Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lẽ ra tôi nên phẫn nộ, thậm chí nên đ.ấ.m cho cậu ta một cú. Nhưng lúc này, tôi còn có chuyện quan trọng hơn đang nước đến chân:
“Chuyện đứa con riêng nhà họ Chu, ông biết không?”
Ánh mắt Lục Xuyên trầm xuống:
“Biết.”
“Lão Chu dường như định từ bỏ hôn ước rồi.”
Lục Xuyên nhìn tôi đầy châm chọc:
“Chuyện này ai cũng có tư cách hỏi đến, duy nhất ông là không, Chu Trầm ạ. Lo mà sống tốt cuộc đời của ông đi, đừng có vươn tay quá dài.”
Thái độ đó của cậu ta ngay lập tức châm ngòi nổ trong tôi:
“Lục Xuyên, ông tưởng ông là ai? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga à? Nhà họ Lục các ông còn kém xa lắm.”
Lục Xuyên nghe vậy, bỗng bật cười ngắn ngủi:
“Cho nên ông mới bị người ta khống chế đến mức này, đến tiền chữa bệnh cho mẹ của người phụ nữ mình yêu cũng phải dựa vào đồ đạc của bạn gái cũ đem bán đi để bố thí. Chu Trầm, rốt cuộc ông lấy đâu ra cái thói cao ngạo đó thế?”
Lời còn chưa dứt, tôi đã lao tới túm lấy cổ áo cậu ta.
Chúng tôi lăn lộn từ huyền quan ra đến phòng khách, xô đổ bàn trà, rồi lại giằng co ra tận ban công, đá văng mấy chậu hoa.
Tiếng nắm đ.ấ.m rơi xuống vang lên trầm đục, tôi chẳng phân biệt nổi đâu là đau đớn, đâu là sự giải tỏa.
Cho đến khi cửa phòng ngủ bị mạnh mẽ đẩy ra.
“Dừng tay!”
Là giọng của Giang Dao.
Lục Xuyên ngay lập tức buông lỏng lực tay. Còn tôi vì không kịp thu thế, một cú đ.ấ.m trực diện tông thẳng vào gò má cậu ta.
“A!”
Cảnh tượng này vừa vặn đập vào mắt Giang Dao.
“Mẹ kiếp!” Tôi gầm lên.
Giang Dao sải bước tới, dùng sức đẩy mạnh tôi ra:
“Anh còn dám đ.á.n.h nhau à? Các người là trẻ con ba tuổi đấy à?”
Tôi theo bản năng vươn tay định kéo lấy cô ấy, nhưng Lâm Vi đột ngột áp sát lại gần:
“Anh bị thương rồi! Trong nhà có hộp y tế không?”
Tôi nhanh chóng quay đầu lại, dứt khoát gọi với theo cái bóng lưng sắp sửa rời đi kia:
“Tôi đang hỏi em đấy! Trong nhà có hộp y tế không?”
Bước chân cô ấy khựng lại, không hề quay đầu, chỉ ra hiệu cho Lục Xuyên ngồi xuống cạnh bàn ăn. Sau đó cô ấy xoay người, quen cửa quen nẻo đi tới tủ chứa đồ lôi ra một hộp thuốc.
Bên trong, chỉ có một lọ t.h.u.ố.c sát trùng Iodophor.
Ánh mắt tôi và Lục Xuyên vô tình cùng dõi theo cô ấy. Lồng n.g.ự.c tôi đập liên hồi, thậm chí tôi còn không rõ bản thân đang mong đợi điều gì.
Nếu như…
Nếu như cô ấy hướng về phía tôi trước, dù chỉ là liếc nhìn tôi trước một cái thôi.
Tôi nhất định sẽ…
Giây tiếp theo, Lâm Vi đi tới lấy vài chiếc tăm bông, rồi quay trở lại bên cạnh tôi.
Còn Giang Dao, cô ấy cầm lọ t.h.u.ố.c sát trùng, thản nhiên đi về phía Lục Xuyên.
Trái tim tôi nhói lên một cơn đau dữ dội.
Tôi trơ mắt nhìn Lục Xuyên chậm rãi đưa gương mặt đáng ghét kia lại gần cô ấy. Một cảm giác buồn nôn nhộn nhạo từ dạ dày xộc thẳng lên cổ họng.
“Oẹ…”
Tôi cúi gập người, nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà…
7
Ý thức m.ô.n.g lung, tôi nằm bên cạnh giường. Theo bản năng, tôi vươn tay nắm chặt lấy một cổ tay.
“Dao Dao… em chưa đi à?”
Giây tiếp theo, tay tôi bị hất mạnh ra.
“Chưa!”
Tầm nhìn dần rõ nét, người tôi thấy… lại là Lục Xuyên?
“Sao lại là ông?”
“Ông hy vọng là ai?”
Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm:
“Cứ cái đà này, chi bằng để cả hai cô gái đó đi khuất mắt cho rảnh nợ.”
Tôi nhìn quanh căn phòng đầy thê lương:
“Hổ lạc đồng bằng, giờ đây đến bên giường bệnh cũng chẳng có lấy một người.”
“Người đâu? Họ đi rồi, đều đi cả rồi.”
Giọng Lục Xuyên không chút hơi ấm:
“Chu Trầm, vì cái gọi là chân ái mà ông dám lật tung cả bàn cờ, lúc đó thấy tiêu d.a.o tự tại, ngầu lắm mà! Mới được mấy ngày? Hối hận rồi à? Nếu lúc nãy trong lòng ông là Lâm Vi, ông định tính sao?”
Tôi quay mặt đi hướng khác, không muốn nhìn cậu ta:
“Tôi không biết.”
“Ông nên nhớ trước đây tôi đã cảnh báo ông những gì.”
“Đủ rồi!” Tôi gắt lên: “Bây giờ nói những chuyện đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Lục Xuyên chậm rãi đứng dậy, ung dung chỉnh lại ống tay áo:
“Nể tình anh em bấy lâu, tôi khuyên ông một câu cuối. Nếu tôi là ông, hiện tại tôi tuyệt đối sẽ không lãng phí tâm trí vào mấy chuyện yêu đương nam nữ này nữa.”