Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi trả lời một chữ: 【Ừm】.
Giang Tự: 【Tống Trì có ngồi cạnh không?】
Tôi: 【Có.】
Giang Tự: 【Giúp tôi nói với cậu ta một câu, tôi không gánh giùm đâu.】
Giang Tự: 【Bảo cậu ta tự thú đi.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn, khóe môi khẽ nhếch.
Xem ra người thật cũng không chịu nổi nữa rồi.
Tôi đặt điện thoại xuống.Nhìn Tống Trì.“Anh Tống.”“Ừ?”
“Thật ra em vẫn muốn hỏi anh một chuyện.”“Chuyện gì?”“Anh với anh Giang Tự thân lắm à?”
Tống Trì lập tức cảnh giác.“Cũng… bình thường.”“Sao thế?”“Không có gì.”Tôi mỉm cười.
“Chỉ là thấy hai người tính cách đối lập hẳn.”
“Một người thì lạnh lùng, còn một người thì…”
“Một người thì sao?”
“Một người thì âm thầm thích thể hiện.”
Tống Trì suýt phun nước ra.“Ai âm thầm thích thể hiện?”“Anh Giang Tự chứ ai.”Tôi giơ điện thoại lên chỉ.
“Quân sư bảo là anh ấy chính là Giang Tự mà.”“Nhưng hôm nay em gặp anh Giang Tự ở thư viện rồi đó.”Tống Trì run tay.
Nước trong ly bị anh làm đổ ra ngoài một chút.
Anh luống cuống lấy khăn giấy lau.“Em… gặp rồi à?”“Ừm.”“Nói gì… với cậu ta?”Giọng anh bắt đầu run nhẹ.
“Cũng không nói gì.”Tôi cố tình kéo dài giọng.“Chỉ cảm ơn anh ấy một chút.”
“Cảm ơn cậu ta?”“Đúng rồi, cảm ơn vì đã làm quân sư của em.”
Sắc mặt Tống Trì tái nhợt.“Thế… cậu ta nói gì?”“Cậu ấy nói…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Tống Trì, từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Cậu ấy nói chưa từng kết bạn với em.”Không gian bỗng im bặt.Tống Trì ngồi cứng đơ trên ghế.
Ánh mắt dao động liên tục, hoàn toàn không dám nhìn tôi.“À… vậy à.”
Tống Trì cười gượng hai tiếng.
“Có khi… có khi là cậu ấy quên thôi.”
“Trí nhớ của cậu ta không tốt lắm.”
Tôi thở dài.
“Cũng đúng ha.”
“Dù sao thì người như anh ấy là học bá mà, trong đầu toàn là kiến thức.”
“Làm gì có thời gian để quan tâm mấy chuyện linh tinh như tụi mình.”
Tống Trì thở phào nhẹ nhõm.Tưởng rằng đã lừa qua được.Vội vàng đổi chủ đề:“Mau ăn đi, đồ nguội rồi.”Tôi cúi đầu ăn cơm.
Nhưng trong lòng đang âm thầm tính toán, phải làm sao để ép anh ta tự khai.
Ăn cơm xong.Ra khỏi nhà hàng.
Tình cờ đi ngang một tiệm trà sữa.“Em muốn uống trà sữa.”“Để anh mua.”
Tống Trì lập tức chạy đi.Không lâu sau, anh ấy quay lại với hai ly trà sữa trong tay.“Cho em này.”
“Nửa đường, không đá, thêm trân châu đen.”Tôi nhận lấy ly trà sữa.
Uống một ngụm.“Ngon thật.”“À mà, anh Tống nè.”
“Ừ?”“Quân sư nói anh ghét nhất là uống trà sữa.”“Nói đó là đồ rác rưởi.”Tống Trì đang uống ly trà sữa còn lại.
Nghe vậy suýt thì sặc.“Khụ khụ khụ khụ…”
Anh ấy ho sặc sụa.“Ai… ai nói vậy?!”“Quân sư chứ ai.”
Tôi lắc lắc điện thoại.“Anh ấy còn nói, anh uống trà sữa là bị đau bụng.”
Mặt Tống Trì lập tức chuyển sang màu xanh lè.
Ly trà sữa trong tay cầm cũng không xong, mà bỏ cũng chẳng được.“Cậu ta… cậu ta nói bậy!”“Anh rất thích trà sữa!”
Để chứng minh, anh ấy hút một ngụm thật mạnh.
Kết quả hút quá nhanh, trân châu mắc kẹt trong cổ họng.Lại thêm một trận ho dữ dội.
Tôi vội vã giúp anh ấy vỗ lưng.“Từ từ thôi.”“Có ai giành với anh đâu.”Tống Trì ho đến chảy cả nước mắt.
Nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng ai oán.
Ánh mắt như thể đang nói: “Cô làm ơn tha cho tôi đi.”
Trong lòng tôi cười như nở hoa.Cho anh diễn.Cho anh đóng kịch.Giờ thì… gặp báo ứng rồi ha.
6
Cuối tuần.Trường tổ chức giải bóng rổ.Tống Trì là cầu thủ chủ lực.
Để chuẩn bị toả sáng trong trận này, anh ấy đã nhắn tin từ tài khoản “quân sư” nhắc tôi từ ba ngày trước:
【Chủ nhật này có bóng rổ, Tống Trì ra sân chính.】
【Nhớ đến cổ vũ cho cậu ta.】
【Mang theo chai nước.】
【Tốt nhất là nước thể thao vị chanh xanh.】
Tôi nhìn tin nhắn, chỉ trả lời đúng một chữ: 【Ờ】.
Đến ngày thi đấu.
Nhà thi đấu chật kín người.Tôi cố tình đến trễ một chút.
Lúc vào đến nơi, trận đấu đã bắt đầu.Tống Trì mặc áo bóng rổ đỏ, chạy trên sân.
Mồ hôi lăn dài trên gương mặt.Đúng kiểu bùng nổ hormone.
Không thể phủ nhận, tên này… đúng là đẹp trai thật.
Mỗi lần anh ấy ném bóng, cả sân lại vang lên tiếng hét chói tai của đám nữ sinh.Tôi tìm một góc kín đáo ngồi xuống.
Trên tay cầm một chai nước chanh xanh.Giữa giờ nghỉ.
Tống Trì kéo áo lên lau mồ hôi.Cơ bụng săn chắc lộ ra.Cả sân lại hét ầm lên lần nữa.
Ánh mắt anh ấy quét quanh khán đài.Như đang tìm ai đó.Khi thấy tôi, mắt anh ấy lập tức sáng rỡ.
Vừa định chạy lại.Tôi lại đứng dậy.Bước thẳng về phía khu nghỉ bên kia sân.
Nơi đó có Giang Tự.