Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nghiêm Ngôn cúi đầu, rất lâu sau mới cẩn thận nói:
“Mẹ ơi, mẹ có thể nắm tay con được không, trước đây mẹ đều nắm tay con mà.”
Lúc này tôi mới chú ý tới nó vẫn luôn nắm lấy góc áo tôi.
Nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh ngắt của nó, tôi không biết là suy nghĩ gì.
Trước đây Nghiêm Ngôn không thích tôi nắm tay nó, hay nói là không thích bất kỳ sự đụng chạm nào của tôi, đối với nó mà nói, tôi chính là người mẹ xấu luôn quản thúc nó.
Tôi biết nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, cho nên cũng chưa từng sinh ra cảm xúc bất mãn, nhưng hiện tại ký ức ngoài ý muốn đã cuốn trôi tình cảm, khiến tôi đối với nó cảm thấy xa lạ, từ đó xa cách.
“Mẹ ơi, mẹ vẫn sẽ ly hôn với bố ạ?”
Tôi không muốn giấu nó:
“Sẽ.”
“Vậy sau khi mẹ ly hôn, con có thể theo mẹ không ạ.”
Điều này khiến tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn nói:
“Mẹ muốn con theo bố.”
Nó cũng là nguồn gốc gây ra phản ứng né tránh sau sang chấn của tôi, nếu sau này sống chung, tôi sẽ không biết phải chăm sóc nó thế nào, như vậy đối với chúng tôi đều không tốt.
Tôi nhìn thấy nước mắt của nó từng giọt từng giọt rơi xuống, mặc dù trong lòng không chút gợn sóng, nhưng vẫn ôm nó vào lòng.
Về đến nhà, Quan Tư Vũ đã chuẩn bị xong bữa tối.
Nghiêm Bác Giản không có ở nhà.
Sau khi ăn xong dọn dẹp bát đũa, cô ta ngồi trước mặt tôi, một bộ muốn nói chuyện t.ử tế.
“Cô Giang, tôi và bác sĩ Nghiêm cho đến nay, đều chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Mặc dù tôi có tâm tư không trong sáng, nhưng chưa từng đắc thủ.”
Tôi nhướng mày, không hiểu cô ta nói những điều này là có ý gì:
“Cô là muốn tôi và Nghiêm Bác Giản đừng ly hôn?”
Quan Tư Vũ lắc đầu, cười vẫn rực rỡ và e thẹn:
“Không, tôi thích bác sĩ Nghiêm, đương nhiên là muốn hai người ly hôn, ý của tôi là hai người ly hôn không liên quan gì đến tôi, sau này tôi và bác sĩ Nghiêm ở bên nhau, cô đừng có lại làm loạn chia rẽ chúng tôi.”
“Trước đây cô đã phá hoại tôi và bác sĩ Nghiêm hết lần này đến lần khác, mỗi buổi tối anh ấy chăm sóc tôi tỉ mỉ, cô đều đến quấy rầy, hại tôi hết lần này đến lần khác thất bại, tôi hy vọng cô sau khi ly hôn có thể buông tay hoàn toàn, đừng có dây dưa nữa.”
Tôi bị những lời này làm cho cạn lời.
Phá hoại ai?
Ai phá hoại?
Không phải cô ta là người chen chân vào sao?
Tiểu tam nói chuyện đều hùng hồn như vậy sao?
Tôi đã không biết nên nói gì, chỉ có thể để lại một câu:
“Chúc cô thành công.”
10.
Nghiêm Bác Giản sau đó mấy lần lại muốn đưa tôi đến bệnh viện, tôi không đồng ý nữa, cảm thấy anh ta phiền phức, việc thúc giục ly hôn trở nên càng thường xuyên hơn.
“Nam Tình, đừng nhắc nữa, anh không đồng ý ly hôn, cũng không muốn ly hôn với em, anh biết là anh sai rồi, anh sẽ bù đắp, không ly hôn.”
“Nghiêm Bác Giản, dây dưa như vậy có ý nghĩa gì, anh là bác sĩ tâm lý, anh biết điều em nên làm là tránh xa nguồn gốc sang chấn, tức là tránh xa anh, vậy tại sao anh không buông tha cho em.”
Hai mắt Nghiêm Bác Giản bị kích thích đến đỏ ngầu, người luôn theo đuổi sự sạch sẽ chỉnh tề mà bây giờ ngay cả râu cũng quên cạo, nắm lấy cổ tay tôi không buông:
“Không phải, anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em, anh chỉ là… chỉ là… đừng rời xa anh…”
Tôi hất tay anh ta ra:
“Chúng ta ở bên nhau nhiều năm như vậy, một lần cuối cùng, anh buông tha cho em đi.”
Nói xong những điều này, tôi trực tiếp thu dọn hành lý, chuyển ra ngoài.
Một tháng sau, khi tôi muốn khởi kiện ly hôn, nhận được đơn ly hôn đã có chữ ký của Nghiêm Bác Giản.
Anh ta không cần gì cả, con cái theo anh ta.
Thủ tục rất nhanh đã làm xong, tôi đổi phân chia tài sản thành ba bảy, để lại căn nhà cho anh ta.
Anh ta là muốn bù đắp cho tôi, nhưng tôi phải suy nghĩ cho Nghiêm Ngôn, nó cần một nơi ở bình thường, không thể vì ly hôn mà khiến nó không có nhà để về.
Trong chuyện quyền nuôi con này, mặc dù nó khóc lóc nhìn tôi, nhưng vẫn chủ động nói muốn theo Nghiêm Bác Giản, đã làm được điều tôi hy vọng.
Thuận lợi ly hôn, bạn thân tổ chức cho tôi một bữa tiệc ăn mừng.
Tôi mời Tây Tây đến tham dự, Chương Minh Húc cũng đi theo tới.
Cười còn vui vẻ hơn cả tôi.
Buổi tối để tôi ngồi lên chiếc xe thể thao của anh ấy, đón gió chạy về phía bờ biển.
“Lúc ở bệnh viện em nói em thích biển lớn, thích hoa tươi, thích tất cả mọi thứ đẹp đẽ, vậy anh muốn đem tất cả những thứ này tặng cho em.”
Ánh trăng trong vắt rải trên mặt biển, phản chiếu ánh sáng xanh lam lấp lánh, như những mảnh vụn của ngân hà, theo từng đợt sóng vỗ về lênh đênh.
Đột nhiên pháo hoa bay lên cao, sự rực rỡ khi nổ tung chiếu sáng cả bãi biển, mặt hoa được bố trí tinh xảo hiện ra, đẹp đẽ vô cùng, giống như khung cảnh của một buổi cầu hôn.
Tôi nhìn Chương Minh Húc, sợ anh ấy lấy ra nhẫn, quỳ xuống cầu hôn.
Mặc dù đối với anh ấy có hảo cảm, nhưng như vậy cũng quá nhanh.
Thấy tôi không chuyên tâm, đoán được tôi đang nghĩ gì, Chương Minh Húc bật cười:
“Đừng nghĩ nhiều, đây là anh ăn mừng em ly hôn thôi, nếu là cầu hôn, anh sẽ không làm sơ sài như vậy đâu.”
Sơ sài chỗ nào chứ, cảnh tượng lúc tôi kết hôn còn không lớn bằng cái này.
Mặc dù nghĩ như vậy, trong lòng tôi lại thả lỏng, thưởng thức pháo hoa và “nước mắt màu xanh” hiếm thấy kia.
Sau đó tôi mua nhà mới, không dọn đi quá xa, Nghiêm Ngôn mỗi tuần đến một lần, kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về Nghiêm Bác Giản.
Ví dụ như Quan Tư Vũ nói bệnh trầm cảm tái phát, nhưng là giả vờ, còn tra ra ngay từ đầu cô ta đã không có bệnh, là vì muốn tiếp cận Nghiêm Bác Giản, cố ý giả vờ.
Nghiêm Bác Giản muốn đuổi cô ta đi, cô ta tức không chịu nổi, buổi tối bỏ t.h.u.ố.c leo lên giường, đáng tiếc Nghiêm Bác Giản ở trong phòng tắm suốt một đêm, tỉnh dậy trực tiếp báo cảnh sát.
Quan Tư Vũ bị tạm giam, sau khi ra ngoài vẫn không thay đổi, bám dai như đỉa.
Nghiêm Bác Giản phiền không chịu nổi, cũng không biết đã làm gì, đưa người rời khỏi thành phố này, mới hoàn toàn yên tĩnh.
Một năm sau, Chương Minh Húc chính thức cầu hôn tôi.
Tôi đã đồng ý.
Hôn lễ vô cùng long trọng, khi cầm bó hoa tiến về phía trước, tôi nhìn thấy Nghiêm Bác Giản, trong mắt anh ta chứa đầy đau khổ nặng nề.
Tôi không để ý, đặt tay mình vào tay Chương Minh Húc đang vừa khóc vừa cười nhìn tôi.
Hạnh phúc tràn đầy trong tim đã sớm bao phủ lên những đau khổ trước kia.
Tình yêu thay đổi trong chớp mắt, nhưng tôi không nghi ngờ tấm chân tình của giây phút hiện tại.