Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chu Trầm hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận, miễn cưỡng nở một nụ cười với nhân viên làm thủ tục: “Xin lỗi, việc phân chia tài sản của chúng tôi vẫn cần phải bàn bạc thêm chút nữa.”
Thế là, anh ta kéo tôi ra một góc: “Giang Dao, 30% là không được. Tôi yêu cầu phân chia lại tài sản.” Anh ta liếc xéo người đàn ông đứng bên cạnh tôi: “Dù sao thì cô cũng có đàng hoàng t.ử tế gì hơn đâu.”
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên. Rất tốt, cuối cùng anh ta cũng c.ắ.n câu.
Thực ra tôi chẳng muốn chia cho anh ta một đồng nào, nhưng càng để tâm đến điều gì, lại càng không thể biểu hiện ra mặt. Đó là bài học đầu tiên khi đối đầu với cặn bã.
Thế là tôi nhíu mày, dùng giọng điệu đầy vẻ khó hiểu: “Anh không bị bệnh gì đấy chứ? Người ta bàn chuyện tình cảm với anh, sao anh cứ mở miệng ngậm miệng là nói chuyện tiền bạc vậy?”
Đúng lúc này, cánh cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ ăn mặc chải chuốt bước vào. Trực giác mách bảo tôi, đây chính là cục cưng trong miệng Chu Trầm.
Cô ta tiến lại gần vài bước, ánh mắt quét qua giữa hai chúng tôi, khẽ hỏi: “Bàn bạc sao rồi anh?”
Chu Trầm khẽ lắc đầu mà mắt thường khó nhận ra. Cô ta lập tức hiểu ý, ánh mắt dừng lại trên người thanh niên trẻ tuổi bên cạnh tôi, giọng nói mang theo sự mỉa mai đầy gai góc: “Xem ra chị gái trong thời kỳ hôn nhân cũng chẳng rảnh rỗi gì nhỉ. Đã vậy, tài sản nói thế nào cũng phải chia đôi chứ.”
Tôi nhìn cô ta như nhìn một kẻ ngốc: “Thế sao giống nhau được? Cô và Chu Trầm nói chuyện tình cảm, nhưng cậu em trai này của tôi, ngay từ đầu đã nói thẳng là nhắm vào tiền của tôi rồi mà.”
Tiểu Triệu với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc gật đầu hùa theo: “Đúng vậy, tôi vẫn còn đang đợi chị Giang tặng tôi một căn biệt thự view biển nữa đấy.”
Chu Trầm khó tin nhìn sang tôi: “Cô… Cô biết rõ cậu ta là hạng người như vậy, thế mà vẫn mặt dày bám lấy?”
Tôi mất kiên nhẫn lướt lướt màn hình điện thoại: “Rốt cuộc có ký hay không? Tôi đang vội. Tiểu Triệu mà không vui, tôi lại phải đi mua đồng hồ dỗ dành cậu ấy nữa.”
Người phụ nữ kia đột nhiên đập bàn: “Ký! Nhưng chúng tôi phải lấy 50%! Tôi thì không tham tiền của Chu Trầm, nhưng tóm lại cũng không thể để con tôi phải chịu thiệt thòi theo tôi được.”
Lúc này tôi mới thực sự nhìn kỹ cô ta. Cao thủ thật, rất biết cách nắm thóp điểm yếu của đàn ông. Mà lúc này Chu Trầm cũng như tìm lại được sự tự tin: “Đúng vậy, Dao Dao, Vi Vi cô ấy… m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Tôi chầm chậm liếc nhìn phần bụng hơi nhô lên của cô ta: “Của anh sao?”
Hai người họ đồng thanh: “Đương nhiên.”
Giây tiếp theo, tôi vứt phịch cây b.út xuống: “Tuyệt quá! Vậy thì cuộc hôn nhân này không cần phải ly hôn nữa. Đứa bé sinh ra, tôi nuôi.”
Lời vừa dứt, cả hội trường lập tức chìm vào im lặng. Mọi người đều sững sờ, kể cả nhân viên của cục dân chính.
Chu Trầm là người đầu tiên phản ứng lại: “Có ý gì? Cái gì gọi là cô nuôi?”
Tôi dang hai tay ra, chẳng hề bận tâm: “Chúng ta trước đây đòi ly hôn, chẳng phải là vì chưa sinh đứa con thứ hai sao? Bây giờ có sẵn rồi, còn ly hôn làm gì nữa? Phải nói là cô em này quá đỉnh, bên ngoài người ta tìm người m.a.n.g t.h.a.i hộ ít ra cũng phải tiêu tốn cả tám mươi, một trăm vạn. Cô em đòi ba mươi vạn đúng là quá rẻ, quá hời rồi.”
“Cô ngậm miệng lại! Nói hươu nói vượn!”
“Cô điên rồi hả?”
Cả ba người gần như đồng loạt cất tiếng phản bác. Người phụ nữ kia lập tức nổi khùng: “Con của tôi dựa vào đâu mà đưa cho cô? Cô tưởng cô là cái thá gì?”
Tôi khẽ mỉm cười, rút điện thoại ra tìm những bức ảnh bằng khen rạng rỡ của con trai tôi trong suốt những năm qua: “Em gái à, đừng vội nói trước điều gì. Cô thực sự nghĩ một kẻ làm người thứ ba lại có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ xuất chúng sao? Đợi đến khi nó dần hiểu chuyện, những người xung quanh sẽ nhìn nó như thế nào? Cây mác con hoang này, sẽ bám theo nó như hình với bóng suốt cả đời. Quan trọng hơn, trong quá trình trưởng thành của đứa trẻ này không được phép có bất kỳ sai sót nào. Chỉ cần bị tôi nắm được thóp một lần, tôi sẽ khiến Chu Trầm lấy lại quyền nuôi con. Đến lúc đó, cô vẫn sẽ chẳng có gì trong tay.”
Người phụ nữ tái nhợt mặt mày quay sang Chu Trầm, giọng nói có phần run rẩy: “Cô, cô ta nói vậy là có ý gì?”
Chu Trầm nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ta: “Đừng nghe cô ta nói bậy. Vi Vi, anh hứa với em, tuyệt đối sẽ không có ngày đó đâu.” Anh ta quay đầu lại, lạnh lùng nhìn tôi: “Giang Dao, cô không cần ở đây châm ngòi ly gián. Vi Vi và cô không giống nhau, cô ấy lương thiện, có giáo d.ụ.c, nhất định sẽ dạy dỗ con cái thật tốt, tuyệt đối sẽ không để cô chê cười đâu.”
Tôi nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của họ, khẽ cười khẩy: “Thế sao? Dạy dỗ giống hệt mẹ nó, đi làm người thứ ba à? Vậy thì quả thực là xuất chúng đấy.”
“Đủ rồi!” Chu Trầm đập mạnh xuống bàn: “Ăn nói cho sạch sẽ vào! Hôm nay đến đây là để bàn chuyện ly hôn, không phải để nghe cô nói nhảm.” Sắc mặt anh ta tái mét, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt. Còn người phụ nữ bên cạnh thì mặt mày trắng bệch, theo phản xạ lùi lại phía sau.
Thứ tôi muốn chính là kết quả này. Chỉ cần chưa ly hôn xong, tôi có thừa cách để khiến cho đoạn tình yêu gọi là “chân ái” này của bọn họ ngày đêm đứng ngồi không yên, gà bay ch.ó sủa.