Chương 2

Cập nhật lúc: 10-06-2026
Lượt xem: 0

Chương 4

Một lúc sau, Hàn Duẫn bước ra khỏi phòng làm việc của tổng tài.

Cô ta không hề khóc, cũng không hề xị mặt, ngược lại khóe môi còn nở một nụ cười mỉm dịu dàng.

Thư ký Lý cung kính đi ngay sau lưng cô ta. Ngày thường anh ta và Phó Tu Cảnh cùng một giuộc, đều là kiểu người lạnh lùng, nghiêm nghị như Diêm Vương. Thế mà lúc này đây, anh ta lại ngoan ngoãn như một cái đuôi nhỏ đi sau Hàn Duẫn.

Anh ta hắng giọng một cái, trịnh trọng tuyên bố: “Không giảm lương nữa, tối nay không cần tăng ca, Phó tổng mời cả công ty đi ăn tối.”

Nói xong, anh ta bổ sung thêm: “Cô Hàn Duẫn được thăng chức lên làm Phó tổ trưởng bộ phận kế hoạch.”

Ngừng lại một giây, anh ta nói tiếp: “Cô Hàn cũng chính là bạn gái của Phó tổng.”

Trong phút chốc, cả văn phòng lặng đi vì kinh ngạc.

Hàn Duẫn mới vào công ty được nửa năm đã leo lên chức Phó tổ trưởng. Trong khi tôi làm việc cật lực, cống hiến suốt năm năm trời mới ngồi vào được cái vị trí đó.

Thế nhưng ai dám hó hé nửa lời cơ chứ. Một người lạnh lùng, kiêu ngạo như Phó Tu Cảnh lại công khai thiên vị bạn gái của mình một cách lộ liễu như vậy. Thay vì ghen tị, mọi người cảm thấy ngưỡng mộ nhiều hơn.

Các đồng nghiệp nhao nhao buông bỏ công việc trên tay, vồn vã vây quanh nịnh nọt Hàn Duẫn không ngớt:

“Hàn Duẫn, cậu thực sự là bạn gái của Phó tổng sao?”

“Cậu đỉnh thật đấy! Đến một người đàn ông băng sơn như Phó tổng mà cũng bị cậu hạ gục.”

“Nhờ có cậu mà tụi này mới thoát được một kiếp nạn, lại còn được ăn một bữa thịnh soạn nữa chứ.”

Hàn Duẫn đứng đó với phong thái đoan trang, khẽ mỉm cười thẹn thùng trò chuyện cùng mọi người.

Tôi không có tâm trạng để tham gia vào trò vui này, lén mở danh bạ ra xem. Trống không, anh người yêu mạng không hề níu kéo tôi, xem như hai chúng tôi đã hoàn toàn đường ai nấy đi.

Tôi định đi pha một ly cà phê cho tỉnh táo đầu óc, thì Hàn Duẫn bỗng rẽ đám đông đi thẳng đến trước mặt tôi.

“Chị Thư Nguyệt.” Cô ta lễ phép gọi tôi.

“Có chuyện gì không em?”

Khuôn mặt xinh đẹp tô son đỏ mọng của cô ta lộ vẻ ngập ngừng: “Em chỉ muốn hỏi chị một chút, cây bút máy chị cho em mượn hôm qua… có phải là do bạn trai chị tặng không?”

“Đúng vậy, người yêu qua mạng của chị.”

Hàn Duẫn truy hỏi tới cùng: “Vậy chị có biết anh ấy trông như thế nào không?”

“Không biết, nếu biết thì đã chẳng gọi là yêu qua mạng rồi. Cây bút máy đó không gây phiền phức gì cho em chứ?” Tôi ướm lời hỏi thử.

“Dạ không, Phó tổng không nói gì ạ. Cây bút chị cho mượn em viết thấy rất mượt tay, hay là chị bán lại nó cho em đi?”

Cây bút máy đó tôi dùng thấy cũng khá tốt, tôi không rõ nó đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng nhìn chất liệu chắc chắn là giá trị không nhỏ.

Tôi hào phóng xua tay: “Thôi khỏi, nếu em thích thì chị tặng luôn cho em đấy.”

Dù sao cũng chia tay rồi, giữ lại đồ của người cũ chỉ thêm phiền lòng.

“Nhưng mà… đây là quà bạn trai chị tặng cơ mà.”

“Chị chia tay rồi.”

“Tại sao thế chị?”

Tôi hạ thấp giọng thì thầm với cô ta: “Tâm linh học em ơi, tụi chị bát tự không hợp, khắc nhau lắm.”

Hàn Duẫn như suy nghĩ điều gì: “Hóa ra là vậy… Chị có thể kể cho em nghe chút ít về người bạn trai đó của chị không?”

Nhận ra yêu cầu này có chút mạo phạm, cô ta hơi ngượng ngùng bổ sung: “Đàn ông ấy mà, ai chẳng giống ai. Em chưa yêu đương mấy lần, ở bên cạnh Phó tổng cứ có cảm giác không thể nào đoán định được tâm tư của anh ấy.”

Tôi bưng ly cà phê, mỉm cười trêu lại: “Em xinh đẹp thế này, còn sợ không nắm giữ được trái tim đàn ông sao? Thôi chị đi làm việc trước nhé.”

Chương 5

Nơi Phó Tu Cảnh mời chúng tôi đi ăn là nhà hàng đắt đỏ nhất thành phố này. Anh làm vậy chẳng qua là muốn chúng tôi nể mặt mà chiếu cố, giúp đỡ bạn gái của anh nhiều hơn một chút.

Hàn Duẫn ngồi bên cạnh anh, trên người đeo trang sức lấp lánh tỏa sáng ngời ngời. Phó Tu Cảnh dùng ánh mắt nuông chiều như một người cha già nhìn cô ta. Không ngờ một người sắt đá như anh mà khi yêu vào cũng “lụy tình” ra phết.

Ăn xong, thời tiết bỗng dở chứng đổ một cơn mưa như trút nước. Những đồng nghiệp có mang theo ô liền che chung với những người không có ô rồi lục tục ra về.

Tôi thì quên mang ô nên đành đứng ở sảnh khách sạn chờ mưa tạnh.

“Để tôi đưa cô về nhé.”

Nghe thấy tiếng nói, tôi ngước mắt lên nhìn. Thư ký Lý đang dịu dàng nhìn tôi, hơi nghiêng chiếc ô che qua cho tôi một nửa: “Phó tổng và cô Hàn đi chung xe rồi, xe của tôi đỗ ở đằng kia.”

“Cảm ơn anh nhiều nhé.”

Sau khi lên xe, Thư ký Lý nhìn tôi qua kính chiếu hậu: “Cô Kỷ đến công ty được mấy năm rồi?”

“Năm năm ạ.”

“Có bạn trai chưa?”

“Vừa mới chia tay xong anh ạ.”

Ngày thường Thư ký Lý trông không giống người hoạt ngôn cho lắm, sao hôm nay lại chủ động trò chuyện nhiệt tình thế nhỉ.

“Cô Hàn vừa mới thăng chức lên Phó tổ trưởng, những việc liên quan đến dự án, cô nhớ dẫn dắt, chỉ bảo cô ấy nhiều hơn một chút nhé.”

À, hóa ra là vì chuyện này…

“Tôi biết rồi, cô ấy là bạn gái của Phó tổng mà, tôi hiểu mà anh.”

“Cô Kỷ, tôi không có ý đó.”

“Ngược lại mới đúng, Trương Lan Nhân sắp xin nghỉ thai sản rồi, vị trí Tổ trưởng còn trống, tôi hy vọng người ngồi vào đó sẽ là cô.”

Thư ký Lý đang gợi ý cái gì thế này? Dựa vào năng lực của tôi, vị trí đó đương nhiên phải thuộc về tôi rồi.

“Vâng, tôi sẽ cố gắng.”