Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Con bé nói trước khi trưởng thành đều không muốn gặp lại anh.”
“Vậy nên hãy đợi đến khi nó đủ mười tám tuổi, để nó tự mình quyết định xem nửa đời còn lại có gặp anh hay không đi.”
Vẻ mặt của Chu Dữ hoàn toàn sụp đổ.
“Phó Lai, cô nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?”
Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta từ trên cao.
“Chu Dữ, lúc anh rời nhà tay trắng, tôi còn tưởng ít ra anh vẫn còn chút lương tâm.”
“Nhưng anh vừa quay đầu đã cưới Bạch Mộng, dắt cô ta đi khoe khoang khắp nơi, hận không thể cho cả thế giới biết anh cuối cùng cũng thoát khỏi tôi.”
“Giờ thấy con gái lại lộ ra tâm tư vô sỉ, muốn mượn chút tình cảm cha con mỏng manh để thuyết phục tôi cho anh quay lại công ty làm việc sao?”
“Giờ anh chạy đến đây bàn chuyện tình nghĩa với tôi?”
“Anh không thấy ghê tởm à?”
Anh ta bật dậy, môi run rẩy, sắc mặt xám xịt như tro tàn.
“Cô tưởng anh muốn thế sao? Là cô ta ép anh! Cô ta có thai, ngày nào cũng khóc lóc làm loạn, anh–“
“Đủ rồi.”
Tôi giơ tay chặn lời anh ta.
“Anh và cô ta phát triển thế nào là chuyện của anh. Anh bị cô ta ép đến mức nào cũng là chuyện của anh.”
“Không liên quan gì đến tôi.”
“Chu Dữ, chúng ta đã ly hôn rồi. Nỗi khổ tâm của anh, hãy để dành cho người vợ hiện tại của anh nghe đi.”
“Chắc cô ta sẽ rất vui lòng lắng nghe đấy.”
Tôi quay lưng rời khỏi phòng khách.
Phía sau truyền đến tiếng anh ta ngã ngồi phịch xuống ghế đầy bất lực.
17
Cuối tháng mười, tôi nhận được một tin tức.
Chu Dữ lại một lần nữa khởi nghiệp thất bại.
Những nhà đầu tư mà anh ta tìm được đều đồng loạt rút vốn vào phút chót.
Có người tiết lộ rằng đó là do uy tín của Chu Dữ trong giới đã có vấn đề.
Chuyện ngoại tình, rời nhà tay trắng, bị chính công ty mình sáng lập đuổi đi… những chuyện này lan truyền trong giới, chẳng ai dám hợp tác với một kẻ đến cả vợ tào khang cũng có thể phản bội.
Đáng lẽ ngay từ lúc đi xin việc sau ly hôn mà liên tục bị từ chối, anh ta phải hiểu ra rồi chứ.
Hôm nay anh ta có thể phản bội gia đình, thì ngày mai anh ta cũng có thể phản bội đối tác.
Thương trường như chiến trường, uy tín chính là sinh mạng.
Chu Dữ không hiểu đạo lý này.
Hoặc nói đúng hơn, anh ta tưởng rằng chỉ cần kỹ thuật giỏi thì người khác sẽ lờ đi nhân phẩm của mình.
Nhưng anh ta quên mất, ở thời đại này, thứ không thiếu nhất chính là kỹ thuật.
Thứ thiếu thốn là lòng tin, là danh tiếng, là bản chất của một con người.
Mà bản chất của anh ta, ngay từ giây phút ký vào đơn ly hôn, đã bị phơi bày không còn gì.
Vả lại, trên người anh ta bây giờ cũng chẳng còn chút kỹ thuật nào đáng giá nữa.
Đứa bé của Bạch Mộng vẫn không giữ được, dù đã thành hình rồi.
Bạn gái của anh trai Bạch Mộng bị cô ta chọc giận đến mức bỏ đi. Anh trai Bạch Mộng tức điên lên, trút hết mọi bực dọc lên đầu cô ta.
Chu Dữ vào can ngăn cũng bị đ.á.n.h cho nằm bẹp.
Gã anh trai vớ lấy chai bia đập thẳng vào đầu Chu Dữ, anh ta vùng lên rồi cả hai lao vào xô xát.
Cả hai cùng lăn xuống từ sân thượng.
Bạch Mộng phát điên ngay tại chỗ. Bố mẹ cô ta thì đ.ấ.m đá cô ta túi bụi, đổ lỗi cho cô ta đã rước Chu Dữ về nhà.
Trách cô ta làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác, khiến họ ra đường bị người ta mắng c.h.ử.i không ngóc đầu lên nổi.
Trong lúc phản kháng, Bạch Mộng lỡ tay đẩy hai ông bà ngã xuống cầu thang, t.ử vong tại chỗ.
Bản thân Bạch Mộng cũng ngã theo, chấn thương cột sống, cả đời còn lại phải nằm liệt giường.
18
Khi Hứa Vi kể cho tôi nghe những chuyện này, tôi đang thu dọn hành lý.
Kể từ sau chuyến đi Tam Á, tôi đã yêu cái cảm giác này.
Đi qua những thành phố khác nhau, trải nghiệm những nền văn hóa khác nhau, đưa báu vật trân quý nhất của mình đi chiêm ngưỡng thế giới tươi đẹp này.
Cảm giác thật sự quá tuyệt vời!
Nhân dịp Quốc khánh, tôi quyết định đưa con gái đi chơi một chuyến cho thật thoải mái.
Tôi không còn thời gian để bận tâm đến Chu Dữ và Bạch Mộng nữa.
Đó là lựa chọn của chính bọn họ, rượu đắng tự mình nấu thì cứ tự mình mà nếm trải.
Còn tôi, chỉ cần đưa bảo bối của mình đi thưởng thức mọi món ngon, ngắm nhìn hết thảy cảnh đẹp trên thế gian này là đủ rồi.
Những chuyện khác, thảy đều chẳng liên quan gì đến tôi.