Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói xong, tôi không để ý đến bà ta nữa mà đi thẳng.
Nhưng đúng lúc tôi không để ý, mẹ của Từ Hoan đột nhiên cầm điện thoại lên gọi một cuộc.
Tôi rời quán, chọn đường tắt để về nhà.
Thế nhưng vừa rẽ vào con hẻm, miệng tôi đã bị hai người phía sau bịt chặt.
Ngay sau đó, đầu đau nhói.
Tôi bị đánh ngất.
15
Khi tỉnh lại, bên tai vang lên tiếng “bíp bíp” đều đặn.
Tiếp đó, tôi nghe thấy có người nói chuẩn bị tiêm thuốc gây mê cho tôi.
Tôi lập tức mở choàng mắt, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trong một phòng bệnh.
Xung quanh đều là những bức tường trắng.
Cả căn phòng tối om, chỉ có ngọn đèn treo trên trần hắt xuống khiến tôi chói mắt đến không mở nổi.
Tôi lập tức hoảng loạn, cuống cuồng muốn ngồi dậy.
Nhưng bác sĩ giữ chặt lấy tôi.
Lưng tôi lập tức lạnh toát.
Tôi vội hỏi:
“Đây là đâu? Các người định làm gì tôi?”
Bác sĩ lạnh lùng, đến cả ánh mắt cũng chẳng buồn nhìn tôi.
“Làm thụ tinh trong ống nghiệm. Đừng cử động, lệch vị trí là hỏng đấy.”
Tôi giật bắn mình, liều mạng vùng dậy.
Bác sĩ hét lớn:
“Giữ chặt cô ta lại! Đừng để cô ta cử động!”
Tôi vừa giãy giụa vừa gào lên:
“Các người là phòng khám chui! Tôi không hề đồng ý làm thụ tinh trong ống nghiệm! Các người đang phạm pháp! Có phải Từ Hoan sai các người làm không? Anh ta trả bao nhiêu tiền, tôi cũng trả được! Thả tôi ra trước!”
Bác sĩ như chẳng nghe thấy lời tôi.
Ông ta ngoắc tay ra ngoài.
Lập tức có mấy người nối nhau bước vào.
Họ cùng tiến lên giữ chặt tay chân và đầu tôi.
Dù tôi vùng vẫy thế nào cũng không thể nhúc nhích.
Lúc này, bác sĩ mới nở nụ cười.
Ông ta tháo khẩu trang xuống.
“Bà Từ là họ hàng nhà tôi. Phòng khám này cũng là bà ấy bỏ tiền mở cho tôi. Tôi giúp bà ấy làm chút việc thì có gì lạ đâu.”
“Cô ngoan ngoãn đi, đợi có thai, xét nghiệm máu biết giới tính, rồi qua ba tháng ổn định, họ tự khắc sẽ thả cô ra.”
“Hơn nữa chẳng phải cô và Từ Hoan từng có tình cảm sao? Sinh cho cậu ấy một đứa con thì sao chứ? Có người phụ nữ nào mà không sinh con?”
Ông ta không nói thêm nữa.
Trực tiếp giữ chặt đùi tôi rồi tiêm thuốc mê vào.
Tôi chỉ cảm thấy một dòng chất lỏng lạnh buốt chảy vào cơ thể, lập tức gào thét điên cuồng.
Thấy tôi không thể cử động, ông ta lại cười khuyên:
“Bà Từ đối xử với cô cũng không tệ đâu. Ít ra còn bảo tôi tiêm thuốc mê cho cô. Đợi thuốc ngấm rồi, tôi sẽ tiến hành chọc hút trứng.”
Nói xong, ông ta nheo mắt nhìn tôi, như đang thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng của tôi.
Tôi nằm cứng đờ trên giường, sắc mặt xám như tro tàn, hai mắt hận đến như muốn phun lửa.
Đồng thời, tôi cũng điên cuồng nghĩ cách trốn thoát.
Quanh đây đông người như vậy, gọi điện chắc chắn là không thể.
Hơn nữa, quần áo trên người đã bị thay thành đồ phẫu thuật.
Điện thoại và đồng hồ thông minh cũng chẳng biết bị lấy đi đâu.
Tôi liếc nhìn bốn phía.
Căn phòng kín như bưng, đến một ô cửa sổ cũng không có.
Cho dù chạy được ra ngoài thì e rằng cũng sẽ nhanh chóng bị bọn chúng bắt lại.
Mà nhiều người như vậy, một mình tôi cũng không thể đánh nổi.
Càng nghĩ càng tuyệt vọng.
Lẽ nào tôi thật sự phải bị mẹ của Từ Hoan giam giữ sao?
Thuốc mê rất nhanh bắt đầu phát huy tác dụng.
Tôi chỉ cảm thấy bụng tê dại.
Thấy thời gian đã gần đủ, bác sĩ lại đeo khẩu trang, cầm một cây kim dài và mảnh tiến về phía tôi.
Ông ta còn vỗ nhẹ lên bụng tôi để trấn an:
“Thả lỏng đi, tôi sẽ cố làm nhanh, không đau đâu.”
Nhìn mũi kim sắp đâm xuống, tim tôi lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng.
16
Bác sĩ xác định vị trí rồi đâm kim xuống.
Ngay khi tôi vừa cảm nhận được hơi lạnh của đầu kim, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận ồn ào.
Bác sĩ khựng lại.
Ông ta dừng tay, ra hiệu cho hai người ra ngoài xem thử.
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị người từ bên ngoài đạp mạnh một cái rầm rồi bật tung.
Một đoàn người xông vào.
Đi đầu là mấy cảnh sát, phía sau còn có vài thanh niên xã hội xăm trổ đủ màu.
Người đứng cuối cùng… lại là Vương Nhược.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì những kẻ có mặt trong phòng đã bị khống chế.
Ánh mắt Vương Nhược dừng trên mặt tôi.
Thấy tôi còn ngây người, cô ấy lập tức quát:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi theo tôi!”
Lúc ấy tôi mới hoàn hồn.
Dưới sự dìu đỡ của cô ấy, tôi tập tễnh bước ra khỏi phòng bệnh.
Tôi được đưa đến bệnh viện.
Sau khi khám, bác sĩ nói tôi không bị thương nghiêm trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất viện.
Trên đường về, tôi nhiều lần định mở miệng rồi lại thôi.
Vương Nhược nhìn tôi rồi bật cười.
“Tôi biết cô muốn hỏi gì. Trước đây chẳng phải tôi từng hỏi xin số liên lạc của mẹ Từ Hoan sao? Cô không cho, nên mấy ngày đó tôi vẫn luôn cho người âm thầm theo dõi cô. Tôi nghĩ kiểu gì hai người cũng sẽ gặp nhau.”
“Quả nhiên, tôi thấy cô gặp mẹ Từ Hoan, lúc đó còn tức lắm. Không ngờ bà ta lại đánh ngất cô rồi đưa lên xe tải.”
“Càng nghĩ càng thấy không ổn nên tôi lập tức báo cảnh sát, đồng thời gọi thêm bạn bè tới. May mà cứu được cô kịp lúc.”
Nói đến đây, cô ấy mỉm cười với tôi.
“Trước đó cô bảo tôi lợi dụng dư luận trên mạng để đòi tiền Từ Hoan. Cô đã giúp tôi, nên lần này coi như tôi trả lại ân tình.”
Chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc.
Cô ấy không nói thêm gì nữa, chỉ dặn tôi:
“Nghỉ ngơi cho khỏe.”
Rồi rời đi.
Tối hôm đó, cô ấy đăng toàn bộ sự việc lên mạng.
Kết hợp với chuyện trước đây bị lừa mất nhà, mạng xã hội lại dậy sóng chửi rủa.
Lúc này Vương Nhược đã có gần một trăm nghìn người theo dõi.
Cô ấy cũng không còn sợ hãi nữa, trực tiếp công khai thông tin của bố Từ, còn bỏ tiền thuê hơn một nghìn tài khoản chia sẻ.
Đa số cư dân mạng đều đứng về phía cô ấy.
Chỉ lác đác vài người mỉa mai cô ấy tham giàu nên bị cắn ngược.
Những bình luận tiêu cực ấy nhanh chóng bị Vương Nhược xóa sạch.
Đám người ở phòng khám chui đều bị bắt.
Cổ phiếu công ty của bố Từ lao dốc, danh tiếng cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Có người còn đào ra chuyện ông ta có tám người con.
Trong chốc lát, mạng xã hội bàn tán xôn xao.
Mẹ của Từ Hoan cũng bị bắt vì đồng phạm.
Bà ta nhận hết mọi tội danh, cố gắng gỡ con trai mình ra khỏi vụ án.
Điều chờ đợi bà ta là sự phán quyết của pháp luật.
Căn biệt thự đứng tên mẹ Từ Hoan cũng bị tòa án kê biên sau vụ việc này.
Bố của Từ Hoan bất đắc dĩ phải đứng ra trả hết số tiền mà Từ Hoan nợ.
Đồng thời, dưới áp lực dư luận, ông ta cũng thanh toán toàn bộ viện phí cho Từ Hoan.
Ngày Vương Nhược nhận lại được tiền cũng chính là ngày mẹ của Từ Hoan bị tuyên án.
Bà ta bị kết án ba năm tù giam.
Thế nhưng với căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối của Từ Hoan, nhiều nhất anh ta cũng chỉ còn sống được vài tháng.
Sau bản án này, e rằng mẹ anh ta cũng khó có cơ hội gặp mặt con trai lần cuối.
Nhờ làn sóng dư luận, Vương Nhược trở thành một blogger có chút tiếng tăm.
Vốn dĩ cô ấy đã rất thích trang điểm.
Sau khi lượng người theo dõi tăng lên, cô ấy chuyển sang làm blogger làm đẹp, rất nhanh đã bắt đầu livestream bán hàng.
Còn tôi…
Trong trường không còn ai nhắc đến tôi nữa.
Nếu có ai nhắc thì cuối cùng chủ đề cũng sẽ chuyển sang Vương Nhược.
Kể từ đó, chuyện của Từ Hoan không còn ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi nữa.
Sau khi nghe chuyện, bố mẹ tôi đều thấy may mắn vì tôi đã chia tay anh ta từ sớm.
Gia đình chúng tôi chỉ là gia đình bình thường.
Chỉ cần tôi có chút lòng tham hư vinh, có lẽ cũng sẽ không thể toàn thân rút lui như Vương Nhược.
Họ không hề biết…
Ở kiếp trước, tôi thật sự đã không thể toàn thân rút lui, mà còn chết thảm.
Còn ở kiếp này…
Tôi sẽ giống như bao sinh viên bình thường khác, từng bước tìm việc, yêu đương, kết hôn, sinh con.
Rồi ở bên bố mẹ đến hết những năm tháng cuối đời.
HẾT