Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi đi vào phòng ngủ, kìm nén cảm xúc để vào phòng tắm rửa sạch sẽ. Đến khi thay quần áo xong bước ra, tôi thấy Diệp Tư Hoài đang ngồi trên sofa gọi điện thoại.
Anh ấy nghĩ rằng tôi không nghe thấy gì, nên khi nghe điện thoại cũng chẳng thèm tránh mặt tôi.
“Châu Châu, em say rồi à?”
Ngay khi Diệp Tư Hoài mở miệng, tôi đã biết người ở đầu dây bên kia là ai.
Trước khi rời khỏi buổi tiệc, sắc mặt Trình Châu rất khó coi, và sự không cam tâm trong mắt cô ta cũng không hề lọt qua được mắt tôi.
Vì vậy, khi cuộc gọi này đến, tôi biết thừa cô ta định làm gì.
Diệp Tư Hoài lắng nghe giọng nói của Trình Châu qua điện thoại, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở nhỏ, còn sắc mặt Diệp Tư Hoài thì ngày càng khó coi, cuối cùng anh ấy bật dậy khỏi sofa.
“Em đừng khóc, tìm chỗ nào đó ngồi đi, anh sẽ đến đón em ngay lập tức.”
Nói xong, Diệp Tư Hoài sải bước định đi ra ngoài.
Chỉ là khi đi đến cửa, anh ấy dường như chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại nhìn tôi và ra hiệu bằng thủ ngữ.
「Công ty đột nhiên có việc gấp, anh phải qua đó ngay. Tối nay chưa chắc đã về nhà, em cứ nghỉ ngơi trước đi.」
Nói xong, anh ấy quay lưng bỏ đi không một lần ngoảnh lại.
Tôi cứ thế nhìn bóng lưng anh ấy xa dần, lời chia tay mà tôi đã đắn đo mãi trong phòng tắm cuối cùng vẫn không kịp nói ra.
Nhưng, cũng chẳng sao cả.
Tôi quay người lấy hết đống hành lý đã sắp xếp xong trong phòng ra.
Thời gian qua anh ấy không về nhà, gọi điện cũng không nghe máy, nên tôi đã không rời đi ngay.
Ở bên nhau là một chuyện rất trang trọng.
Vậy nên khi chọn cách chia tay, tôi cũng hy vọng nó sẽ diễn ra một cách đường hoàng, giữ lại chút thể diện.
Sau khi để lại cho Diệp Tư Hoài một mẩu giấy nhắn, tôi kéo vali xuống lầu. Nửa tháng qua, tôi đã tìm được chỗ ở mới, sẽ không đến mức t.h.ả.m hại tới nỗi phải lang thang ngoài đường.
Chỉ là tôi không ngờ tới—
Vừa bước ra khỏi khu chung cư, tôi đã nhìn thấy người mà tôi vốn tưởng rằng cả đời này cũng không gặp lại… người thân.
07
“Tô Noãn Noãn?”
Người trước mặt tóc đã bạc hoa râm, ánh mắt ông nhìn tôi có chút phức tạp, ngay cả khi gọi tên tôi cũng lộ rõ vẻ khách sáo.
Tôi cũng nhìn chằm chằm vào ông, người có quan hệ huyết thống với mình… ông ngoại.
Giây phút nhìn thấy ông ở buổi tiệc, dù trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng dường như giữa chúng tôi có sợi dây liên kết vô hình. Gương mặt giống hệt mẹ đã giúp tôi nhận ra ông ngay lập tức.
Mẹ tôi kể rằng, bà và bố tôi đã bỏ trốn cùng nhau rồi mới kết hôn.
Hồi đó tuổi trẻ bồng bột, một khi đã đem lòng yêu ai đó là bất chấp tất cả để ở bên người mình yêu.
Tuy gia đình bố tôi không đến nỗi nghèo khó, nhưng chung quy cũng chẳng thể sánh được với gia thế có tổ tiên làm quan to như mẹ.
Tình yêu của hai người không nhận được lời chúc phúc từ ông ngoại, suýt chút nữa là bị chia rẽ. Mẹ tôi dứt khoát chọn cách bỏ trốn, từ bỏ tất cả những gì ông ngoại mang lại cho mình để dồn hết vốn liếng cuộc đời vào bố.
Tính tình ông ngoại cũng rất bướng bỉnh.
Vì thế, sau khi mẹ rời đi, ông đã quyết định chuyển cả gia đình ra nước ngoài định cư.
Cho đến tận hôm nay, đây là lần đầu tiên tôi được gặp ông ngoại.
Không còn chỉ tồn tại trong những tấm ảnh nữa, mà là một người thân bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt tôi.
“Ông ngoại…”
Tôi tiến lên hai bước, giọng nói trở nên khản đặc vì đã quá lâu không cất tiếng.
Trong mắt ông ngoại thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
“Noãn Noãn, con chẳng phải… không phải là khiếm thính bẩm sinh sao?”
Tôi lắc đầu, đôi mắt ngấn lệ.
Ông dường như định hỏi thêm điều gì đó, nhưng khi nhìn xuống chiếc vali bên cạnh tôi, ông lại không thốt nên lời, chỉ im lặng đỡ lấy chiếc vali giúp tôi.
Ông mỉm cười nói với tôi: “Đừng sợ, ông ngoại đón con về nhà rồi.”
Tôi biết, thực ra ông ngoại còn muốn đón mẹ về nhà hơn, nếu như mẹ vẫn còn sống.
Và với tư cách là sự tiếp nối của mẹ, tôi đã trở về căn biệt thự kiểu Tây mà mẹ từng ở từ nhỏ.
Hồi tôi còn bé, lúc kể chuyện trước khi đi ngủ, mẹ luôn kể rằng căn biệt thự ngày xưa bà ở lộng lẫy biết bao, có một khu vườn rất lớn, trong vườn trồng đầy những bông hoa hồng mà bà yêu thích.
Nhưng lúc đó tôi chẳng tin lời mẹ chút nào, cứ nghĩ bà cũng giống như tôi, đọc nhiều truyện tranh thiếu nữ rồi mơ mộng hão huyền, tưởng tượng mình là tiểu thư nhà giàu gặp nạn.
Không ngờ rằng, tất cả những điều đó đều là sự thật.
“Bà ngoại con đang ở nước ngoài, mấy năm nay sức khỏe không tốt, bà vẫn chưa biết tin mẹ con qua đời. Nếu được thì một thời gian nữa, con hãy cùng ông sang đó thăm bà ngoại nhé.”
Giọng điệu của ông ngoại rất ôn tồn, hoàn toàn không giống vẻ nghiêm khắc, lạnh lùng như lời mẹ kể.
Có lẽ, thời gian đã mài mòn mọi góc cạnh sắc sảo rồi.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, con sẽ đi ạ, con cũng sẽ chăm sóc bà ngoại thật tốt.”
Trên phương diện là một người vợ, mẹ tôi rất mẫu mực; trên phương diện là một người mẹ, bà cũng vô cùng tuyệt vời.
Duy chỉ có việc làm con cái, cho đến tận lúc nhắm mắt, trong lòng bà vẫn luôn mang theo niềm day dứt.
Nhưng không sao cả, tôi mang trong mình dòng m.á.u của mẹ, tôi có nghĩa vụ thay bà chăm sóc ông bà ngoại.
Thực tế, người ông ngoại vốn bị đồn là m.á.u lạnh vô tình này lại đối xử với tôi cực kỳ tốt.
Tôi ở trong căn phòng ngủ cũ của mẹ, nó rộng bằng cả căn nhà trước kia của gia đình tôi cộng lại. Trên sàn bày đủ loại gấu bông, mở tủ quần áo ra, bên trong toàn là những chiếc túi xách phiên bản giới hạn đã tuyệt bản và trang phục cao cấp.
Nói chung, mọi thứ đẹp như một giấc mơ.