài phòng chăm sóc đặc biệt rất lâu.
Cuối cùng đã đồng ý ly hôn.
18
Ba tháng sau, tôi quay trở lại làm việc.
Con gái giao cho mẹ tôi chăm sóc.
Tôi mỗi ngày đi làm rồi về nhà, cuộc sống bình yên và thực tế.
Nhưng tôi không gặp lại Chu Dương nữa.
Mỗi lần anh đến thăm con gái, tôi đều cố tình tránh mặt anh.
Tình cảm mười mấy năm, nói quên ngay lập tức thì hơi thiếu thực tế.
Nhưng so với cả đời, tôi nghiêng về kết quả hiện tại hơn.
Trong thời gian này, tôi có nghe nói về chuyện của Chu Dương.
Sau khi ly hôn, Chu Dương đã theo đuổi lại Tống Viện.
Chuyện này nằm trong dự liệu của tôi, tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Thời gian đẩy tôi bước tiếp.
Lần gặp lại Chu Dương là nửa năm sau đó.
Hôm ấy, tôi và Trần Nguyệt hẹn nhau đi ăn.
Giữa chừng tôi đi vào nhà vệ sinh.
Bắt gặp Chu Dương đang đứng gọi điện thoại bên bồn rửa tay.
“Anh đã nói là anh đang ăn cơm với khách hàng.”
“Phim lúc nào xem chẳng được, cứ bắt buộc phải là hôm nay sao.”
“Anh không yêu cầu em san sẻ nỗi lo với anh, thì em không thể hiểu chuyện một chút sao?”
Dứt lời, Chu Dương kết thúc cuộc gọi, quay người chạm phải ánh mắt tôi.
Trên người anh mặc bộ vest hơi nhàu.
Đôi mày đang nhíu chặt khi nhìn thấy tôi thì giãn ra.
Tôi gật đầu chào anh.
Anh chỉ về phía vị trí của khách hàng.
“Anh đi tiếp khách.”
Tôi cười: “Xem ra khách hàng của anh thích ăn cay.”
Anh nhìn tôi, bên môi lộ ra nụ cười nhạt.
“Ừ, giống em.”
“Vậy không làm phiền anh nữa.”
Tôi không nán lại, nói xong đi thẳng vào nhà vệ sinh.
So với lúc mới ly hôn.
Tôi của hiện tại bình thản ung dung hơn nhiều.
Nghe cuộc điện thoại của anh và Tống Viện.
Không khó để nhận ra họ ở bên nhau không mấy vui vẻ.
Tôi cứ tưởng mình sẽ thấy hả hê lắm.
Nhưng không hề.
Trong lòng tôi chỉ thấy dửng dưng.
Có lẽ cái gì không có được thì mãi mãi là tốt nhất.
Có được rồi, kết quả đều như nhau cả thôi.