Cạm Bẫy Nợ Nần

Cập nhật
22-03-2026
Thể loại
Lượt xem
3366
Trạng thái
Chưa xác định

Vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh, họ hàng đã lập tức ùa vào: “Dao Dao, bên chỗ bác đang cần tiền gấp, cháu xem hai mươi vạn tệ kia khi nào thì trả được?” Tôi yếu ớt nhướng mí mắt lên: “Hai mươi vạn nào cơ?” Chồng tôi lập tức nắm lấy tay tôi: “Vợ à.”

“Anh sợ áp lực trả nợ vay ngân hàng sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của chúng ta, nên trước khi cưới đã tìm họ hàng gom góp, thanh toán dứt điểm tiền mua nhà rồi.”

Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta: “Mượn tiền của họ hàng thì không ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống sao?”

Anh ta tỏ vẻ khó xử: “Bây giờ nói mấy chuyện này cũng muộn rồi. Trước mắt chỉ  hai con đường. Hoặc là em dùng tiền sính lễ và của hồi môn giúp anh trả một phần. Hoặc là, em ở nhà chăm con, tiền anh kiếm được sẽ từ từ đem đi trả nợ.”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt bừng tỉnh. Tôi đã bị gài bẫy. Vết thương rách tầng sinh môn vẫn còn đang âm ỉ đau, nhưng chẳng thấm tháp gì so với một phần vạn nỗi đau trong tim. Gã đàn ông này che giấu quá sâu. Sự ân cần chu đáo suốt hai năm rưỡi sau ngày cưới, hóa ra chỉ để dành cho khoảnh khắc sau khi sinh này. Anh ta đinh ninh rằng tôi đã kiệt sức, không còn khả năng phản kháng.

Tôi quay đầu ôm con gái vào lòng. Con bé còn quá nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả một cái ôm trọn vẹn tôi cũng không thể trao cho nó. Mẹ tôi thì sức khỏe yếu, bố tôi lại bận rộn. Con đường do chính tôi chọn sai, không thể liên lụy bắt họ phải gánh vác thay tôi.