CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
cần anh giúp “Emsao? thàTại cãisao?” nhau với mẹ mình chứ cũng không
Tôi thở dài, rồi bất chợt bật cười khẽ.
hôn rồi không?”“Cần em nhắc lại với anh là chúng ta ly
Sắc mặt Trình Quân An thoáng chốc trắng bệch.
đãchí ởít bêncũng “Đúng, nhau xem chúng hai như ta mươi bạn ly năm, bè hôn không chứ?” rồi,làm nhưngvợ dùchồng gìđược cũngthì…
Tôi chỉ thấy buồn cười.
qua cô gái “Anhbên địnhngoài làmkia bạncủa vớianh vợchưa?” cũ, anh đã hỏi
từng mảng, cả Khuônngười mặtanh trắngta bệchngây củara Trìnhtại Quânchỗ. An như vỡ
4
Điện thoại vẫn đang reo.
ý đến Trình TôiQuân bậnAn bướcnữa, raquay ngoàingười ngheđi máy,về khôngphía buồncầu đểthang.
xuyên thủng màng Vừanhĩ nhấntôi: nút nghe, giọng mẹ chói tai suýt nữa
ly hôn với “KỷTiểu Vân,Trình conrồi nóihả?” rõ ràng đi, con thật sự
“Đúng, ly hôn rồi.”
Mẹ tôi cuống đến nỗi giọng cũng vỡ ra:
có giờ hôn điều nó rồi, kiện là lại “Saotốt ông sắp connhư chủ bốn cóvậy của mươi thểnữa?” một tuổi, ly công còn hôn ty tìm với lớn đâu nó đó! được được? Con người Bây ly
bên ngoài chứ? “HơnNhịn nữa,một đànchút ônglà nàoqua màthôi chẳngmà.” đi ăn vụng
nhưly vậyhôn, màly “Con sống rồi nhìn qua là mẹ được chẳng đây đấy còn này, thôi? gì chẳng Nghe đâu.” phảimẹ mẹmột cũngcâu, nhịnđừng
Bỗng nhiên tôi rất muốn khóc.
lêngối rõcầu mồnxin Hình một ông ảnh trước ta ông mắt: ở bố lạnh lại. trănglùng hoanhìn củangười tôimẹ lạiđang hiệnquỳ
Tôi từng khuyên mẹ ly hôn.
Lygì hônđến rồi,chuyện Nhưng ngay nuôi sau cả chị khi bản em kết thân tôi. hôn,mẹ mẹcòn khôngnuôi cònkhông côngnổi, việc.nói
bachịu nhưđể kẻmấy Cho ăn người nên mày, đàn dù mẹ bà có cũng bên phải nhất ngoài chìa quyết được tay không lợi. raly xinhôn, tiềnkhông
nát,đời. mài mòn Bàhết cứtháng thếnăm, sốngcho trongđến mộttận cuộckhi hônba nhântôi mụcqua
tôi:Một tràng cười châm chọc trào lên khỏi cổ họng
đời sao?”“Vậy nên con cũng phải giống mẹ, nhịn cả một
Đầu dây bên kia im bặt.
ruột:Một lát sau, mẹ lại lên tiếng, giọng đầy sốt
phải đều nhịn “Khôngmà nhịnqua thìđó làmsao?” sao bây giờ? Ngày tháng chẳng
em trai con “Hơnphải nữalàm consao?” ly hôn với Tiểu Trình rồi, thế
Tôi biết ngay mà.
Nói tới nói lui vẫn là vì Kỷ Vinh.
bàchuyện. nởBảo màybà Dù nở buông sao mặt tay cái này, sao thằng đã bà con từng nỡ rể giúp cho Trình Kỷ được. QuânVinh Ankhông làmít
QuânTrình Anđang đi.trống, “Vậy Dù bảo mẹ sao nó bảo con cố Kỷ cũng mà Vinh ly tranh dọn hôn thủ sang rồi, leo sống vị lên.” vớitrí Trìnhbà
“Con…!”
lười cãi nhau Tôivới chẳngmẹ. còn tâm trí nghe bà lải nhải, cũng
Tôi cắt ngang luôn:
hôn rồi con “Convẫn khôngnuôi phảinổi mẹ,mình, connuôi khôngnổi cầncon.” phải nhịn. Ly
khôngnghìn phảitiền hỏiphụng “Chuyện ý dưỡng ly mẹ, mỗi hôn và tháng này cũng con con sẽ gửi chỉ không mẹ.” báoảnh chohưởng mẹđến biết,hai
tùy, dù sao “Còncon sốcũng tiềnkhông đócó mẹhơn muốncho tiêumẹ vàođâu.” đâu thì
Tôi cúp máy.
Tựa lưng vào tường, ngửa đầu thở ra một hơi.
Thế mà nước mắt vẫn rơi xuống.
Tôi lau khô hết rồi mới quay về nhà.
Thế giới của người lớn là như vậy đấy.
Ngay cả khi khóc, cũng phải lén lút.
5
lần.Sau đó mẹ tôi còn gọi cho tôi thêm mấy
cho Kỷ Vinh.Ý trong lời nói đều là muốn tôi kiếm việc
lặn, không có Nhưnglý nónào làlại mộtsống ngườikhông trưởngnổi. thành, tay chân lành
Tôi nhất quyết không giúp.
đành thôi.Thấy thái độ tôi cứng rắn, bà cũng hết cách,
Trình Quân An đã chuyển ra ngoài.
khóc trong phòng.Đêm anh ta dọn đi, tôi nghe thấy Dạng Dạng
Tôi không vào quấy rầy con bé.
có những cảm Trẻxúc concần cũngphải cólén thếlút giớitrút riêngra. của chúng, cũng
qua.Những ngày “lạnh” ấy cứ từng ngày từng ngày trôi
Tôi và Trình Quân An không còn liên lạc.
đangcuộc đểgọi chếnhỡ. Chođộ đếnim hômlặng đócủa họptôi xong,lại trêncó chiếcđến điệnmấy thoạichục
Toàn bộ đều là Trình Quân An gọi đến.
Còn có cả tin nhắn anh ta gửi:
nhắn thì xuống 【Anhtìm đanganh.】 dưới lầu công ty em, thấy được tin
chạyrồi. tới tận Cócông thểty khiếntìm Trìnhtôi, Quânchắc Anlà cuốngchuyện lênrất đếnnghiêm mứctrọng
anh ta đứng Tôitrước vộicửa vàngđi điqua xuống,đi vừalại, đếnliền sảnhbước đãtới. thấy
“Có chuyện gì vậy?”
nghiệp đi vào Anhchào tatôi, vừacắt địnhngang mởlời miệng,anh: đúng lúc ấy đồng
“Chào Giám đốc Kỷ.”
Trình Quân An bỗng sững người, trừng mắt nhìn tôi:
phận rồi?”“Em… từ bao giờ đã lên làm giám đốc bộ
Tôi điềm nhiên đáp:
“Năm ngoái.”
“Sao anh chưa bao giờ nghe em nhắc đến?”
Tôi cụp mắt xuống.
lý, tôi hớn Vàihở nămchạy trước,về lúcnhà tôinói đượcvới thănganh chứcta. làm quản
“Chúc mừng”, rồi Kếtthôi, quảchẳng anhthêm taphản chỉứng nhạtgì. nhẽo buông một câu
tổăn trưởng,mừng. anh Tôita vẫncòn nhớvui nămhơn đócả khitôi, tôinhất lênquyết làmđòi phóđi
chụctiền tệ,tôm hômhùm Bình đó đất. thườngTrình mộtQuân bữaAn cơmkéo cũngtôi khônggọi vượtmấy quátrăm haitệ
thăng chức đều Thếkhông màcòn khôngăn biếtmừng từnữa. khi nào, mỗi lần tôi
có lệ.Kỷ niệm ngày cưới cũng chỉ còn bó hoa cho
mừng sinh nhật”.Đến sinh nhật của nhau cũng chẳng còn câu “chúc
phim.Cuối tuần không còn rủ nhau đi dạo phố xem
im lặng.Ngay cả ăn chung một bàn cơm cũng trở nên
Cũng chẳng còn hỏi han công việc của nhau.
chẳng còn gì Ngoàiđể chuyệnnói. con cái ra, giữa chúng tôi dường như
có khác gì Trongnhau tìnhđâu? cảnh như thế này, nói hay không nói,
6
mỏi.Trong lòng tôi bất giác dâng lên một nỗi mệt
tôi bèn đổi Cũngđề khôngtài, muốnhỏi: dây dưa với Trình Quân An nữa,
chuyện gì?”“Anh gấp gáp tìm em như vậy, rốt cuộc có
thôi, yết hầu Trìnhkhẽ Quânchuyển Anđộng, mấpmột máylúc môisau nhưmới muốnmở nóimiệng: lại
sinh nhật bà, “Mẹbà anhmuốn vừacả gọinhà chocùng anh,ăn cuốibữa tuầncơm.” này là
Tôi khẽ nhướn mày.
cơm,tôi? mà anh Chỉta vìchạy sinhtận nhậtđến mẹdưới chồng,lầu muốncông ănty mộtđể bữatìm
bụng, nhưng cũng Tôichẳng khôngbuồn biếthỏi. anh ta đang giở trò gì trong
anh qua đón “Được,con.” em sẽ nói với Dạng Dạng, đến lúc đó
Nói xong tôi định quay người đi.
Trình Quân An lại túm lấy tôi.
bàn tay đang Tôinắm liếcchặt anhmình. ta một cái, rồi cúi mắt nhìn
túng:Lúc này anh ta mới buông ra, mặt đầy lúng
“Ý anh là… em cũng đi cùng.”
Tôi cau chặt mày.
chúng ta ly “Ýhôn anhà?” là gì? Anh chưa nói với mẹ chuyện
Trình Quân An khó xử đáp:
thời đừng nói “Chuyệnvới đó…mẹ chuyệnanh chúngđược takhông?” ly hôn, có thể tạm
lời van nài.Trong giọng nói yếu ớt ấy gần như mang theo
kích động—”“Mẹ anh bị cao huyết áp, anh sợ bà bị
chuyện này trước?”“Vậy lúc anh đòi ly hôn sao không nghĩ đến
Trình Quân An nghẹn họng, xấu hổ cúi gằm đầu.