CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
À, đúng rồi.
Tôi nhớ ra rồi, anh ta đã nói với tôi rằng.
“Tân Mộ, năm đó chúng ta còn quá trẻ con, nên mới nhầm tưởng đó là tình yêu.”
Đã qua lâu như vậy, nhưng mỗi khi nhớ lại câu nói ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi vẫn đau nhói như vừa bị ai đó đ.â.m vào.
Trên đời này sao lại có một người, sau khi nói vô số lần câu “Anh yêu em”, lại có thể quay sang bảo tôi rằng, tất cả chẳng qua chỉ là sự ngộ nhận của anh ta?
Ba năm trước, tôi không cam lòng, cũng đầy oán hận.
Tôi không thể chấp nhận, càng không muốn nhìn Phó Tây Châu và Tạ Vãn Tình sống yên ổn bên nhau.
Tôi xông vào buổi đấu giá, tát Tạ Vãn Tình ngay trước mặt mọi người.
Tôi thuê người đập nát căn nhà mà Phó Tây Châu mua cho cô ta.
Tôi còn thuê người đứng trước tòa nhà tập đoàn họ Phó, dùng những lời khó nghe nhất trên đời để mắng Phó Tây Châu là kẻ bội bạc.
Khi ấy, ai cũng nói tôi điên rồi.
Nhưng cũng chính trong năm tôi điên cuồng nhất đó, đến giấy đăng ký kết hôn tôi cũng đem đốt, vậy mà lại vẫn giữ bức ảnh cưới này lại.
Tôi bật cười lắc đầu, nhất thời chẳng biết nên mắng bản thân năm đó quá si tình, hay quá ngu ngốc.
Tôi dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, tháo bức ảnh cưới xuống.
Tìm một tấm vải bọc lại, rồi tiện tay ném vào phòng chứa đồ.
Đúng lúc ấy, cô bạn thân Hứa Mộng gọi điện tới: “Về nước rồi à? Ra ngoài chơi đi, chỗ cũ nhé.”
Tôi bật cười: “Tới ngay.”
Vừa gặp mặt, Hứa Mộng đã cười vang: “Chị em à, cậu đúng là đỉnh cao! Ngày đầu vừa về nước đã quậy tung tiệc sinh nhật của Tạ Vãn Tình rồi!”
Bên Phó Tây Châu tiệc còn chưa tàn, chuyện con ch.ó kia đã lan khắp giới thượng lưu.
Cái giới này vốn là thế, chỉ cần một chuyện nhỏ thôi, chưa tới nửa ngày đã bị đồn ầm lên khắp nơi, còn người ngoài giới thì chẳng hề hay biết gì.
Tôi bất lực nói: “Mình chỉ làm nốt việc ba năm trước còn chưa kịp làm thôi.”
Hứa Mộng hỏi: “Lần này về nước, cậu thật sự định buông tay rồi à?”
Tôi khẽ cười: “Không phải buông tay, chỉ là cảm thấy cứ kéo dài mãi như vậy cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Hứa Mộng lại có vẻ rất bất ngờ.
Cô ấy chăm chú nhìn nét mặt bình thản của tôi, rồi đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai tôi một cái.
“Lần này thì mình tin cậu thật sự buông được rồi.”
Buông bỏ thật sự không phải là gào thét, cãi vã hay làm ầm lên.
Mà là khi nhắc đến, lòng đã không còn muốn bận tâm nữa.
Tôi chỉ cười, không nói gì.
Hứa Mộng thì vui đến mức như vừa trúng số: “Chuyện tốt thế này, hôm nay chị đây nhất định phải bao! Gọi ngay 100 anh chàng người mẫu phục vụ cậu!”
Cô ấy trước giờ nói một là một, bảo 100 người thì đúng là 100 người.
Vì số người mẫu nam trong club này không đủ, quản lý thậm chí còn phải chạy sang club bên cạnh mượn thêm hơn chục người mới gom đủ.
Còn tôi thì bị Hứa Mộng ép uống đến say không còn biết trời đất gì nữa.
Sáng sớm hôm sau.
Tôi ôm cái đầu đau như bị ai bổ đôi vì men rượu, mơ màng mở mắt ra.
Khóe mắt vừa liếc qua, tôi đã nhìn thấy một bóng người đang ngồi bên mép giường.
Tôi giật b.ắ.n mình, chút men rượu còn sót lại lập tức bay sạch, cả người tỉnh táo như vừa bị dội một chậu nước lạnh.
Bật người ngồi dậy, tôi mới nhận ra người trước mặt lại là Phó Tây Châu.
Anh ta ngồi ngược sáng bên mép giường, nhìn qua chẳng khác nào một bóng ma canh đầu giường.
“Anh làm cái quái gì ở đây vậy?”
Tôi cáu kỉnh mở miệng, rồi nhìn thấy khóe môi Phó Tây Châu cong lên: “Chào buổi sáng, tối qua chơi vui không?”
Cái giới này nhỏ xíu như cái ao, chuyện tối qua Hứa Mộng gọi 100 người mẫu nam ở club, Phó Tây Châu đương nhiên đã nghe thấy.
Tôi tung chăn bước xuống giường, thuận miệng đáp: “Cũng được, chất lượng club đó khá ổn.”
Phó Tây Châu nhướng mày: “Cố tình làm vậy để chọc tức tôi à?”
“Tôi không rảnh đến mức đó.”
Tôi hỏi ngược lại: “Anh sáng sớm chạy đến đây, chỉ để kiểm tra xem tôi có dẫn đàn ông về nhà không à?”
Phó Tây Châu nhìn tôi, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: “Tôi làm bữa sáng rồi, có muốn ăn cùng không?”
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi ngồi vào bàn.
Tôi ăn một miếng cháo bào ngư cồi sò điệp mà Phó Tây Châu đặt trước mặt, rồi nói: “Vị cũng được đấy, đặt ở nhà hàng nào vậy?”
Phó Tây Châu vốn là một kẻ mù tịt trong chuyện bếp núc.
Trước đây, anh ta thậm chí còn không biết dùng ấm điện để đun nước.
Bữa ăn long trọng nhất mà vị đại thiếu gia này từng làm, chính là vào sinh nhật năm ấy của tôi, anh ta nấu cho tôi một bát mì trường thọ, đổi lại là hai bàn tay bị bỏng phồng rộp.
Tôi vừa nuốt ngụm cháo xuống, đã nghe Phó Tây Châu nói: “Tôi làm đấy.”
Giọng anh ta rất tự nhiên: “Vãn Tình không thích ăn đồ gọi ngoài, nên tôi đi học nấu ăn.”
Bàn tay đang cầm thìa của tôi khựng lại.
Tôi chợt nhớ ra.
Rất lâu trước đây, Phó Tây Châu cũng từng nói sẽ học nấu ăn vì tôi.
Khi đó tôi còn trêu anh ta, hỏi có phải định đổi nghề sang làm đầu bếp không.
Anh ta lại nói: “Cơm anh nấu chỉ dành cho vợ anh ăn thôi, người khác đừng hòng.”
Miếng cháo trong miệng bỗng trở nên đắng chát.
Tôi đặt thìa xuống.
“Lãng mạn thật.”
Cuối cùng, tôi chỉ dùng một câu như vậy để tổng kết hành động của Phó Tây Châu.
Rất lãng mạn, và cũng rất tồi tệ.
Phó Tây Châu, rốt cuộc ngày xưa tôi đã yêu một kẻ tệ bạc như anh bằng cách nào vậy?
Buổi chiều, tôi đến nhà họ Phó.
Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, bảy năm làm dâu, mẹ Phó vẫn luôn đối xử với tôi như con gái ruột.