Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục Thừa Vũ mặt không cảm xúc: “Ngay từ đầu anh không hề muốn ly hôn.”
Tôi nhìn chằm chằm anh, giọng nói khô khốc như giấy nhám mài qua mặt bàn:
“Vậy bây giờ thì sao? Đã nghĩ tới chưa?”
Anh tránh ánh mắt của tôi, lần nữa rơi vào im lặng.
Khoảnh khắc đó, đầu tôi như bị máy khoan khoan mạnh vào, cơn đau dữ dội nổ tung trong nháy mắt.
Cả một đêm mất ngủ, lo âu và kinh hãi cuối cùng cũng bùng phát, chứng đau nửa đầu ập đến không báo trước, khiến mắt tôi tối sầm từng cơn.
Anh biến sắc, đứng dậy lấy t.h.u.ố.c cho tôi:
“Em uống t.h.u.ố.c xong ngủ một giấc đi, anh đi xem con gái trước.”
Lại là như vậy.
Anh lần nữa tránh nặng tìm nhẹ, dùng cách an toàn nhất để trốn tránh sự ép hỏi của tôi.
Tôi cầm viên t.h.u.ố.c kia, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, từ từ nhắm mắt lại.
Trong lòng một mảnh mờ mịt, nhìn quanh không một bóng người, không biết nên đi đâu về đâu.
Những ngày tiếp theo, giữa chúng tôi hình thành một sự ăn ý quỷ dị, không hẹn mà cùng niêm phong chủ đề kia lại.
Trong lòng tôi nén một ngọn lửa, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đều đau, muốn phát tiết, lại sợ một khi xé rách mặt, kết quả mà tôi hiện tại chưa thể chịu đựng nổi sẽ lập tức giáng xuống.
Lục Thừa Vũ ngược lại vẫn như trước, trên mặt treo nụ cười bình tĩnh khiến người ta buồn nôn, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Anh ăn cơm, tắm rửa như thường lệ, thậm chí thỉnh thoảng còn trêu đùa Niệm Niệm, giống như một người cha và người chồng tận trách.
Anh cũng không nhắc đến chuyện chạy bộ ban đêm và ra ngoài chụp ảnh nữa, những buổi team building cuối tuần luôn treo bên miệng kia, cũng hoàn toàn không còn đoạn sau.
Tôi vẫn ở nhà nhận đơn, làm việc, rảnh rỗi thì đón con về, yên lặng ở bên con.
Mỗi ngày vẫn sang nhà bố mẹ chồng ăn cơm tối, trên bàn cơm vây quanh con cái, cũng có thể nương theo lời người già mà ứng phó vài câu.
Nhưng khi trở về nhà, chúng tôi đồng loạt tháo bỏ ngụy trang, một câu cũng không nói.
Nửa đêm, tôi luôn bị ác mộng làm tỉnh giấc, những giấc mơ ấy lặp đi lặp lại nhắc nhở tôi, tất cả tổn thương đều là thật.
Tôi hết lần này đến lần khác, nhai đi nhai lại cuộc điện thoại kia, mất ngủ đến tận trời sáng.
Bố mẹ chồng cũng lờ mờ nhận ra sự khác thường giữa chúng tôi, luôn giấu tôi khuyên Lục Thừa Vũ đối xử tốt với tôi hơn một chút.
Lục Thừa Vũ trên hành động quả thực đã thay đổi rất nhiều, thời gian rảnh rỗi anh sẽ chủ động đề nghị đi dạo phố cùng tôi, cùng đi ăn lẩu.
Chỉ có điều, trước đây chúng tôi sẽ thân mật ngồi cùng một phía, nay chúng tôi ngồi đối diện, nhìn nhau không nói gì.
Chỉ khi màn hình điện thoại của anh lặng lẽ sáng lên, ánh mắt anh mới khẽ run, thoáng nhìn qua, rồi lại nhanh chóng thu hồi, từ đầu đến cuối không đưa tay ra lấy.
Tôi hiểu anh đang đấu tranh, một bên là cái nhà này, một bên là người phụ nữ đang ép sát không buông mà anh yêu nhưng không có được kia.
Còn tôi, cũng đang chịu đựng sự giày vò không ngừng nghỉ, giày vò trong sự do dự và hèn mọn của chính mình.
Biết rõ đoạn tình cảm này đã sớm trăm ngàn vết thương, nhưng vẫn không nỡ buông tay, ảo tưởng một ngày nào đó anh bỗng nhiên tỉnh ngộ, sẵn sàng quay lại sống tốt qua ngày.
Nhưng cuối cùng, ngay cả sự kiên nhẫn giả vờ duy trì anh cũng dần cạn kiệt, ngay cả sự bình yên giả tạo này anh cũng không còn muốn cho tôi nữa.
Lục Thừa Vũ bỗng nhiên nói muốn tách ra vào một tuần sau đó.
Anh mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt rũ xuống, trong thần sắc lộ ra sự giày vò và quyết tuyệt đã kìm nén từ lâu:
“Anh không thể tiếp tục như thế này nữa, anh và cô ấy… thật ra vẫn luôn liên lạc.”
“Thời gian qua anh đã đấu tranh rất nhiều, nhưng anh phát hiện mình thật sự không dứt ra được.”
“Anh có trách nhiệm với cô ấy, cũng có tình cảm, đối với em chỉ còn lại sự nợ nần và áy náy, không thể cho em tình yêu nữa.”
“Chúng ta kết thúc đi, em xứng đáng có cuộc sống tốt hơn, anh cũng… muốn sống cho bản thân một lần.”
Những lời này như một con d.a.o cùn từ từ cứa qua tim, hơn mười năm bên nhau và bầu bạn, cuối cùng đổi lại một câu “em xứng đáng có cuộc sống tốt hơn”.
Lòng tôi hoàn toàn lạnh ngắt.
“Cô ta lại ép anh ly hôn rồi phải không? Cho nên anh mới không thể chờ đợi được mà muốn đá văng mẹ con tôi?” Tôi cười lạnh thành tiếng.
Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu.
“Phải, cô ấy đợi anh rất lâu rồi, anh không thể tiếp tục kéo dài với em nữa, như vậy không công bằng với ai cả.”
“Cho nên, anh có thể yên tâm thoải mái mà hủy hoại cái nhà này? Có thể coi như tôi và con không tồn tại?”
Cảm xúc đột ngột sụp đổ, tôi bật dậy, chộp lấy tách trà trên bàn ném mạnh về phía anh.
Mảnh sứ vỡ b.ắ.n tung tóe, giống hệt như cuộc sống tan nát của chúng tôi.
Lục Thừa Vũ theo bản năng đưa tay che trán, m.á.u theo kẽ ngón tay anh uốn lượn chảy xuống, nhỏ xuống sàn nhà.
Tôi siết chặt nắm đấm, khoảnh khắc đó, thật sự đã từng nghĩ cứ thế lao tới, xé xác anh ta, cũng hủy hoại chính mình.
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?”
Nhưng ngay trong nháy mắt, tôi nhìn thấy Niệm Niệm mặt đầy kinh hãi đứng ở cửa phòng ngủ.
Tôi vội vàng hít sâu một hơi, dùng sức lau nước mắt trên mặt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, ôm lấy con bé:
“Không sao đâu, bảo bối, ba không cẩn thận bị va đầu thôi, con về ngủ tiếp đi.”
Con gái mắt nhắm mắt mở, nhưng con bé vẫn vùng khỏi vòng tay tôi, chạy đến trước mặt Lục Thừa Vũ, lo lắng ngẩng đầu hỏi:
“Ba ơi, ba mau đi băng bó đi, nhiều m.á.u quá.”
Lục Thừa Vũ dùng bàn tay không dính m.á.u khẽ xua xua:
“Không sao, Niệm Niệm, ba không sao, con mau về ngủ đi, đừng sợ.”
Trong mắt Niệm Niệm đều là sự lo lắng dành cho ba, nhưng vẫn nghe lời quay về phòng ngủ.