Chương 3

Cập nhật lúc: 08-07-2026
Lượt xem: 5

Lại là như vậy.

Dùng vật chất xa hoa hơn để bao bọc.

Dùng những lời dịu dàng để dỗ dành.

Rồi nhẹ nhàng…

Đẩy mọi nghi ngờ.

Mọi bất an.

Mọi ý định muốn vươn tay ra thế giới bên ngoài của tôi.

Trở về đúng vị trí cũ.

Cuối cùng đóng lên đó một con dấu mang tên…

“Vì muốn tốt cho em.”

Tôi không hỏi tiếp về “bé gái không quen biết” kia.

Cũng không nhắc đến “máu cuống rốn”.

Hay…

“Tâm Nghiên.”

Phản ứng của anh.

Đã cho tôi câu trả lời.

Anh biết.

Và anh cũng đã cảnh giác.

Lần thăm dò của tôi.

Giống như một viên đá nhỏ ném xuống vực nước sâu.

Đến cả tiếng nước cũng chưa kịp vang lên.

Đã chìm nghỉm xuống đáy.

Đó là lần đầu tiên tôi thất bại.

Lặng lẽ.

Không một tiếng động.

Thậm chí còn chẳng thể gọi là xung đột.

Nhưng tôi cảm nhận rất rõ.

Bức tường ngăn cách giữa tôi và sự thật.

Bức tường mang tên…

“Dịu dàng.”

Lại được xây thêm một lớp nữa.

Lần thử thứ hai.

Tôi chuyển sang một hướng thực tế hơn.

Bảy năm kết hôn.

Số tiền Giang Lâm Phong cho tôi.

Đủ để tiêu xài mấy đời cũng không hết.

Nhưng…

Rốt cuộc bản thân tôi đang sở hữu bao nhiêu tài sản.

Thật ra.

Chính tôi cũng không rõ.

Nhà cửa.

Xe cộ.

Phần lớn trang sức.

Các khoản đầu tư.

Đều đứng tên anh.

Hoặc quỹ tín thác của gia tộc.

Tôi…

Chỉ là người sử dụng.

Chiếc thẻ phụ anh đưa cho tôi.

Không hề có hạn mức.

Nhưng tôi tin.

Mỗi một khoản chi tiêu của mình.

Đều được ghi lại đầy đủ.

Tôi giống như một con thú cưng quý giá được nuôi nhốt bằng chiếc lồng vô hạn mức.

Ăn ngon.

Mặc đẹp.

Không cần lo nghĩ điều gì.

Nhưng…

Chưa bao giờ thật sự có quyền quyết định cuộc đời mình.

Tôi nghĩ.

Mình cần có một khoản tiền thật sự thuộc về bản thân.

Có thể tự do sử dụng.

Và…

Một khe hở.

Biết đâu sẽ dẫn tôi ra thế giới bên ngoài.

Khi học đại học.

Chuyên ngành của tôi là thiết kế thời trang.

Dù mới học được một năm.

Đã phải bỏ dở vì điều kiện gia đình.

Và vì quen biết Giang Lâm Phong.

Nhưng nền tảng vẫn còn.

Đam mê cũng chưa từng mất đi.

Sau khi kết hôn.

Những lúc rảnh rỗi.

Tôi vẫn thường vẽ vài bản thiết kế.

Chỉ để tự mua vui.

Tôi liên lạc với Tô Tình.

Một người bạn học cũ từng khá thân.

Sau này cô ấy tự mở một studio thiết kế nhỏ.

Trong điện thoại.

Tôi khéo léo bày tỏ.

Rằng mình muốn tìm chút việc để làm.

Để bớt cảm giác ngột ngạt sau thời gian ở nhà chăm con.

Tôi hỏi.

Studio của cô ấy có cần người vẽ bản thảo đơn giản hay không.

Hoặc…

Liệu tôi có thể dùng danh nghĩa cá nhân.

Đầu tư một khoản vào studio.

Không tham gia quản lý.

Chỉ làm một cổ đông nhỏ.

Đầu dây bên kia.

Tô Tình vừa ngạc nhiên.

Vừa vui mừng.

Thậm chí còn có chút thụ sủng nhược kinh.

Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh.

Ngày đi gặp.

Tôi cố ý mặc rất giản dị.

Không để tài xế đưa đi.

Mà tự bắt taxi.

Buổi gặp diễn ra rất thuận lợi.

Studio của Tô Tình tuy nhỏ.

Nhưng bầu không khí rất tốt.

Cô ấy cũng có nhiều ý tưởng.

Chúng tôi bàn sơ qua về ý định hợp tác.

Tôi còn xem vài bản kế hoạch của những dự án cô ấy đang thực hiện.

Trong tay tôi có một ít séc.

Cùng hối phiếu ngân hàng.

Là số tiền Giang Lâm Phong đã đưa cho tôi nhiều năm qua.

Giá trị không quá lớn.

Nhưng đủ để làm vốn khởi nghiệp.

Đó cũng là khoản “quỹ riêng” tôi âm thầm tích góp.

Tôi muốn dùng số tiền ấy để đầu tư.

Đôi mắt Tô Tình sáng bừng lên.

Chúng tôi hẹn tuần sau.

Cô ấy sẽ mang bản thỏa thuận sơ bộ đến cho tôi xem.

Chiều hôm đó.

Khi trở về nhà.

Đó là lần đầu tiên sau nửa tháng.

Tâm trạng tôi nhẹ nhõm đến vậy.

Giống như…

Trong căn phòng sắt kín mít.

Cuối cùng tôi cũng tìm được một khe hở.

Để một tia sáng rất nhỏ lọt vào.

Cho dù…

Chỉ là một việc nhỏ do chính mình quyết định.

Một việc không còn liên quan đến chiếc lồng son xa hoa ấy.

Cũng đủ khiến tôi cảm thấy.

Mình vẫn là Lâm Thiển.

Chứ không chỉ là…

“Bà Giang.”

Thế nhưng.

Sự nhẹ nhõm ấy.

Chỉ kéo dài được vài tiếng.

Đến bữa tối.

Giang Lâm Phong trở về.

Sắc mặt vẫn như bình thường.

Sau bữa ăn.

Anh bước vào phòng khách nhỏ.

Lúc ấy.

Tôi đang ngồi đọc sách chăm sóc trẻ em.

Anh ngồi xuống bên cạnh.

Rất tự nhiên ôm lấy vai tôi.

Giống như đang tán gẫu.

“Hôm nay em ra ngoài à?”

“Ừm.”

“Em đi gặp một người bạn học cũ.”

“Tô Tình.”

“Anh còn nhớ cô ấy không? Học cùng trường với em trước đây.”

Tôi cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên.

“Có chút ấn tượng.”

Anh gật đầu.

Đầu ngón tay hờ hững quấn một lọn tóc của tôi.

“Nghe nói cô ấy đang mở studio riêng.”

“Cũng có chí tiến thủ đấy.”

Rồi anh đột nhiên đổi giọng.

Vẫn rất ôn hòa.

Nhưng lại mang theo sự cứng rắn không cho phép ai phản bác.

“Thiển Thiển.”

“Cơ thể em vẫn đang trong thời gian hồi phục.”

“Đóa Đóa và Dự An đều còn nhỏ.”

“Các con cần em.”

“Đầu tư không phải chuyện đơn giản.”

“Nước rất sâu.”

“Cũng rất tốn tâm sức.”

“Anh đã bảo người tìm hiểu sơ qua về studio của Tô Tình.”

“Mô hình kinh doanh của họ khá mơ hồ.”

“Khả năng chống chịu rủi ro cũng không cao.”

“Nếu em chỉ muốn tìm chút việc để giết thời gian.”

“Hoặc muốn giúp đỡ bạn cũ.”

“Vậy chi bằng lấy danh nghĩa quỹ từ thiện của gia đình chúng ta.”

“Tài trợ riêng cho cô ấy một khoản.”

“Như vậy sẽ nhẹ lòng hơn.”

“Cũng không làm ảnh hưởng đến tình bạn giữa hai người.”

Những ngón tay đang giữ trang sách của tôi khẽ siết chặt.

Anh biết rồi.

Nhanh đến vậy.

Rõ ràng đến vậy.

Thậm chí còn nói ra cả những câu như…

“Mô hình kinh doanh còn mơ hồ.”

“Khả năng chống chịu rủi ro không cao.”

Ai đã nói với anh?

Là tài xế?

Hay…

Ngay từ khi tôi bước chân ra khỏi nhà.

Đã có những ánh mắt ẩn trong bóng tối dõi theo tôi.

Chỉ là trước giờ.

Tôi chưa từng nhận ra.

“Em chỉ thấy thiết kế của cô ấy khá thú vị.”

“Bản thân em cũng có hứng thú.”

“Em không nghĩ nhiều như vậy.”

Tôi khẽ nói.

Cảm nhận tia sáng vừa mới nhen nhóm trong lòng.

Đang nhanh chóng lụi tắt.

“Đam mê của em, đương nhiên anh phải ủng hộ.”

Giang Lâm Phong mỉm cười.

Cánh tay ôm vai tôi siết chặt hơn.

“Hay thế này nhé.”

“Tháng sau, trung tâm mua sắm nghệ thuật mới ở phía nam thành phố của anh khai trương.”

“Anh dành riêng cho em một mặt bằng.”

“Em cứ trang trí theo ý mình thích.”

“Muốn bán gì thì bán.”

“Coi như tìm chút niềm vui.”

“Lỗ cũng được.”

“Lãi cũng chẳng sao.”

“Nhà mình đâu thiếu chút tiền ấy.”

“Việc gì phải đi hợp tác với mấy cửa hàng nhỏ của người khác.”

“Vừa mệt.”

“Lại còn phải bận tâm.”

“Có phải không?”

Anh dùng một viên kẹo còn lớn hơn.

Một món đồ chơi còn đẹp hơn.

Dễ dàng che lấp cánh tay nhỏ bé mà tôi đang cố vươn về thế giới thật.

Cho tôi một mặt bằng.

Trong chính sản nghiệp của anh.

Để tôi “chơi”.

Theo cách anh cho phép.

Nhưng…

Thứ đó.

Khác một trời một vực với điều tôi thật sự muốn.

Tôi không tranh cãi nữa.

Chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tranh cãi không có ý nghĩa.

Chỉ khiến anh càng đề phòng tôi hơn.

Ngày hôm sau.

Tô Tình gọi điện đến.

Giọng nói đầy áy náy và khó xử.

“Thiển Thiển… xin lỗi cậu.”

“Chuyện đầu tư vào studio… chắc không tiện nữa rồi.”

“Gia đình bạn trai mình… đột nhiên có chút ý kiến.”

“Họ thấy bây giờ mình nên ổn định trước thì hơn.”

“Thật sự xin lỗi cậu.”

“Khi nào cậu tiện, mình mang bản kế hoạch về nhé.”

Tôi cầm ống nghe.

Đầu ngón tay lạnh ngắt.

Gia đình bạn trai có ý kiến sao?

Chỉ là một cái cớ mà thôi.

Giang Lâm Phong thậm chí còn chẳng cần tự mình ra mặt.

Chỉ cần một ánh mắt.

Hoặc bảo trợ lý gọi một cuộc điện thoại.

Mầm non bé nhỏ mà tôi vừa cố vươn ra thế giới bên ngoài.

Đã bị bóp chết trong im lặng.

Lần phản kháng thứ hai.

Thậm chí còn chưa kịp bắt đầu.

Đã tuyên bố thất bại.

Lần này.

Tôi còn chưa chạm được vào bức tường mang tên “dịu dàng” ấy.

Chỉ mới định tự trồng một ngọn cỏ nhỏ trong khu vườn của mình.

Đã bị người ta nhổ bật cả gốc.

Ngay cả lớp đất.

Cũng bị nện chặt lại một lần nữa.

Cảm giác thất bại.

Như thủy triều lạnh buốt.

Từng chút một.

Dâng lên nhấn chìm trái tim tôi.

Tôi ngồi trong căn phòng trẻ trống trải.

Nhìn Dự An đang ngủ say trong nôi.

Lần đầu tiên.

Tôi cảm thấy sợ hãi sâu sắc.

Đối với sự “cưng chiều” mà mình đã yên tâm tận hưởng suốt bảy năm qua.

Sự cưng chiều ấy.

Là mật ngọt.

Cũng là xiềng xích.

Nó khiến bạn say đắm.

Cũng khiến bạn mất hết sức lực.

Nó cho bạn tất cả.

Ngoại trừ…

Khả năng.

Và quyền được tự mình bước đi.