CHƯƠNG 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
26
Một năm rồi, tôi tưởng mình đã quên hắn, nhưng người đầu tiên mình thích, làm sao có thể dễ dàng quên đi như vậy?
Nghỉ hè năm nhất, tôi tìm hai công việc làm thêm, kiếm tiền ngày đêm.
Chỉ hy vọng có thể nhanh chóng trả hết số tiền nợ Lý Nguy.
Một buổi sáng nọ, không ăn sáng, tôi bị tụt đường huyết ngất đi trên đường đi làm, một người qua đường tốt bụng đã đưa tôi vào bệnh viện.
Truyền nước xong tỉnh lại, tôi thấy Lâm Dương đang ở bên giường chăm sóc tôi.
Tôi và cậu ấy nói chuyện vài câu, rồi không muốn nói nữa.
Cậu ấy thấy tôi tâm trạng không tốt, nắm lấy tay tôi nói:
“Diêu Tâm, tôi luôn biết cậu thích Lý Nguy, nhưng anh ta không đáng để cậu thích.”
Tôi rút tay lại, cười cười.
“Đây là chuyện của riêng tôi, cậu đừng quản nữa.”
“Tôi không thể không quản, tôi không thể để cô gái mình thích bị người khác làm tổn thương.”
Nói rồi, Lâm Dương mở ra mấy tấm ảnh Lý Nguy cùng gia đình ba người ăn cơm vui vẻ.
Lý Nguy đút cơm cho cậu bé, còn người phụ nữ ngồi một bên, dịu dàng, yên tĩnh nhìn hai cha con.
Lòng tôi đau nhói.
Thấy tôi không có phản ứng gì lớn, cậu ta ngạc nhiên:
“Cậu biết rồi à?”
“Ừm.”
Tôi tắt màn hình điện thoại, trả lại cho Lâm Dương.
“Cậu không hận anh ta lừa dối cậu à?”
“Không hận.”
Mặc dù tôi có chút tức giận, nhưng tôi cảm thấy biết ơn và tiếc nuối nhiều hơn.
Ngày hôm đó gặp lại hắn, tôi cũng đã nghĩ thông suốt, cuộc đời của tôi là do hắn ban cho.
Tôi không thể vì tình cảm đơn phương không được đáp lại của mình mà đổ hết lỗi lên đầu hắn.
“Tại sao không hận?”
Ở nơi tôi không nhìn thấy, nắm đấm của Lâm Dương siết chặt, gần như muốn vỡ ra.
Tôi quay đầu vỗ vỗ vai cậu ấy, khuôn mặt căng thẳng của cậu ấy buộc phải giãn ra.
“Tôi có thể buông bỏ, cậu cũng có thể. Lâm Dương, cậu đừng lãng phí thời gian bên cạnh tôi nữa, hãy quay đầu lại nhìn những cô gái thích cậu đi.”
“Không.”
Lâm Dương bật dậy, răng nghiến ken két.
“Diêu Tâm, tôi thích cậu bốn năm rồi, đêm nào tôi cũng mơ thấy cậu, tại sao cậu lại không cho tôi một cơ hội?”
Giọng nói phẫn uất khiến những người nhà bệnh nhân khác trong phòng tò mò nhìn sang.
Tôi nhíu mày.
“Tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu.”
“Cậu vẫn còn thích anh ta.”
“…”
“Sớm biết như vậy, lần đó nên trực tiếp giết chết anh ta luôn.”
“Ý cậu là gì?”
27
Tôi sững người, lại bị Lâm Dương đột nhiên cúi xuống kẹp chặt lấy vai, bóp đến xương cốt đau nhói.
Trong mắt cậu ta bùng lên ngọn lửa điên cuồng, cố chấp.
Giây tiếp theo, môi cậu ta áp xuống, tôi kinh hãi né đi, cậu ta điên cuồng cắn loạn trên cổ tôi.
Tôi hét lên kinh hãi.
Một bóng đen bao trùm lấy.
Lý Nguy túm lấy cổ áo Lâm Dương, vung nắm đấm tới.
Nắm đấm giáng xuống da thịt, xen lẫn tiếng rên la đau đớn.
Máu đỏ tươi từ mũi Lâm Dương rỉ ra, tôi cuống quýt bò đến ôm lấy đùi Lý Nguy.
“Được rồi, được rồi, ở bệnh viện, đừng đánh chết người ta.”
Lâm Dương nằm bất động trên sàn nhà, nhìn chằm chằm Lý Nguy, rồi lại bật cười yếu ớt:
“Mày chết chắc rồi, tao sẽ cho mày vào tù.”
Lý Nguy vẫn chưa nguôi giận, khuôn mặt tái mét của hắn nở một nụ cười khinh miệt:
“Rốt cuộc ai sẽ vào tù, còn chưa chắc đâu.”
Hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên khuôn mặt sưng vù, bầm tím của cậu ta.
“Vụ tai nạn xe một năm trước, là mày làm đúng không.”
Nghe thấy câu này, con ngươi Lâm Dương co rút mạnh, kinh ngạc bất định.
Lâm Dương bị các nhân viên y tế dùng cáng đưa đi, còn tôi thì được Lý Nguy bế về giường.
Tôi co ro trong chăn, run rẩy.
Lý Nguy nằm nghiêng xuống, ôm tôi vào lòng, dịu dàng an ủi:
“Bị nó dọa sợ rồi phải không? Ngoan, có tôi ở đây, không sao đâu.”
Tôi ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn, lớn tiếng trách mắng:
“Tôi là bị anh dọa sợ đấy, nhỡ anh đánh chết cậu ta thì làm sao?”
“Đánh chết thì đi tù thôi.”
Thái độ thờ ơ của Lý Nguy khiến tôi tức điên lên.
“Nếu anh đi tù, vợ con anh phải làm sao?”
Lý Nguy ngẩn người, một lúc sau như đã hiểu ra chuyện gì, bừng tỉnh nói:
“Vậy ra, cô không phải vì chán ghét tôi mà bỏ đi, mà là vì tưởng tôi có vợ con nên mới lặng lẽ bỏ đi phải không?”
“Chứ còn sao nữa? Ơ, không đúng.”
Lời của hắn khiến tôi quay cuồng.
Hắn vui mừng khôn xiết, nhưng lại rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy tôi.
“Đồ ngốc.”
Góc nhìn của Lý Nguy.
Tôi không biết bố mẹ đẻ của mình là ai, từ khi có ký ức, tôi đã ở trong trại trẻ mồ côi.
Số phận của tôi nói là bi thảm cũng không hẳn, ít nhất bộ não thông minh đã giúp tôi thi đỗ vào trường cảnh sát năm mười lăm tuổi.
Năm mười chín tuổi tốt nghiệp trường cảnh sát, tôi quen biết sư phụ của mình, cảnh sát hình sự Lục.
Ông ấy rất xuất sắc, tuổi còn trẻ đã lập nhiều chiến công hiển hách, phá được không ít vụ án hình sự nan giải.
Dưới sự dẫn dắt của ông ấy, tôi trưởng thành rất nhanh, cũng có chút thành tựu.
Người trẻ tuổi thường kiêu ngạo, tự mãn.
Tôi đã phạm phải sai lầm, dưới cuộc sống quá thuận lợi, tôi trở nên ngông cuồng tự đại.
Sư phụ nhiều lần khuyên nhủ tôi, bắt tên tội phạm xảo quyệt đó không được nóng vội.
Tôi không nghe, tôi cho rằng tên tội phạm còn lẩn trốn trong xã hội ngày nào, thì sẽ có thêm một người gặp nguy hiểm.
Sau khi vụ án trẻ em tử vong thứ năm xảy ra, đối mặt với cái chết thảm thương bị lột da rút gân của nạn nhân, tôi không thể kìm nén được ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng.
Tôi thề thốt đảm bảo, dựa vào manh mối đã truy lùng được, một mình ẩn náu tại nơi ở của tên tội phạm.
Đợi hắn trở về, sẽ tóm gọn hắn.
Kết quả của sự tự phụ là, tôi suýt bị tên tội phạm bắn chết.
Viên đạn sượt qua thái dương của tôi, xuyên qua trán của sư phụ.
Ông ấy kéo tôi né được viên đạn bay với tốc độ một nghìn mét mỗi giây, nhưng chính mình lại vĩnh viễn ngã xuống ở tuổi ba mươi huy hoàng rực rỡ.
Người vợ ông ấy kết hôn chưa đầy ba năm, đứa con trai vừa mới chào đời, đã vĩnh viễn mất đi người chồng và người cha.
Tôi đã từ bỏ huy hiệu cảnh sát, xin từ chức về quê.
Trước mộ liệt sĩ, rượu trắng đổ xuống đất vàng, ánh bình minh chiếu rọi núi xanh, nước mắt chàng trai thấm ướt áo.
Tôi quỳ trước mặt vợ của ông ấy, hy vọng cô ấy sẽ đánh tôi, mắng tôi.
Nhưng cô ấy không làm vậy, vẫn nhân hậu, dịu dàng như sư phụ, ôm đứa trẻ sơ sinh trong tã lót vỗ về mái tóc tôi.
Cô ấy nói, sư phụ vốn đã bệnh nặng, sớm muộn gì cũng qua đời.
Cô ấy còn nói, sư phụ không muốn nằm trên giường bệnh chờ chết, dù có chết cũng phải chết một cách có ý nghĩa.
Vì vậy, cứu tôi, là việc cuối cùng ông ấy làm cho tổ quốc.
Tôi khóc không thành tiếng, dập đầu lạy, thề với trời rằng tôi nhất định sẽ coi vợ con của sư phụ như chị dâu, cháu trai ruột của mình.
Qua sự giới thiệu của người quen, tôi bắt đầu làm nghề vận tải, vì làm tốt, biết một số mánh khóe.
Tôi thăng tiến từng bước, quản lý mấy trạm vận chuyển hàng hóa, trở thành ông chủ, kiếm được không ít tiền.
Tôi gửi rất nhiều tiền vào tài khoản của chị dâu, nhưng sự bù đắp bằng tiền bạc vẫn chưa đủ.
Dù công việc bận rộn, tôi vẫn nhất định dành thời gian đến thăm hai mẹ con.
Cháu trai càng lớn, nét mặt càng giống sư phụ. Tôi thường ngẩn người nhìn ảnh của nó, qua đó như thể thật sự có thể nhìn thấy sư phụ ở thế giới bên kia.
Nhưng cảm giác tội lỗi như bóng ma theo sát, tôi không thể chịu đựng được cảnh đời cơ cực.
Cũng không thể chịu đựng được cảnh phụ nữ, trẻ em, người già phải chịu một chút khổ cực nào.
Gặp được Diêu Tâm, chính là khởi đầu cho sự chữa lành của tôi.