7 NĂM YÊU NHẦM, TÔI QUAY ĐẦU CƯỚI NGƯỜI CHỜ MÌNH CẢ ĐỜI
Ngày tôi trở về nước, thật trùng hợp, lại đúng vào sinh nhật cô tình nhân bé nhỏ của Phó Tây Châu.
Vì muốn tổ chức sinh nhật thật hoành tráng cho người thứ ba tên Tạ Vãn Tình, Phó Tây Châu không tiếc vung ra hàng chục triệu tệ mua hẳn một chiếc du thuyền, còn hào phóng lấy 5% cổ phần công ty làm quà cho cô ta.
Đứng bên cạnh tôi, trợ lý tức đến nghiến răng: “Phó Tây Châu đúng là to gan, lại còn dám gửi thiệp mời sinh nhật cô ta đến cho sếp!”
Tôi cụp mắt nhìn tấm thiệp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Cũng hay, đúng lúc tôi vừa nghĩ ra một món quà rất hợp để tặng cô ta.”
Tối hôm đó, tôi mặc một chiếc váy đỏ rực như lửa, ung dung bước lên du thuyền.
Băng qua đám đông đang chìm trong tiếng nhạc và men rượu, tôi tự tay đặt hộp quà xuống trước mặt Phó Tây Châu.
Dưới ánh đèn lộng lẫy, gương mặt tôi đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt, nhưng vẻ lạnh nhạt trên đó lại khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.
Tôi mỉm cười nhìn Phó Tây Châu, rồi chậm rãi tự tay mở nắp hộp quà ra.
“Chúc cô tình nhân bé nhỏ của anh sinh nhật vui vẻ.”
Cả hội trường trong nháy mắt im phăng phắc, rồi ngay sau đó nổ tung trong tiếng bàn tán xôn xao.
Tạ Vãn Tình hoảng sợ hét lên một tiếng, lập tức trốn ra sau lưng Phó Tây Châu.
Bên trong hộp quà, là tiêu bản của một con chó Bull Pháp.
Bảy năm trước, Phó Tây Châu từng quỳ suốt ba ngày ba đêm trước mặt bà nội tôi, chỉ để xin bà chứng giám cho anh ta cưới tôi vào cửa, còn thề sẽ cho tôi một cuộc đời tốt đẹp nhất.