Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Tôi tìm anh để đổ vỏ, chẳng qua là vì thấy anh có tiền, có thể cho tôi sống cuộc sống của một bà lớn mà thôi.”
Bị cắm sừng, Mạnh Cảnh Nghiêu lập tức đỏ mắt.
Anh ta bóp cổ Trương Chân Chân, đến khi cô ta gần nghẹt thở, hai người mới bị cưỡng chế tách ra.
Mạnh Cảnh Nghiêu vì cố ý hành hung, nên bị tăng thêm án phạt.
Sau khi dưỡng bệnh khỏe lại, tôi dần dần tiếp quản sản nghiệp của bố.
Vì có bài học từ Mạnh Cảnh Nghiêu, bố không vội vàng chuyện hôn sự của tôi.
Sau này, tôi gặp được Khương Dật.
Khương Dật đã đợi tôi bảy năm, vẫn luôn âm thầm lặng lẽ bảo vệ tôi.
Ngày tôi ra nước ngoài tìm Mạnh Cảnh Nghiêu, chính anh đã kịp thời báo cho bố tôi.
Sau khi thấy tôi không sao, anh đã lặng lẽ rời đi.
Nếu không phải bố nói cho tôi biết, có lẽ tôi sẽ bị che giấu cả đời.
Để tôi yên tâm, anh đã chủ động đề nghị ký thỏa thuận phân chia tài sản trước hôn nhân.
Tôi sẵn sàng thử một mối quan hệ mới.
Nhưng nếu có sự phản bội, tôi cũng sẽ không nương tay.
Câu nói cuối cùng của tôi rơi xuống, không nặng, nhưng đủ để Khương Dật hiểu — đây không phải là lời đe dọa, mà là nguyên tắc.
Anh không phản bác, chỉ nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ gật đầu.
“Anh không cần em nương tay.”
“Chỉ cần em đừng quay lưng là được.”
Chúng tôi không kết hôn ngay.
Không có lễ đính hôn rình rang, cũng không có những bữa tiệc xa hoa mà trước đây tôi từng nghĩ là “điều tất yếu”.
Chúng tôi bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.
Một bữa sáng đơn giản.
Một cuộc gọi hỏi han đúng lúc.
Một cái nắm tay giữa lúc tôi kiệt sức vì công việc.
Khương Dật chưa từng nói những lời hoa mỹ, nhưng anh luôn xuất hiện vào những thời điểm tôi cần nhất — giống như bảy năm trước, chỉ là khi đó tôi chưa từng quay đầu lại nhìn.
Một năm sau.
Tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà tập đoàn, nhìn xuống thành phố sáng rực ánh đèn.
Bản hợp đồng cuối cùng được ký xong, cũng là lúc tôi chính thức trở thành người nắm quyền điều hành.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Khương Dật.
— “Xong việc chưa? Anh đang đợi dưới sảnh.”
Tôi bật cười.
Không phải “anh đến đón em”, cũng không phải “anh nhớ em”.
Chỉ là một câu rất bình thường.
Nhưng lại khiến lòng tôi yên ổn.
Khi tôi xuống dưới, anh vẫn đứng ở vị trí cũ — nơi anh đã đứng suốt một năm qua, bất kể mưa hay nắng, chỉ để đợi tôi tan làm.
Không phô trương.
Không ép buộc.
Chỉ là… luôn ở đó.
Tôi bước đến trước mặt anh.
“Anh không thấy mệt sao?”
Khương Dật lắc đầu, giọng bình thản:
“Đợi em thì không mệt.”
Tôi nhìn anh, bỗng nhiên nhớ lại tất cả những chuyện đã qua.
Mạnh Cảnh Nghiêu, Trương Chân Chân, những tổn thương, những vết nứt tưởng chừng không thể lành lại.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tin ai thêm lần nữa.
Nhưng hóa ra…
Không phải tôi không thể yêu.
Chỉ là trước đây, tôi đã yêu sai người.
“Khương Dật.” Tôi gọi anh.
“Ừ?”
“Tối nay… anh có rảnh không?”
Anh hơi ngẩn ra, rồi gật đầu.
“Tối nào anh cũng rảnh.”
Tôi mỉm cười, chủ động nắm lấy tay anh.
“Vậy đi đăng ký kết hôn đi.”
Lần này, đến lượt anh đứng sững.
Ánh mắt anh lần đầu tiên lộ ra sự hoang mang hiếm thấy.
“Em… chắc chứ?”
Tôi siết nhẹ tay anh.
“Em không cần một người hoàn hảo.”
“Chỉ cần một người, dù em có quay đầu bao nhiêu lần… vẫn luôn đứng ở đó.”
Khương Dật nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ cười.
Nụ cười nhẹ đến mức gần như không nhìn thấy, nhưng lại khiến tôi cảm thấy — tất cả những chờ đợi của anh, cuối cùng cũng có câu trả lời.
Chúng tôi không có một đám cưới quá lớn.
Chỉ có gia đình, vài người bạn thân, và một buổi lễ đơn giản.
Không ai nhắc đến quá khứ.
Cũng không cần phải nhắc nữa.
Vài năm sau.
Một buổi chiều, tôi ngồi trong phòng làm việc, nhìn cậu bé nhỏ đang chạy loanh quanh bên cạnh Khương Dật.
“Ba ơi, mẹ có đáng sợ không?”
Khương Dật nhìn sang tôi, khóe môi khẽ nhếch.
“Không đáng sợ.”
“Chỉ là… không được làm mẹ buồn.”
Tôi bật cười.
Đứa bé lại hỏi:
“Nếu làm mẹ buồn thì sao?”
Khương Dật xoa đầu con, giọng nhẹ nhưng chắc chắn:
“Thì ba sẽ buồn hơn.”
Tôi lặng đi một chút.
Rồi bất giác cong môi.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều rơi xuống, ấm áp đến mức khiến người ta muốn tin rằng —
Có những sai lầm, không phải để kết thúc một đời người.
Mà là để dạy ta cách nhận ra…
Ai mới là người đáng để ở lại.