Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đỗ Kiến đỡ mẹ anh ta chầm chậm đi đến trước mặt tôi.
Nhìn thấy tôi, Đỗ Kiến khựng lại, nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt đau khổ, hổ thẹn, dường như muốn bước về phía tôi.
Nhưng mẹ anh ta lại hành động nhanh hơn.
Bà già đó như thỏ lao về phía tôi, giơ tay lên tát một cái.
Tôi giả vờ hoảng sợ, lãnh trọn cú tát của bà ta.
Đúng là người mẹ chồng mà tôi hiểu rõ, không hề làm tôi thất vọng.
Đỗ Kiến đứng đờ người ra.
Mẹ anh ta vỗ đùi, lập tức há miệng chửi rủa:
“Con đĩ thối không biết xấu hổ, một gia đình tốt đẹp cứ thế bị mày phá tan rồi.”
Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Phóng viên là người dày dạn kinh nghiệm, vừa gặp đã bật máy quay, ghi lại toàn bộ cảnh này.
Tôi cất giọng khản đặc chất vấn:
“Tôi xem bà là trưởng bối, cái tát này tôi không trả lại bà. Nhưng nếu có lần sau, tôi nhất định sẽ kiện bà. Bà cứ thử nghĩ xem. Kẻ ngoại tình là Đỗ Kiến, kẻ mưu tính tài sản nhà tôi cũng là anh ta, kẻ đổi con tôi là anh ta nốt. Bà trách tôi làm gì?”
Mẹ Đỗ Kiến la lối:
“Cái gì của mày cũng là của con trai tao! Đổi con cũng là con của con trai tao! Sao mày không cam chịu mà nuôi nó! Ngoại tình thì sao! Người thành phố bọn mày đúng là biết làm quá lên!”
Dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi cũng không ngờ bà ta chỉ dùng một câu đã đắc tội với tất cả người thành phố.
Quả thật là mở mang tầm mắt.
Đỗ Kiến cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng ngăn mẹ anh ta:
“Mẹ, mẹ, mẹ đừng nói nữa! Tất cả là lỗi của con! Con đến để xin cô ấy tha thứ! Chỉ cần cô ấy tha thứ cho con, bắt con quỳ cũng được!”
Mẹ Đỗ Kiến nghe vậy liền cuống lên:
“Con trai, sao con có thể quỳ được! Không phải chúng ta đã nói trước là để mẹ diễn…”
Đỗ Kiến vội vàng bịt miệng bà ta:
“Xin lỗi mọi người, hôm nay đến đây thôi. Mẹ tôi bị bệnh nên hay nói nhảm. Vợ ơi, anh sẽ tìm em sau nhé.”
Các phóng viên cũng mắt tròn mắt dẹt.
12.
Dù phóng viên không phỏng vấn được Đỗ Kiến và mẹ anh ta, nhưng họ đã phỏng vấn tôi.
Cộng thêm đoạn mở đầu bùng nổ, muốn không nổi tiếng cũng khó.
Cuộc phỏng vấn kết thúc hôm trước, hôm sau vừa đăng lên đã xuất hiện trên Hot search, làm vỡ vụn tam quan của cư dân mạng.
[Trời ơi! Căn nhà do cô vợ mua trả tiền toàn bộ trước hôn nhân, kết hôn rồi lại thành của thằng chồng sao? Tôi không dám kết hôn nữa đâu! Tôi cũng có nhà mua đứt trước hôn nhân.]
[Không ngờ gã tra nam kia không chỉ là phượng hoàng nam mà còn là thằng bám váy mẹ. Chắc chắn trước đây anh ta không hề nhận ra vấn đề của mẹ ruột mình. Giờ bị mẹ mình hại, đáng đời! Tôi có thể hình dung được nỗi khổ mà cô vợ cũ phải chịu đựng, chỉ có thể nhẫn nhịn khi bị mẹ chồng bắt nạt trong cuộc hôn nhân này.]
[Còn định đóng kịch lừa chúng ta nữa chứ! May mà bà lão không biết diễn nên bộc lộ bản chất thật, không thì chắc chắn có một bộ phận người sẽ bị dắt mũi rồi.]
Nhiều người quen biết tôi và Đỗ Kiến cũng lên tiếng.
Họ cho biết mẹ Đỗ Kiến có rất nhiều thói xấu: mua rau không xếp hàng, lý sự cùn, tùy tiện lừa gạt người khác…
Rất nhiều người bất mãn với bà ta.
Hàng xóm cùng tầng còn nói rằng Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình bề ngoài không qua lại, nhưng họ đã thấy Đỗ Kiến sống ở nhà Thẩm Nhược Tình, cố tình nhắc nhở tôi.
Tôi đã sắp xếp lại tin nhắn hòa giải mà Đỗ Kiến gửi cho tôi, đăng tất cả lên tài khoản Douyin của mình.
Ngay lập tức, cư dân mạng đã kiên nhẫn dán từng trang, từng trang vào dưới tài khoản Douyin của Thẩm Nhược Tình.
Tối hôm đó, hàng xóm nghe thấy tiếng Thẩm Nhược Tình gào thét và tiếng cãi vã, đánh nhau.
Mọi chuyện đến đây, những gì tôi có thể làm đều đã làm xong, phần còn lại chỉ là 1 chữ chờ.
Vụ án này vốn không phức tạp.
Cảnh sát nhanh chóng điều tra rõ ràng và đưa ra thông báo, khẳng định Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình đã cấu kết với nhau, đưa cho y tá Trương 30.000 tệ để đổi con.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian khi gần sinh con, Đỗ Kiến nói có 1 bạn muốn vay tiền, nhưng tiền của anh ta đều đem đi gửi tiết kiệm có kỳ hạn, nên anh ta xin tôi 30.000 tệ.
Hóa ra là dùng tiền của tôi để tráo con của tôi.
Tôi lại đến đồn cảnh sát xuất trình bằng chứng chuyển khoản, yêu cầu Đỗ Kiến hoàn trả tiền bộ số tiền
Thông báo vừa ra, lại một lần nữa khiến mọi người hả hê.
Đỗ Kiến lại tìm đến nhà tôi. Nghe nói anh ta dẫn mẹ anh ta đến quỳ lạy, dập đầu, nhưng chúng tôi đã không còn ở căn nhà đó nữa, mà đã rao bán, đề phòng Đỗ Kiến chó cùng rứt giậu.
Bố mẹ tôi thường ngày sống rất hòa thuận với hàng xóm, nên có vài người bạn già thân thiết.
Họ cố tình đợi cho Đỗ Kiến và mẹ anh ta quỳ lạy đủ rồi, mới có một người bạn già của mẹ tôi nói rằng gia đình tôi đã không còn ở đây nữa.
Mẹ Đỗ Kiến tức giận mắng chửi ngay tại chỗ, nhưng tiếc là chưa chửi được mấy câu đã bị bảo vệ mời ra ngoài.
Công ty Đỗ Kiến cũng đã chấm dứt hợp đồng với anh ta vì lý do lối sống không đứng đắn, không hề bồi thường gì cả.
Sau chuyện này, Đỗ Kiến nổi tiếng khắp thành phố.
E rằng anh ta muốn tìm một công việc tốt cũng không dễ dàng gì. Chẳng có công ty nào dám nhận một nhân viên ăn cháo đá bát như vậy.
Sau khi tòa án đưa ra phán quyết, tôi nhanh chóng nhận được giấy ly hôn và nộp đơn xin thi hành án cưỡng chế, lấy lại số tiền mà Đỗ Kiến đã lừa tôi.
Kể từ đây, tôi và người này chính thức không còn quan hệ gì nữa.
Nhưng tôi vẫn theo dõi tình hình của Đỗ Kiến, chủ yếu là sợ anh ta gây bất lợi cho tôi và gia đình tôi.
Đỗ Kiến và mẹ anh ta đều sống trong căn hộ thuê của Thẩm Nhược Tình.
Trước đây Thẩm Nhược Tình sống một mình, lại có Đỗ Kiến giúp trả tiền thuê nhà, hai người có một khoảng cách nhất định nên nhìn nhau càng thấy yêu.
Nhưng bây giờ họ sống chung, đủ thứ chuyện vụn vặt bắt đầu phát sinh, lại còn thêm 1 bà mẹ chồng chuyên gây rối, đương nhiên là nhìn nhau mà chán ghét, không lâu sau liền đường ai nấy đi.
Thẩm Đa Dư ở với Thẩm Nhược Tình, tôi cũng coi như cảm thấy nhẹ nhõm.
Thẩm Nhược Tình sau khi biết sự thật đối xử với con bé cũng không tệ. Mặc dù kiếp trước bố mẹ nó đều có lỗi với tôi, nhưng con bé luôn đứng về phía tôi.
Tôi cũng mong con bé có một cuộc sống vui vẻ.
Đỗ Kiến ban đầu còn nghĩ tai tiếng cũng là tiếng tăm, chuẩn bị kiếm tiền bằng cách livestream, không ngờ cứ livestream là bị báo cáo, sau này tài khoản bị khóa luôn.
Sau đó, có người nhìn thấy anh ta đánh mẹ già giữa phố, nói mẹ anh ta là bà già phá gia chi tử.
Tôi nghe xong chỉ biết cười nhạt một tiếng.
Quả nhiên, chỉ có dao đâm vào người mình mới biết đau đến mức nào.
Tôi không còn quan tâm đến anh ta nữa, chỉ chuyên tâm nuôi dạy con và làm việc.
Rời xa Đỗ Kiến, tôi thấy cuộc sống của mình tốt đến kinh ngạc, tự do, vui vẻ, tiền bạc dư dả, trạng thái tinh thần không thể nào tốt hơn.
Lạc Thiên đã 3 tuổi, trắng trẻo đáng yêu, tính cách hoạt bát. Cả nhà tôi đều yêu thương con bé vô cùng.
Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại những người đó nữa, không ngờ tôi lại tình cờ gặp được Thẩm Nhược Tình trong bệnh viện.
Hàng năm tôi đều đi khám sàng lọc HPV và TCT ở khoa phụ sản để phòng ngừa, không ngờ lại gặp Thẩm Nhược Tình ở đây.
Cô ta xếp hàng ngay trước tôi.
Tôi nghe thấy cô ta khóc lóc nói bụng rất đau, đã đau mấy năm rồi.
Bác sĩ hỏi cô ta mấy năm trước đã làm gì, cô ta nói sau sinh 40 ngày chưa đi tái khám đã quan hệ tình dục, bị nhiễm trùng từ lúc đó. Sau này cũng không để tâm, viêm cấp tính phát triển thành viêm mãn tính, rất khó chữa khỏi.
Lúc cô ta ôm con bước ra, vẻ mặt đầy vẻ phong trần, không nhận ra tôi.
Nhưng tôi lại nhận ra đứa bé đó.
Dù con bé không mũm mĩm như lúc tôi nuôi đến 3 tuổi, nhưng tôi vừa nhìn một cái là nhận ra Đỗ Thiến Thiến, đứa con mà tôi đã yêu thương như báu vật suốt hơn 20 năm trời.
Tôi nhìn con bé một cái, chỉ một cái thôi, tôi không thể rời mắt được nữa.
Đứa bé nhỏ nhắn, úp mặt vào vai Thẩm Nhược Tình, dùng ánh mắt pha lẫn giữa sự may mắn, nhẹ nhõm và mất mát nhìn tôi, khẽ gọi không thành tiếng:
“Mẹ.”
Tôi chợt nhớ lại lời con bé nói ở kiếp trước khi khuyên tôi ly hôn với Đỗ Kiến:
“Mẹ, mẹ muốn làm gì thì làm, muốn đối tốt với ai thì đối tốt, đừng để lại hối tiếc, cũng đừng bận tâm đến con.”
Và cả người lạ đã nhắc nhở tôi, nói cho tôi sự thật kiếp trước.
Tôi vẫn luôn không tra ra đó là ai. Nhưng nếu người đó vốn dĩ không phải là người lạ thì sao?
Nước mắt tôi không thể kiểm soát được, lặng lẽ tuôn trào ra.
Tôi muốn hỏi con bé:
“Thiến Thiến, có phải con cũng quay về rồi không?”
Nhưng cảm xúc tôi dâng trào, không thể mở miệng nổi.
Thiến Thiến đưa tay ra như muốn lau nước mắt cho tôi, cuối cùng mắt con bé cũng đỏ hoe:
“Mẹ, đừng khóc.”
Tôi càng khóc dữ dội hơn. Con bé lại nói không thành tiếng:
“Mẹ, tạm biệt.”
Tôi nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn của Thẩm Nhược Tình:
“Mẹ không khóc, Nguyệt Nguyệt đừng sợ.”
Tôi đưa tay vẫy vẫy.
Thật tốt, con gái tôi, kiếp này không còn ai gọi con là Đa Dư nữa.
(Hết)