CHƯƠNG 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nửa năm sau.
Mùa xuân.
Buổi trình diễn thường niên của WAN được tổ chức tại Milan.
Đây là lần đầu tiên WAN với tư cách thương hiệu độc lập bước lên sân khấu chính của Tuần lễ thời trang Milan.
Khán phòng chật kín chỗ.
Hàng ghế đầu là tổng biên tập của các tạp chí thời trang lớn, buyer quốc tế cùng những nhân vật quyền lực trong ngành.
Hậu trường, ba mươi người mẫu đang thay trang phục liên tục.
Tiểu Ninh cầm bộ đàm chạy tới chạy lui.
“Giang tổng! Ánh sáng sẵn sàng rồi!”
“Âm nhạc?”
“Cũng xong rồi!”
“Bắt đầu đi.”
Đèn sân khấu tắt xuống.
Âm nhạc vang lên.
Khoảnh khắc người mẫu đầu tiên bước lên runway…
Cả khán phòng đồng loạt vang lên tiếng kinh ngạc rất khẽ.
Bởi vì thứ cô ấy mặc…
Chính là tác phẩm cuối cùng của bộ sưu tập 《Phá Kén》.
Một chiếc váy dài màu trắng được kết từ 3.600 đóa hoa tơ tằm thủ công.
Phần đuôi váy trải dài trên sàn runway…
Tựa như một dải ngân hà.
Tôi đứng phía sau hậu trường nhìn lên màn hình lớn.
Điện thoại rung lên một cái.
Là ảnh Hoắc Cảnh Diễm gửi tới.
Anh ngồi ở hàng ghế thứ hai của show diễn, lén chụp một tấm selfie lúc đang xem catwalk.
Biểu cảm cực kỳ chăm chú.
Phía sau là ánh đèn runway rực rỡ.
Caption chỉ có một câu:
“Đồ vợ tôi thiết kế.”
Tôi nhìn xong, lặng lẽ cất điện thoại đi.
Sau khi show kết thúc, giáo sư Bernard nói một câu trong buổi phỏng vấn.
Câu nói ấy bị truyền thông lớn nhỏ đăng lại vô số lần.
“WAN đã nằm trong top 10 thương hiệu độc lập hàng đầu châu Á.”
“Và tôi tin rằng trong vòng năm năm tới…”
“Nó sẽ trở thành cái tên mang tầm toàn cầu.”
Tối hôm đó, trong tiệc ăn mừng tại Milan, tôi uống rất nhiều rượu.
Không phải vì vui.
Mà là vì cuối cùng cũng được thả lỏng.
Ba năm nhẫn nhịn.
Nửa năm chiến đấu.
Bảy năm rưỡi chờ đợi.
Tất cả áp lực…
Đều giống như khoảnh khắc chiếc váy 《Phá Kén》 bị cắt đường kéo đầu tiên.
Ào một cái.
Tan sạch.
Hoắc Cảnh Diễm đứng bên cạnh đỡ tôi.
“Say rồi?”
“Chưa.”
“Mồm em méo rồi kìa.”
“Mồm tôi vốn vậy.”
“Không đâu.”
“Mồm em đẹp mà.”
“Anh im đi.”
Anh bật cười.
Trước ánh nhìn của tất cả mọi người, anh đưa tay chỉnh lại tóc bên tai tôi.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng máy ảnh của chủ biên Trương vang lên một tiếng “tách”.
Ngày hôm sau, bức ảnh ấy xuất hiện trên mạng xã hội của 《Phong Thượng》.
Tiêu đề là:
“Nhà sáng lập WAN — Giang Vãn và tổng tài tập đoàn Hoắc — Hoắc Cảnh Diễm, sau show diễn Milan.”
Khu bình luận gần như thống nhất một kiểu nội dung:
“Đây mới là couple thần tiên.”
“Nhìn ánh mắt chồng người ta đi rồi nhìn lại họ Thẩm kia.”
“Giang Vãn xứng đáng với điều tốt đẹp nhất.”
Mà trong một trại tạm giam nào đó ở thành phố S…
Có lẽ Thẩm Diệc Chu cũng nhìn thấy bản tin này.
Chỉ là…
Không còn ai quan tâm cảm xúc của anh ta nữa.
Một câu chuyện…
Không phải lúc cao trào nhất mới kết thúc.
Mà là ở thời khắc bình yên nhất…
Âm thầm khép lại.
Một năm sau.
Một buổi chiều thứ Tư rất bình thường.
Tôi ngồi trong studio vẽ bản thiết kế.
Tiểu Ninh gõ cửa bước vào.
“Giang tổng, báo cáo tài chính năm của WAN có rồi.”
“Bao nhiêu?”
“Doanh thu năm nay 1.200.000.000 tệ.”
“Tăng trưởng 48% so với cùng kỳ.”
“Ừm.”
“Cô có vẻ không kích động lắm.”
“Con số là thứ để nhà đầu tư nhìn.”
“Tôi quan tâm hơn chuyện lô vải cho bộ sưu tập tháng sau tới chưa.”
“Tới rồi.”
“Trần Thị Vải vóc hôm qua đã giao hàng.”
“Được.”
“Em ra ngoài trước đi.”
Tiểu Ninh rời đi.
Tôi tiếp tục vẽ.
Ngoài cửa kính là đường chân trời của thành phố S.
Tòa nhà văn phòng này là tôi tự mua.
Studio này là tôi tự thiết kế.
Chiếc cúp vàng WAV treo trên tường…
Là tôi tự mình giành được.
Không ai sống thay tôi một giây phút nào.
Nhưng có một người…
Đã luôn ở bên tôi qua từng giây phút.
Năm giờ rưỡi chiều, Hoắc Cảnh Diễm gọi điện.
“Tan làm chưa?”
“Còn một bản vẽ nữa.”
“Vậy anh đợi em.”
“Đợi ở đâu?”
“Quán cà phê dưới lầu.”
“Chính là quán anh đầu tư ấy.”
“Tôi xuống ngay.”
“Không vội.”
Cúp máy.
Tôi nhìn mình trong gương.
Người phụ nữ trong gương ba mươi mốt tuổi.
Lưng thẳng.
Không trang điểm đậm.
Trên cổ áo cài một chiếc ghim thương hiệu WAN.
Người phụ nữ ba năm trước ngồi trong bóng tối của căn biệt thự ấy…
Đã không còn nữa.
Thay vào đó là—
Một người…
Không cần ai định nghĩa cuộc đời mình.
Cửa quán cà phê dưới lầu bị đẩy ra.
Hoắc Cảnh Diễm ngồi ở góc quen thuộc, trước mặt là hai ly hand-brew.
Nhìn thấy tôi, anh cười.
“Nhanh thật.”
“Đợi lâu chưa?”
“Bảy năm rồi.”
“Đâu thiếu mấy phút này.”
Tôi ngồi xuống đối diện anh, cầm ly cà phê lên.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn của thành phố S rất đẹp.
Cuộc sống rất bình thường.
Nhưng trong những ngày bình thường ấy…
Luôn có một người ở bên cạnh.
Như vậy là đủ rồi.
HẾT