CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Ông ăn cua nhiều quá, ruột không chịu nổi nhiều dinh dưỡng như vậy nên mới phát bệnh.
Tôi biết một phương t.h.u.ố.c dân gian trị viêm ruột rất hiệu nghiệm.
Chỉ cần hai tép tỏi sống.
Qua đêm là khỏi tiêu chảy liền.”
Ba chồng tôi nghe vậy, lập tức phản đối.
“Con mẹ nó, bà lại bày ra cái trò gì nữa vậy?
Cả ngày tôi chạy vào toilet hơn hai mươi lần, da chỗ đó còn rách hết rồi.
Giờ bà lại còn bắt tôi dùng tỏi.
Chẳng phải muốn g.i.ế.c tôi hay sao?”
Lúc này, tôi từ từ bước ra khỏi phòng ngủ.
Mắt mẹ chồng sáng lên khi thấy tôi.
Bà ấy chỉ vào tôi hỏi:
“Tiểu Đình, con là sinh viên đại học, biết nhiều lý lẽ.
Con nói xem, phương t.h.u.ố.c dân gian có chữa được bệnh không?”
Kiếp trước, tôi từng ra sức ngăn cản bà ấy, rồi đưa ba chồng đến viện trong đêm.
Kết quả, lại bị chính ba chồng trở mặt đ.â.m sau lưng.
Giờ đây, tôi mỉm cười, chậm rãi nói:
“Ơ? Con á? Mẹ, mẹ làm khó con rồi, con đâu phải sinh viên y khoa, làm sao hiểu t.h.u.ố.c dân gian được!”
Rồi tôi chuyển giọng, tiếp tục nói:
“Nhưng con có nghe nói, tỏi đúng là có tác dụng khử trùng. Cũng có thể giúp cầm tiêu chảy.
Mẹ đúng là người biết lo toan. Sau này con phải học hỏi mẹ nhiều hơn, sống phải tiết kiệm, tuyệt đối không được hoang phí.
Nghe nói viêm ruột là bệnh nhỏ. Nhưng mà nếu vào viện thì ít cũng mất hai ba ngàn.
Tỏi thì rẻ hơn nhiều! Mười đồng là mua được cả nắm.
Mẹ à, đúng là dùng phương t.h.u.ố.c dân gian vẫn tốt, tiết kiệm tiền!”
Mẹ chồng tôi nghe xong liền nhảy dựng lên vì sốt ruột.
“Cái gì cơ? Chỉ bị tiêu chảy mà vào viện tốn vài nghìn?
Vậy thì nhất định không thể đi! Bệnh viện là chỗ lừa đảo.
Ông già kia, mau vào phòng! Tôi sẽ đút tỏi cho ông luôn.
Bảo đảm một lúc là hết tiêu chảy!”
Mẹ chồng tôi là người rất mạnh tay, tính cách thì áp đặt.
Ba chồng và chồng tôi – Trần Vĩ – bình thường đều sợ bà ấy.
Cho nên, dù mẹ chồng có làm chuyện quá đáng đến đâu, cả hai người họ cũng chỉ là kẻ hùa theo, góp phần khuấy đục nước.
Quả nhiên, vừa nghe nói đi bệnh viện tốn tiền,
Mẹ chồng liền xắn tay áo, kéo thẳng ba chồng vào phòng.
Chỉ khoảng 2 phút sau,
Tôi đã nghe tiếng ba chồng gào thét t.h.ả.m thiết vang lên từ trong phòng họ.
“A… đau quá… a… ôi trời…”
Tôi nghiến răng cười khẩy, lườm thẳng vào cánh cửa phòng đó.
Tỏi nhét hậu môn – trừ khi có vấn đề tâm thần, chứ người bình thường ai nghĩ ra được cách trị bệnh quái gở như vậy.
Lúc này tôi một mình chậm rãi quay về phòng.
Đêm dài đằng đẵng, còn phòng của ba mẹ chồng thì không ngớt tiếng động.
Tiếng rên rỉ đau đớn của ba chồng cứ vang lên không ngừng.
Lúc thì rên rỉ nhỏ nhẹ, lúc lại hét to chói tai như muốn xé cả màn đêm.
“Con mẹ nó! Không được đâu, đau rát như lửa thiêu vậy!
Con mẹ nó, tôi còn muốn đi vệ sinh nữa. Ruột tôi sắp nổ tung rồi!”
“Ối dào! Nửa đêm rồi còn la hét gì?
Tôi nói cho ông biết, đang đắp t.h.u.ố.c thì tuyệt đối không được đi vệ sinh. Phải nhịn cho bằng được.”
“Nhịn không nổi nữa rồi!”
Ba chồng run rẩy lên tiếng.
“Không nổi cũng phải nhịn. Thôi được, thật sự không xong thì để tôi đi tìm cái nắp bình nước cho ông xài.”
Mẹ chồng đúng là kiểu người độc đoán.
Chỉ cần bà ấy ra lệnh, đừng nói là bắt ba chồng nhịn đi vệ sinh, đến bắt ông ấy treo cổ chắc ông cũng nghe.
Nửa đêm về sáng, vì còn phải cho con bú, tôi không ngủ yên giấc, cứ tỉnh đi tỉnh lại mấy lần.
Mỗi lần tỉnh dậy, tôi đều nghe thấy tiếng ba chồng rên rỉ đau đớn từ phòng bên.
Đến khoảng hơn 8 giờ sáng hôm sau,
Mẹ chồng xuống dưới nhà mua bữa sáng – sữa đậu nành, quẩy chiên.
Tôi vừa cho con b.ú xong, đang ngồi vào bàn ăn.
Thì trong phòng ba chồng vang lên một tiếng “phịch” rất to.
Tôi chạy đến cửa phòng, thì thấy ba chồng đã bất tỉnh, lăn từ trên giường xuống sàn, mắt trắng dã, không còn sức sống.
Không chỉ vậy, trên quần của ông còn có một vệt vàng ươm lan rộng.
Thế là xong! Sau một đêm chịu đựng tra tấn, ngay lúc ngất đi, ông cũng không nhịn nổi nữa.
Thấy ba chồng đã ngất lịm, vậy mà mẹ chồng vẫn không muốn đưa ông đi viện.
Bà quỳ trên đất, vừa tát vào mặt ông, vừa bóp huyệt nhân trung.
Đến khi mặt ông đã chuyển sang màu tím bầm, ngay cả môi cũng bắt đầu tím ngắt, mẹ chồng mới hốt hoảng bật khóc.
“Trời ơi, ông già c.h.ế.t tiệt, ông đừng dọa tôi!
Ông làm sao thế này?
Có ai không, cứu mạng với! Ông nhà tôi không còn thở nữa rồi!”
Mẹ chồng quỳ dưới đất gào khóc cả nửa ngày. Cuối cùng cũng quyết định gọi 120.
Vì tôi còn phải trông con, nên có lý do để không đi viện cùng họ.
Dù sao, sau khi sống lại, mấy chuyện rắc rối nhà họ Trần tôi không muốn dính vào chút nào.
Người khổ nhất chắc là Trần Vĩ – chồng tôi, hơn 8 giờ sáng vừa tan ca đêm.
Chân trước còn chưa kịp bước vào nhà, đã bị mẹ chồng lôi đi bệnh viện như đuổi mạng.
Khi Trần Vĩ và mẹ chồng về đến nhà thì đã hơn 3 giờ chiều.
Vừa bước vào cửa, anh ta đã bắt đầu càu nhàu c.h.ử.i bới.
“Mẹ, mẹ bị sao vậy?
Dùng tỏi trị viêm ruột, đầu óc người sống làm sao nghĩ ra trò đó?
Ba con đã ngoài 60 rồi. Đang yên đang lành, giờ phải cắt bỏ cả một đoạn ruột.
Chi phí phẫu thuật hơn 30.000 tệ đó mẹ! Mẹ nói xem…”
Lúc này mẹ chồng trông như một con gà mái xù lông rụng.
Bà lầm bầm đi sau lưng Trần Vĩ, miệng còn lẩm bẩm phản bác.