“Mẹ em là tiểu tam, vậy em là gì?”
Phó Danh Xuyên vừa đeo chiếc nhẫn cưới đặt làm riêng vào tay tôi, vừa đột ngột hỏi một câu như vậy.
Tôi sững sờ:
“Phó Danh Xuyên, anh có ý gì?”
“Thế nên em cũng là tiểu tam đấy, bảo bối à.”
Tôi hoàn toàn không hiểu ra sao, nhưng gương mặt anh ta lại vô cùng nghiêm túc.
“Em chuyển sang làm người tình trong bóng tối của anh đi.”
“Công ty mới tuyển một nữ thư ký, rất tài giỏi, lại xinh đẹp, anh muốn lấy cô ấy.”
Tôi nhìn anh ta:
“Vậy tôi tính là gì?”
Trên mặt anh ta hiện lên vẻ áy náy giả tạo.
“Năm xưa mẹ em biết người ta có gia đình mà vẫn chen chân vào làm tiểu tam, sao em lại không thể chứ?”
Phải mất một lúc rất lâu sau, tôi mới lên tiếng:
“Mẹ tôi là mẹ tôi, tôi là tôi.”
“Tôi không làm người thứ ba.”
“Vậy sao?”
Anh ta cười khẩy.
“Không làm thì chia tay.”
“Được thôi, chia tay thì chia tay.”
Tôi từng thề với lòng mình, cả đời này tuyệt đối không bao giờ làm kẻ thứ ba của bất kỳ ai.
Nhưng Phó Danh Xuyên không biết điều đó.
Anh ta dịu dàng xoa đầu tôi:
“Đồ ngốc, đừng giận dỗi nữa.”
“Rời xa anh, em sống thế nào được?”
“Mẹ em bị bạo lực mạng ép đến mức phải tự sát, bố em lại không nhận em.”
“Chỉ có đi theo anh thì mới không ai dám chế giễu em nữa.”
Tôi bật cười khe khẽ.
Ai nói chỉ có đi theo anh ta thì mới không ai dám chế giễu tôi chứ?
Tôi vẫn còn một người dì út.
Hiện giờ, dì làm ăn rất lớn.
Ở nước ngoài, có thể gọi là quyền lực ngút trời.
Tuần trước, dì tìm đến tôi.
Dì hỏi tôi có muốn theo dì ra nước ngoài không.
Vì không nỡ xa Phó Danh Xuyên nên tôi đã từ chối.
Còn bây giờ…
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay, chậm rãi tháo xuống.
Có lẽ, đã đến lúc rời đi rồi.
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi.