Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
14
Tôi về nhà ăn một bữa cơm với mẹ, giao con mèo lại cho cục trưởng, cùng với cả chiếc nhẫn mà Thịnh Tuấn tặng tôi.
Ba ngày sau, tôi được sắp xếp xuất cảnh.
Tôi trà trộn vào nhóm các cô gái bị bán sang Bắc Miến, rất trùng hợp, Đông ca đến chọn người, vừa nhìn đã nhận ra tôi trong đám đông lôi thôi lếch thếch.
Hắn đưa tôi về căn cứ của hắn.
Nơi này còn lớn hơn cả trại trước kia, hắn có hẳn một nhà máy điều chế ma túy độc lập,
quy mô khủng khiếp.
Dựa theo thiết lập nhân vật trước đó, tôi tiếp tục đóng vai một cô gái không được thông minh cho lắm, và bây giờ, còn thêm mối thù giết cha với Thịnh Tuấn.
Cuộc đối thoại nhiều nhất giữa tôi và Đông ca mỗi ngày, chính là cầu xin hắn giúp tôi báo thù.
Trước kia, ở trại, hắn coi tôi như bảo bối, vừa kiêng dè vừa cung phụng, tôi muốn gì được nấy.
Nhưng giờ thì khác xưa — trong mắt hắn tôi chỉ là một người cũ, mà người này, từng cùng Thịnh Tuấn đè đầu cưỡi cổ hắn.
Mỗi ngày bên cạnh Đông ca là một người phụ nữ khác nhau, hắn chưa bao giờ dẫn tôi đến những nơi quan trọng, cũng không cho tôi tùy tiện đi lại, còn cho người canh chừng tôi suốt ngày đêm.
Tôi ở Bắc Miến tròn ba tháng, mới nắm được một tuyến đường vận chuyển rất quan trọng.
Tôi còn phát hiện ra, ở trong nước Đông ca có một người chị ruột.
Hắn dùng tài khoản lạ, thường xuyên chuyển tiền cho chị ta.
Tôi cho rằng đây chính là một manh mối đột phá, nên lập tức gửi tin về trong nước.
Vừa truyền xong tin, thì hắn xuất hiện.
Lần đầu tiên, hắn đích thân dẫn tôi xuống thủy lao.
“Cảnh sát mà chúng ta bắt được cách đây một tháng,
mắt đã bị móc ra rồi, xương cốt vẫn còn cứng lắm.
Đại tiểu thư ở đây lâu thế, chưa chơi súng bao giờ nhỉ?
Luyện tay đi — cho hắn một cái chết nhanh gọn!”
Đông ca rút khẩu súng bên hông, nhét vào tay tôi.
Tôi chĩa nòng súng về phía viên cảnh sát, nhưng không thể bóp cò.
Căng cứng một lúc, tôi quỵ xuống đất, khóc nức nở:
“Em không muốn giết người nữa…
Ba em chết rồi, trại cũng chẳng còn. A Đông, hôm nay chúng ta giết cảnh sát,
ngày mai cảnh sát sẽ giết chúng ta.
Em sợ lắm… Chúng ta đừng giết người nữa, được không?”
“Được thôi.”
Hắn đỡ tôi dậy, giọng dịu dàng:
“Không ép em đâu.”
Tôi vừa thở phào một hơi, thì ngay giây sau, Đông ca giật lại khẩu súng, chĩa thẳng vào bụng tôi —
“Đoàng!”
Cơn đau dữ dội xé toạc thân thể, máu thấm đỏ bộ đồ xám trên người tôi.
Tôi ngã gục xuống đất, hắn đạp lên mặt tôi, cười lạnh lùng, tàn độc:
“Cảnh sát Hứa à, cô nghĩ tôi ngu chắc?”
15
Tôi tỉnh lại mới biết, mình đã bị bại lộ.
Vì một tấm ảnh.
Ảnh tôi và Thịnh Tuấn cùng về khu nhà tôi lúc nửa đêm, tuy không quá rõ nét, nhưng vẫn đủ để nhận diện khuôn mặt.
Khi hắn cắt đứt gân tay tôi, hắn rút điện thoại ra, lắc lư trước mặt tôi:
“Quen không?”
Là điện thoại của Mạnh Vãn.
Chính là cái bị ném vào Thịnh Tuấn ở buổi tiệc tại sơn trang hôm đó.
Trong album ảnh, toàn là ảnh chụp lén Thịnh Tuấn, đa phần là góc nghiêng hoặc bóng lưng,
chỉ có một tấm duy nhất có tôi, là ảnh chụp tôi và anh ấy về nhà cùng nhau ban đêm.
Tôi sững người, lập tức nghĩ ra:
“Anh… đã từng tới Bệnh viện Nhân dân?”
“Tới rồi, nhưng lúc đó tôi thật sự chưa nhìn thấy cô.
Còn cái đứa què đó, không phải tôi đẩy.
Chỉ là đúng lúc tôi có mặt khi nó ngã, cũng đúng lúc tôi biết được, vị hôn phu chết trong tay tôi của nó, lại có quan hệ như vậy với Cảnh quan Thịnh.”
“Anh… đã làm gì Mạnh Vãn rồi?”
“Cô đoán xem.”
Tôi không có được câu trả lời, và rất nhanh, tôi cũng không còn sức mà chấp nhất nữa.
Đông ca bắt đầu phát điên trả thù tôi.
Mỗi lần hắn tra tấn tàn nhẫn, hắn đều ghi lại cảnh tôi đau đớn quằn quại, rồi dùng WeChat của Mạnh Vãn
gửi những đoạn video đó cho Thịnh Tuấn.
Tôi chỉ nghĩ — giá như lúc trước tôi ích kỷ một chút, ép Thịnh Tuấn chặn WeChat của Mạnh Vãn thì tốt biết mấy.
Nhưng Thịnh Tuấn vẫn nhìn thấy.
Khi anh gọi điện đến, Đông ca đang tiêm thuốc cho tôi, hắn cười như kẻ điên.
“Cảnh sát các người bắt nhiều tội phạm ma túy như thế, tịch thu bao nhiêu hàng như thế,
mà chưa từng nếm thử à?
Này, cô nói xem — bây giờ nếu tôi cúp máy, rồi gọi video cho hắn, liệu hắn có hận tôi đến mức muốn giết tôi không?”
Khóe mắt tôi chảy xuống giọt lệ tuyệt vọng.
Giết người chưa đủ — hắn muốn hủy cả linh hồn.
Khi cuộc gọi video được kết nối, tôi nhìn thấy Thịnh Tuấn — vẫn là gương mặt ấy trong trí nhớ, chỉ là cằm đã mọc râu lún phún, và đôi mắt đỏ ngầu như máu.
“Miểu Miểu…”
Giọng anh vang lên — như đến từ tận chân trời, mơ hồ, xa xăm, nhưng lại có một sức mạnh kỳ lạ, chống đỡ cho tôi không gục ngã.
Suốt một tháng, Đông ca liên tục tiêm thuốc vào người tôi.
Hắn kiểm soát liều lượng cực tốt — không đủ để chết, nhưng đủ để khiến một người sa ngã, mất hết lý trí.
Tôi biết rõ mình sẽ trở thành cái gì.
Tôi nghiêng đầu, giọng khàn khàn, nghẹn lại:
“A Tuấn… cúp máy đi…”
Một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi, nửa bên mặt sưng vù.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng gào thét tuyệt vọng của Thịnh Tuấn, xé nát cả linh hồn.
Giây tiếp theo — cuộc gọi bị cắt.
Đông ca gọi lại, nhưng đối phương không nghe máy.
Sau đó, bất kể hắn tra tấn tôi thế nào, bất kể hắn quay bao nhiêu video gửi cho Thịnh Tuấn để kích động, phía bên kia cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
“Có vẻ như hắn đối với cô… cũng chỉ đến thế thôi!
Cảnh sát Hứa, quỳ xuống cầu xin tôi đi, có khi hôm nay tôi sẽ suy nghĩ mà tha cho cô một lần.”
“Cảnh sát nhân dân Trung Quốc, vĩnh viễn không bao giờ khuất phục trước bọn buôn ma túy!”
Lại một vòng tra tấn nữa bắt đầu.
Hắn chặt đi ba ngón tay của tôi, rạch một chữ thập lên mặt tôi.
Tôi ngất đi, hắn lại tiêm thuốc làm tỉnh, rồi tiếp tục hành hạ.
Hắn kéo đến một tấm gương, ép tôi nhìn chính mình trong đó — một khuôn mặt xấu xí, méo mó, đầy máu, và một tôi đang đau đớn đến mất hết lý trí.
Tôi đã sa ngã thành chính thứ mình từng căm ghét nhất.
Như một con quỷ.
Thì ra, đôi khi, sống còn đau đớn hơn cả cái chết.
Sau ba tháng bị giam trong thủy lao, Đông ca lại đến.
Hắn đưa cho tôi xem một đoạn video.
Trong đó, Nếp Nếp nằm trong vũng máu ở nhà, xung quanh là xương trắng lộ ra dưới ánh đèn.
Dây thần kinh căng chặt trong tôi hoàn toàn đứt gãy.
Khi dòng điện từ ghế điện truyền khắp cơ thể, tôi như thấy Thịnh Tuấn xuất hiện trước mắt, anh nói khẽ:
“Anh đến đón em rồi.”