Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mong được nhìn thấy dáng vẻ nổi giận của cô.
Nụ cười khách sáo ấy.
Đã không còn đủ với tôi nữa.
Tôi muốn thấy cô tức giận.
Muốn thấy cô khóc.
Muốn nghe cô mềm giọng gọi tên tôi.
5
Vào dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi tặng cô ấy một sợi dây chuyền ngọc trai.
Nửa năm trước tôi đã đặt làm riêng từ một nghệ nhân ở Pháp.
Chỉ có những thứ độc nhất vô nhị trên đời mới xứng với cô ấy.
Tôi sợ nhất là cô ấy lấy ra một tờ đơn ly hôn.
Rồi nói với tôi rằng đó là món quà dành cho tôi.
May mắn thay.
Cô ấy nói mình chưa chuẩn bị quà.
Tôi nhìn thấy trong mắt cô thoáng qua một chút áy náy.
Có lẽ…
Tôi vẫn còn hy vọng.
Ngay trong bữa tối hôm đó, tôi đã quyết định gác lại công việc.
Cùng cô về thăm chú Tống.
Có người nhà ở bên cạnh.
Ít nhất cô sẽ không dùng thái độ xa cách như vậy để đối xử với tôi.
Buổi tối, tôi cố ý uống thêm vài ly với chú Tống.
Mượn men rượu để lấy can đảm thổ lộ lòng mình.
Nhưng cô vẫn bài xích việc tôi chạm vào cô.
Thậm chí còn mắng tôi là b.i.ế.n t.h.á.i.
Tôi như bị lột sạch trước mặt người khác rồi đem ra chế giễu.
Toàn thân lạnh buốt.
Đến một lời phản bác cũng không thể nói ra.
Bởi vì sự chiếm hữu của tôi dành cho cô từ lâu đã trở nên méo mó.
Chỉ một câu nói đơn giản của cô.
Cũng đủ để tuyên án t.ử cho tôi.
Sáng hôm sau.
Tôi lặng lẽ rời đi trong thất vọng.
6
Không ai biết được.
Khi chú Tống nói với tôi rằng cô ấy đã về trước.
Tôi vui mừng đến nhường nào.
Tôi tra chuyến bay.
Canh đúng thời gian rồi gọi điện cho cô.
Mưa hôm đó lớn như thế.
Tôi nhất định phải đi đón cô.
Hai năm trước, cô từng một mình đi du lịch.
Lúc trở về cũng không nói cho tôi biết.
Bị mưa làm ướt từ đầu đến chân.
Tôi vừa sốt ruột vừa tức giận.
Cô thà dầm mưa.
Cũng không muốn gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Tôi chỉ hận bản thân mình quá vô dụng.
Nhưng lần này khác rồi.
Khi bước về phía cô.
Tôi nhìn thấy niềm vui hiện rõ trong mắt cô.
Điều khiến tôi càng không ngờ hơn là…
Ở trong xe.
Cô ấy lại chủ động hôn tôi…
Là vì thương tôi bị dính mưa sao?
Nếu thật sự là vậy.
Tôi có thể để mình dầm mưa mỗi ngày.
Đêm hôm đó giống như một giấc mộng.
Cô ấy rất ngoan.
Cũng rất đáng yêu.
Sau này, tôi tìm mọi cách để chiều chuộng cô.
Đến khi cô mệt đến bật khóc.
Dùng giọng nói mềm mại gọi tên tôi.
Bảo tôi để cô nghỉ ngơi một chút.
Còn nói rằng.
Ngày tháng của chúng tôi vẫn còn rất dài, rất dài.
Tôi ôm cô vào lòng.
Nhìn người con gái đã ngủ say trong vòng tay mình.
Khóe mắt bất giác cay lên.
Đó là lời hứa của cô dành cho tôi sao?
Phải.
Nhất định là như vậy.
HẾT