Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh mắt tôi lạnh lẽo.
Tên này đúng là chán sống rồi!
Thấy không thể đ.â.m c.h.ế.t tôi ngay lập tức, Tạ Trình điên cuồng quay đầu xe, tiếp tục lao về phía tôi một lần nữa.
Hai vệ sĩ của tôi lập tức hành động, một người bảo vệ tôi, người kia nhanh chóng nhảy lên chiếc xe Cayenne của tôi rồi lao ra ngăn cản xe của Tạ Trình.
Sau một tiếng “ầm” vang dội, xe của Tạ Trình bị chấn động mạnh. Đầu hắn đập vào vô lăng, m.á.u chảy đầm đìa, kẹt cứng trong ghế lái.
Thấy tình hình đã được kiểm soát, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức báo cảnh sát.
12.
Không lâu sau, cảnh sát đã đến và đưa Tạ Trình đi.
Tôi cũng yêu cầu nhân viên trích xuất camera giám sát ngay lập tức.
Lần này, tôi nhất định sẽ khiến Tạ Trình phải ngồi tù đến mọt gông!
13.
Vì bằng chứng phạm tội đã quá rõ ràng.
Việc Tạ Trình bị kết án là điều chắc chắn, không có gì phải bàn cãi.
Sau khi biết chuyện Tạ Trình mưu sát tôi, nhà họ Tạ lập tức tìm cách rũ bỏ mọi quan hệ với hắn.
“Lam Lam à, những gì Tạ Trình làm hoàn toàn không liên quan đến nhà họ Tạ chúng ta đâu.”
“Ngày đó cháu cũng thấy rồi đấy, bác đã đuổi nó ra khỏi nhà từ sớm. Cháu ngàn vạn lần đừng vì hành động của tên súc sinh đó mà gây khó dễ cho nhà họ Tạ nhé.”
Nghe Tạ phụ nói vậy, tôi bình thản đáp: “Ai làm nấy chịu, bác cứ yên tâm, cháu sẽ không vì chuyện này mà làm gì nhà họ Tạ đâu.”
Bởi vì thực tế, nhà họ Tạ bây giờ đã ở vào cảnh “tường đổ mọi người đẩy”, chẳng cần tôi làm gì thì họ cũng không còn cơ hội trở mình rồi.
Nhưng nếu chỉ đơn giản là khiến Tạ Trình bị kết án thì đối với tôi vẫn chưa đủ!
“Thư ký Lý, cô đi thu xếp một chút đi, tôi không muốn nhìn thấy Tạ Trình thêm lần nào nữa.”
Lý Uyển lập tức hiểu ý tôi.
Cô ấy khẽ gật đầu: “Tôi hiểu rồi, thưa Trần tổng.”
14.
Vào ngày Tạ Trình bị tuyên án.
Tôi vừa bước chân ra khỏi tòa án, Lâm Phi Phi đã lao tới quỳ sụp xuống chân tôi, khuôn mặt đầy vẻ van nài.
“Trần Lam Lam, tôi cầu xin cô, hãy tha cho Tạ Trình đi!”
“Tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho cô, xin cô hãy cho anh ấy thêm một cơ hội nữa.”
“Anh ấy vì tôi nên mới hủy hôn với cô, tôi sẵn sàng lấy mạng đổi mạng, cầu xin cô tha cho anh ấy đi mà.”
Nhờ sự nỗ lực của đội ngũ luật sư, Tạ Trình đã bị kết án hai mươi năm tù vì tội cố ý g.i.ế.c người.
Nhưng với kẻ đã muốn g.i.ế.c tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để hắn có cơ hội sống sót mà bước chân ra khỏi nhà giam.
Nhìn bộ dạng đáng thương của Lâm Phi Phi, tôi đứng từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống.
“Lúc Tạ Trình vì cô mà đòi hủy hôn với tôi, chẳng phải cô vẫn còn đắc ý khiêu khích tôi sao?”
“Hơn nữa, bây giờ cô cầu xin tôi thì có ích gì?”
“Lúc đó tôi không trực tiếp cho người xử lý hắn luôn đã là quá nhân từ rồi.”
Nói xong, tôi dứt khoát rời đi dưới sự bảo vệ của vệ sĩ.
Lâm Phi Phi ngã quỵ xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.
Nhưng tôi biết, chắc chắn cô ta không hề hối hận vì đã dính dáng đến Tạ Trình.
Thứ cô ta hối hận, chỉ là đã không biết lượng sức mà xúi giục Tạ Trình ép tôi chấp nhận cảnh “kiêm khiêu lưỡng phòng” ngay trong ngày cưới mà thôi.
15.
Bước lên xe, tôi vừa nghe Lý Uyển báo cáo công việc, vừa mở máy tính để xử lý các vấn đề của công ty.
Chuyện kết hôn hay không, tôi sớm đã chẳng còn bận tâm.
Bởi vì quyền lực và tiền bạc, mới là thứ tôi nhất định phải nắm thật chặt trong tay mình!