Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KgxBgsPtJ
4.
Chiều tối, Đỗ Kiến mang theo hai phần thức ăn đến.
Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta bước vào cổng bệnh viện, nhưng phải 1 tiếng sau mới đến được phòng bệnh của tôi.
Tôi cũng không đợi anh ta.
Tôi đã ăn cơm tối ở bệnh viện rồi, bảo Đỗ Kiến mang cơm đến chỉ là để kiếm chuyện cho anh ta làm thôi.
Chị họ mượn cớ thay thuốc cho tôi, khẽ thì thầm:
“Đã tìm được y tá đánh tráo con em rồi. Cô ta biết mình sai, sợ quá nên đồng ý tối nay sẽ đổi con lại. Chị cũng lưu lại đoạn video đổi con từ camera giám sát rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, coi như đã thành công một nửa.
Khi Đỗ Kiến mang phần cơm đã nguội ngắt vào phòng bệnh, tôi nở 1 nụ cười tươi tắn:
“Chồng ơi, anh đến rồi!”
Đỗ Kiến đặt hộp cơm xuống, ba bước gộp lại thành hai bước chạy đến bên giường cũi, bế đứa bé lên rồi trách mắng tôi:
“Sao em không bế con, em làm mẹ kiểu gì thế?”
Tôi theo phản xạ siết chặt đôi đũa, cúi đầu giấu đi sự căm hận trong mắt.
Tôi chỉ là không bế con thôi, mà anh ta đã tức giận như vậy, đủ thấy anh ta quan tâm đến đứa con riêng này đến mức nào.
Còn con gái ruột của tôi, từ lúc sinh ra đến giờ, e rằng còn chưa được bú một giọt sữa mẹ nào.
“Sao, anh xót à?”
Tôi cười, cầm lấy hộp cơm:
“Em là mẹ ruột nó, em có thể hại nó sao? À, anh đói rồi chứ? Em đợi anh lâu quá nên ăn cơm ở bệnh viện rồi, phần này anh ăn đi.”
Đỗ Kiến hôn lên trán Đỗ Thiến Thiến một cái, lưu luyến đặt con xuống rồi xua tay:
“Anh không ăn đâu, anh mang đến cho em mà, anh ăn gì chứ.”
Tôi đưa thìa đến bên miệng anh ta, giả vờ không biết thức ăn đã nguội ngắt, mỉm cười làm nũng:
“Chồng yêu vất vả rồi, để em đút cho anh ăn nhé, tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.”
Đỗ Kiến cau mày định nói, tôi lại giả vờ bất mãn:
“Anh thay đổi rồi, em đút cơm cho mà anh không vui.”
Lúc này anh ta mới chịu há miệng ra.
Tôi đút cho Đỗ Kiến ăn suốt 20 phút, nhìn anh ta rõ ràng không muốn ăn nhưng vẫn phải giả vờ rất vui vẻ, nỗi căm hận trong lòng tôi mới dịu đi đôi chút.
Không phải anh đã ăn no ở chỗ Thẩm Nhược Tình rồi sao?
Không phải anh nghĩ tôi chỉ xứng ăn những món nguội lạnh, thừa thãi của cô ta sao?
Vậy thì chính anh hãy ăn cho no bụng đi!
Ăn đến miếng cuối cùng, Đỗ Kiến chợt che miệng chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tôi từ từ đặt thìa xuống.
Đỗ Thiến Thiến đang ngủ say, còn khẽ mấp máy môi.
Tôi quay đầu đi, không nhìn con bé.
Kiếp trước, Đỗ Thiến Thiến luôn xem tôi là mẹ ruột, con bé không làm gì sai cả.
Tôi không muốn ra tay với một đứa trẻ, nhưng tôi không thể vượt qua rào cản tâm lý của kiếp trước.
Chỉ cần nghĩ đến việc con bé được sống cuộc sống công chúa ở chỗ tôi, còn con gái ruột tôi lại chịu đủ dày vò ở chỗ mẹ ruột nó, thậm chí còn mang cái tên đầy ý nghĩa bị ruồng bỏ là “Đa Dư”, thì tôi không thể đối xử bình thường với con bé được.
Vì vậy, tôi chỉ dùng sữa bột do Đỗ Kiến mua cho con bé bú, cũng không ôm ấp con bé, đó là giới hạn mà tôi có thể làm.
Đỗ Kiến nôn ọe dữ dội trong phòng vệ sinh.
Còn tôi ngồi ngoài, mân mê móng tay, thỉnh thoảng hỏi bằng giọng điệu quan tâm:
“Chồng ơi, anh có ổn không?”
“Không sao, tại cơm mẹ nấu ngon quá, anh ăn nhiều nên bị trào ngược chút thôi.”
Xem kìa, rõ ràng là đồ mua ở nhà hàng, lại khăng khăng nói là mẹ anh ta làm.
Vợ chồng bao năm nay, chẳng lẽ tôi lại không biết trình độ nấu ăn của mẹ anh ta ư?
Anh ta lười đến mức không thèm nghĩ ra một lời nói dối hoàn hảo. Nhưng kiếp trước tôi thật sự quá ngu ngốc, dù anh ta diễn rất dở, tôi vẫn tin.
“Làm gì có chuyện đó, chắc chắn là anh mệt thôi. Anh vất vả quá rồi.”
“Em đã thuê một cô y tá chăm sóc sau sinh. Mấy hôm nay anh không cần đến đâu, dù sao cũng sắp xuất viện rồi, đến lúc em xuất viện anh quay lại là được.”
Đỗ Kiến quay đầu ngạc nhiên:
“Sao có thể làm vậy được, người ngoài làm sao chu đáo bằng anh?”
Tôi tỏ vẻ yếu đuối hiểu chuyện:
“Thôi nào, em cũng chỉ vì sợ anh quá mệt thôi. Lỡ đến lúc em và con về nhà, anh lại đổ bệnh, như thế thì không đáng chút nào.”
Anh ta giả vờ miễn cưỡng nói:
“Được rồi, vậy có chuyện gì thì em nhất định phải gọi điện cho anh đấy.”
Tôi hài lòng thở phào nhẹ nhõm.
Trẻ con mới sinh rất giống nhau, qua vài ngày không gặp mặt, anh ta chưa chắc đã nhớ rõ con ruột mình trông như thế nào.
5.
Tối hôm đó, cô y tá kia khẽ khàng bế đứa bé đi, chị họ tôi cũng đi theo để đảm bảo không xảy ra sai sót gì.
Khi bọn họ quay lại, đứa bé đã được đổi thành con gái tôi.
Tôi ôm con khóc hết nước mắt. Đứa trẻ này, tôi đã nợ con quá nhiều.
Kiếp trước, khi con bé còn nhỏ bị Thẩm Nhược Tình hành hạ, tôi đã tận mắt nhìn thấy vài lần, cũng đã lên tiếng bênh vực con bé.
Nhưng Thẩm Nhược Tình lại càng làm tới hơn, tôi càng khuyên can, cô ta càng đánh đập con bé nặng hơn.
Sau này tôi không dám can thiệp nữa, không biết lúc đó Thẩm Nhược Tình đã hả hê đến mức nào.
Chị họ tôi kể lại tình hình của con bé mấy ngày nay:
“Cái cô Thẩm Nhược Tình đó quá ác độc! Sữa về chậm, cô ta lại không chịu uống thuốc gọi sữa, con bé cứ thế bị đói khóc liên tục.”
“Cuối cùng là mấy cô y tá không đành lòng, phải xin sữa bột từ phòng bên cạnh cho con bé bú.”
“Nghe y tá trực nói, con bé đói khóc ré lên nhưng Thẩm Nhược Tình cứ mặc kệ, tã cũng không thèm thay, các cô y tá phải thay hộ. Mông con bé lúc nào cũng đỏ ửng.”
Tôi mở tã của con gái ra, quả nhiên thấy mông con bé đã đỏ lên.
Tôi nắm lấy tay chị họ:
“Chị, em thật sự muốn giec chec bọn họ!”
“Đừng vội, cả nhà mình đều là chỗ dựa của em.”
Tôi biết ý chị họ, tôi phải nhịn được.
Ngày thứ hai sau khi tôi đổi con về, Thẩm Nhược Tình khăng khăng đòi xuất viện.
Không phải tôi cố ý hỏi thăm, mà là cô ta nóng lòng muốn phân cao thấp với tôi, cố tình đi ngang qua cửa phòng tôi, giả vờ như mới nhìn thấy tôi.
“Lam Vận, cô cũng sinh con ở đây à?”
Tôi không nhịn được mà cười thành tiếng, thật thú vị:
“Đương nhiên là tôi ở đây sinh con, còn cô, hơn nửa năm không gặp, chẳng lẽ cô sinh con ngoài giá thú ở đây à?”
Biểu cảm của Thẩm Nhược Tình chợt cứng lại, nhưng nhanh chóng lộ ra một nụ cười khiêu khích:
“Cô nói gì lạ thế? Chưa kết hôn thì không có quyền sinh con sao?”
Đứa bé trong tay cô ta chợt khóc lên một tiếng. Thẩm Nhược Tình tát một cái vào mặt đứa bé:
“Khóc cái gì mà khóc, phiền chec đi được!”
Con bé bị đánh đến mức suýt sặc.
Tôi mặt không cảm xúc đóng sầm cửa lại, quay người cho con bú.
Trước mặt Thẩm Nhược Tình, tôi không cần phải giả vờ.
Có lẽ là do trực giác của phụ nữ, lần đầu tiên gặp cô ta, tôi đã thấy không thích, cảm thấy cô ta rất phù phiếm, làm màu, lại còn có một sự thân thiết khó nói với Đỗ Kiến.
Tôi là người tuy chậm chạp nhưng chưa bao giờ thích tự làm khổ mình. Tôi không thích cô ta, liền lười phải kết giao thân thiết, chỉ giữ mối quan hệ hàng xóm bề ngoài.
Hành động này của tôi trong mắt Đỗ Kiến là lạnh lùng, ích kỷ, không quan tâm đến cô hàng xóm thuê nhà độc thân.
Thế nhưng, anh ta dửng dưng đứng nhìn Thẩm Nhược Tình hành hạ con gái tôi cả đời, vậy mà vẫn tin rằng Thẩm Nhược Tình là người dịu dàng, lương thiện.
Anh ta không hề điếc, không hề mù.
Anh ta chỉ là không yêu tôi, thậm chí hận tôi.
Hận điều kiện gia đình tôi quá tốt, dễ dàng mang đến cho anh ta những thứ mà cả đời anh ta không thể có được.
Anh ta cũng căm ghét gia đình tôi, mỗi lần nhận được sự giúp đỡ từ nhà tôi, lòng căm thù của anh ta dành cho tôi lại tăng thêm một phần.
Thứ căm hận đó tích lũy suốt bao nhiêu năm, càng ngày càng hận, hận đến mức anh ta không tiếc làm tổn thương chính con ruột của mình.
Đồ súc vật lang tâm cẩu phế.
Kiếp này gặp lại anh ta, tôi liền nghĩ thông suốt.
Anh ta dung túng cho Thẩm Nhược Tình ngược đãi con gái tôi, chính là để trả thù tôi.
Anh ta chờ mong đến ngày tôi biết được sự thật, anh ta nóng lòng muốn nhìn thấy ngày đó.
Thật đáng tiếc, Đỗ Kiến đã không thể thấy được ngày đó.
Trước khi xuất viện, tôi đưa con về nhà bố mẹ ruột, nói với họ rằng con bé tên là Lam Lạc Thiên.
Chị họ đã đưa hết video chị ấy giữ lại cho tôi: video y tá đổi con và video Đỗ Kiến nhiều lần ra vào phòng bệnh Thẩm Nhược Tình.
Tôi lưu hết vào nơi sâu nhất trên Baidu, đảm bảo không ai phát hiện ra, rồi xóa lịch sử gửi tin nhắn của chị họ.
Tiếp theo, phải xem là ai cao tay hơn ai!