Chương 2
**02**
Chiếc taxi lao vun vút trên cầu vượt trong đêm.
Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ nhòe đi thành những vệt sáng.
Tôi mở laptop.
Không bật điện thoại. Tôi biết lúc này chắc chắn nó đã “nổ tung” rồi.
Vô số cuộc gọi nhỡ, vô số tin nhắn Wechat.
Từ Trần Hạo, từ Lâm Duyệt, từ ban giám đốc, và từ những đồng nghiệp thích hóng hớt.
Chẳng có ý nghĩa gì cả.
Vào giây phút tôi nhấn nút “Gửi” cho tiệm photocopy, cái người mang danh “người vợ hiền”, “đồng nghiệp tốt” tên Tô Nhiên kia đã chết rồi.
Người đang ngồi trong xe lúc này là một kẻ báo thù.
Hay nói đúng hơn, một kẻ thanh toán nợ nần.
Trên màn hình laptop là một thư mục được mã hóa.
Mật khẩu là sinh nhật của Trần Hạo cộng với ngày Lâm Duyệt vào làm.
Tôi đã biết mọi chuyện từ lâu rồi.
Từ lúc nào ư?
Chắc khoảng nửa năm trước.
Trần Hạo bắt đầu thường xuyên tăng ca, lấy cớ là dự án gấp.
Điện thoại anh ta bắt đầu cài mật khẩu, lấy cớ là bảo vệ cơ mật công ty.
Lâm Duyệt, một thực tập sinh mới ra trường, được đích thân anh ta tuyển vào, rồi lại được cất nhắc thăng chức thần tốc.
Cả bộ phận đều thấy kỳ lạ.
Chỉ có tôi là không.
Vì tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên xe anh ta.
Vì tôi đã nhặt được sợi tóc dài không phải của mình khi giặt quần áo cho anh ta.
Và hơn hết, tôi đã thấy những đoạn chat Wechat mà anh ta quên đăng xuất trên chiếc máy tính bảng dự phòng ở nhà.
Những từ ngữ như “cục cưng”, “bảo bối”, “đợi anh giải quyết xong mụ vợ già kia rồi sẽ cưới em”…
Lúc đó tôi không hề làm ầm ĩ.
Tôi chỉ âm thầm sao lưu lại toàn bộ tin nhắn, biên lai chuyển khoản, lịch sử thuê phòng khách sạn.
Chia làm 3 ổ đĩa đám mây khác nhau, cài 3 lớp mật khẩu khác nhau.
Tôi thậm chí còn mua một thiết bị ghi âm siêu nhỏ giấu trong đèn ngủ đầu giường.
Tôi đã cho anh ta nửa năm.
Tôi đợi anh ta quay đầu, hoặc đợi anh ta ngửa bài.
Nhưng anh ta chẳng làm gì cả.
Anh ta thản nhiên tận hưởng tổ ấm bình yên mà tôi tạo ra, đồng thời tận hưởng sự kích thích từ cô gái trẻ bên ngoài.
Anh ta tưởng tôi không biết gì.
Anh ta tưởng tôi vẫn là cô gái nhỏ mới ra trường đã gả cho anh ta, trong mắt chỉ có mình anh ta.
Anh ta nhầm rồi.
Trải qua 7 năm hôn nhân, tôi từ lâu đã không còn là cô gái đó nữa.
Trong thư mục là kế hoạch của tôi.
Plan A, B, C.
Plan A: Nếu anh ta chủ động thú nhận, chúng tôi sẽ ly hôn trong hòa bình. Tôi sẽ giấu kín những bằng chứng này, chia anh ta một nửa tài sản, đường ai nấy đi.
Plan B: Nếu tôi vạch trần bằng chứng nhưng anh ta chịu nhận lỗi và quay về với gia đình. Tôi sẽ cho anh ta một cơ hội, nhưng thỏa thuận tài sản phải ký lại, nếu ly hôn anh ta sẽ ra đi tay trắng.
Plan C: Nếu anh ta không những không hối cải mà còn hùa với người ngoài để sỉ nhục tôi.
Vậy thì, khởi động thanh trừng toàn diện.
Bức ảnh Lâm Duyệt gửi hôm nay chính là chìa khóa kích hoạt Plan C.
Taxi dừng ở sảnh đi của sân bay.
Tôi trả tiền, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn bước vào trong.
Điểm đến của tôi không phải là Bali.
Bay sang đó bắt gian à? Quá thấp kém.
Vé máy bay của tôi là bay về quê.
Bố mẹ Trần Hạo và bố mẹ Lâm Duyệt đều sống ở thành phố tuyến ba nhỏ bé đó.
Ra cửa là ngẩng mặt thấy nhau.
Tôi phải tranh thủ trước khi họ từ Bali về, gửi “món quà bất ngờ” thứ hai đến tận tay bố mẹ họ.
Tôi muốn anh ta biết.
Tôi không chỉ có thể hủy hoại sự nghiệp và danh tiếng của anh ta.
Tôi còn có thể hủy hoại chút thể diện cuối cùng của anh ta với tư cách là một “đứa con”.
Trong phòng chờ, tôi lấy chiếc điện thoại dự phòng ra.
Mở nguồn. Đăng nhập vào một tài khoản Wechat phụ.
Danh sách bạn bè của tài khoản này chỉ có đúng một người.
Là Tiểu Văn – cô bé lễ tân mới ra trường của công ty. Tôi từng giúp đỡ cô bé vài lần nên quan hệ khá tốt.
Tôi nhắn tin cho cô bé:
“Tiểu Văn, tầng 17 giờ tình hình sao rồi?”
Cô bé “rep” lại trong chớp mắt.
Một loạt icon sốc. Sau đó là một tràng tin nhắn thoại.
Tôi đeo tai nghe vào.
“Chị Tô! Chị đi đâu rồi! Công ty loạn hết cả lên rồi!”
“Mấy bức ảnh chị dán bị người ta chụp lại gửi vào group chat chung của công ty rồi!”
“Giờ tất cả các nhóm đều đang bàn tán chuyện này! Cả sếp lớn cũng bị kinh động luôn!”
“Ông giám đốc nhân sự mặt xanh mét, dẫn người đi bóc từng tấm ảnh xuống, nhưng vô ích, bao nhiêu người đã lưu lại hết rồi!”
“Điện thoại của giám đốc Trần với Lâm Duyệt bị gọi cháy máy luôn mà không ai bắt máy!”
“Chị Tô, chị có ổn không? Chị ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn nhé!”
Nghe giọng điệu sốt sắng của cô bé, khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Nghĩ quẩn?
Không.
Tư duy của tôi lúc này đang minh mẫn hơn bao giờ hết.
Tôi gõ chữ trả lời:
“Chị không sao, chị ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa thôi. Giúp chị một việc, chụp thêm cho chị mấy tấm ảnh màn hình trong group chat công ty đi.”
“Đặc biệt là những câu chửi khó nghe nhất ấy, chị thích xem.”