CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhìn tấm ảnh cưới với Sở Thịnh Niên trên đầu giường, tôi có chút không nỡ.
Đi lánh nạn cực khổ, cơ thể anh lại yếu ớt không chịu được vất vả, tôi không thể liên lụy anh.
Tôi nhắn cho Thẩm Tiểu Thư: “Sở Thịnh Niên không thể theo tao đi lang thang được, mày tìm người chăm sóc anh ấy một thời gian, đừng để bố con nhà họ Sở quấy rầy anh ấy. Đợi tao nghĩ ra cách giải quyết sẽ quay về tìm anh ấy. “
Thẩm Tiểu Thư gửi tin nhắn thoại: “Yên tâm đi, tuân lệnh! “
Tôi nhanh chóng xách vali bắt xe ra sân bay.
Kinh Thị là nơi tôi sinh ra và lớn lên, phải rời đi trong cảnh thảm hại thế này làm tôi thấy thật đau lòng.
Tôi quẹt nước mắt, bỗng trước mặt xuất hiện vài đôi giày da đen bóng loáng.
Tôi run rẩy ngẩng đầu, thấy mấy người mặc đồ đen đứng trước mặt, cung kính nói: “Khương tiểu thư, thiếu gia muốn gặp cô. “
Tôi vùi mặt vào khăn quàng, giọng khàn khàn: “Xin lỗi, các anh nhận nhầm người rồi. “
Họ chẳng buồn đôi co, liếc nhau một cái rồi nói: “Mạo phạm rồi. “
Thế là họ nhấc bổng tôi rời khỏi sân bay.
Chắc vì sợ hãi lại thêm mệt mỏi, tôi nhanh chóng ngất đi.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, chỉ có chiếc đèn sàn ở góc phòng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Tôi rón rén định bỏ trốn thì bất ngờ bị một bàn tay nắm chặt cổ tay, ép chặt vào cửa sổ sát đất.
“Buông tôi ra! Anh làm thế này là phạm pháp đấy! ” Tôi hét lên.
Người đàn ông cao lớn tháo cà vạt trói chặt tay tôi trên đầu, nghiến răng nói: “Khương Thanh Thanh, em có ý gì? Ngủ xong rồi định quất ngựa truy phong à? “
Giọng nói quen thuộc, hơi ấm quen thuộc.
Đèn phòng bật sáng.
Sở Thịnh Niên đứng trước mặt tôi, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Tôi trợn mắt nhìn đôi chân dài thẳng tắp của anh, kinh hãi: “Sao. .. sao anh lại đứng dậy được? “
Tay anh càng siết chặt làm cổ tay tôi đau nhói.
“Em trốn đi là để giữ mạng chứ không phải muốn bỏ rơi anh. “
Tôi đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể sạch cho anh nghe.
Lúc này anh mới buông tay, trầm giọng: “Đó đều là chuyện nhỏ, em nên thương lượng với anh trước mới đúng. “
Chuyện nhỏ? Chuyện nhỏ á? ! Người này đúng là kiêu ngạo hết chỗ nói.
“Em mà mất mạng thì anh thành góa vợ đấy, nhỏ cái gì mà nhỏ? “
Tôi giận dữ ngồi xuống sofa.
“Anh lấy cái gì mà cứu em? Lấy hai cái chân dài này chắc? Đám giang hồ đó dữ dằn lắm, anh mà là con cua thì chúng nó cũng bẻ gãy tám cái chân của anh luôn. Với cả bây giờ Khương thị phá sản rồi, anh hết được ăn cơm mềm rồi nhé. Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, họa đến nơi thì thân ai nấy lo thôi. “
Sắc mặt Sở Thịnh Niên càng lúc càng khó coi, cuối cùng không nhịn được mà quát: “Đủ rồi! Bây giờ tuy không còn cơm mềm, nhưng em có thể về Sở thị làm bà chủ. “
Anh nhìn thẳng vào tôi, cố nén cơn giận: “Anh đã lấy lại được Sở thị rồi, đống hỗn độn mà bố em để lại, anh có thể dọn dẹp giúp em. “
“Thật hả? ” Đúng là xoay chuyển tình thế, tôi sáng mắt lên nắm chặt lấy tay anh.
Anh bối rối quay mặt đi, nhỏ giọng: “Thật. Nhưng anh có một điều kiện, em phải đồng ý với anh. “
“Được, em đồng ý, một trăm điều cũng đồng ý. “
Mấy lời ngọt ngào tôi nói ra dễ như ăn kẹo.
Anh nhếch môi cười, trông như một con cáo già xảo quyệt: “Vậy được. Đã em chân thành như thế thì cứ đồng ý với anh một trăm điều kiện đi. “
Tôi: “. .. “
Về thân thế của Sở Thịnh Niên, tôi cũng có nghe qua.
Bố anh gây dựng được Sở thị đều nhờ vào của hồi môn và sự giúp đỡ của mẹ anh.
Thế nhưng sau này họ ly tâm ly đức, có lẽ là vì Sở Kính An ngoại tình.
Mẹ anh sau đó lâm bệnh rồi qua đời.
May mà trước khi cưới, bà còn một công ty công nghệ nhỏ không ai biết tới.
Công ty đó may mắn phất lên, giờ đã trở thành một gã khổng lồ, và Sở Thịnh Niên là người thừa kế duy nhất.
Nghe anh kể về quá khứ, tôi cảm khái: “Mẹ anh thật sự rất yêu anh. “
Đúng là cha mẹ thương con thì phải tính kế sâu xa.
Nhưng. .. nếu đã có chỗ dựa, tại sao sau tai nạn anh lại chọn kết hôn với tôi?
Anh lặng lẽ nhìn tôi, hỏi: “Em thật sự không nhớ gì à? “
Mặt tôi đầy vẻ ngơ ngác. Anh thở dài, xoa đầu tôi: “Chuyện từ lâu lắm rồi. “
Hồi nhỏ tôi hay theo bố đi dự tiệc. Tôi ăn khỏe lắm, cứ lên món là tôi cặm cụi ăn lấy ăn để.
Có một lần tôi đói quá, ăn như vũ bão. Ăn xong thấy đối diện có một cậu bé đang ấm ức nhìn mình.
Tôi nhìn lại thì cậu bé ấy nhảy khỏi bàn chạy biến đi.
Ăn xong hơi no nên tôi chạy đi tiêu thực, thấy cậu bé ấy đang đánh nhau với mấy đứa nhỏ khác.
Cậu ấy bị đè xuống đất, gương mặt trắng trẻo lấm lem bụi đất, trông rất tội nghiệp.
Lúc đó máu anh hùng trong tôi nổi lên, tôi lao vào đuổi sạch đám nhóc kia đi.
“Cảm ơn. ” Cậu bé lau nước mắt, đứng dậy lí nhí.
Tôi vỗ vai cậu ấy, ra vẻ người lớn: “Đừng khách khí, cậu ấy à — phải tập võ nhiều vào mới bảo vệ được mình. Nam nhi đổ máu không đổ lệ, sau này gặp chuyện không được khóc, phải làm cho mấy đứa bắt nạt mình khóc mới đúng đạo lý. “
Đến giờ tôi vẫn nhớ đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ của cậu ấy nhìn tôi khi đó.
Cứ như tôi là một hiệp khách từ trên trời rơi xuống vậy.
Chỉ tiếc là tôi quên hỏi tên cậu ấy.
Kể xong, Sở Thịnh Niên thong thả nhìn tôi.
Tôi trợn mắt: “Đứa bé đó. .. không lẽ là anh? “
Anh gật đầu.
Tôi ôm ngực, lảo đảo cả người.