Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lục Thừa Hiên chặn tôi lại, trong mắt thoáng qua một tia thất vọng: “Hôm nay là sinh nhật anh, chẳng lẽ em quên rồi sao?”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta một cái, rồi lách người mở cửa ra.
Lục Thừa Hiên nắm chặt lấy tay tôi: “Vậy tối nay em nhất định phải về ăn cơm chứ? Lát nữa anh đi mua cá mú sao đỏ mà em thích nhất, không phải em đã nói năm nào cũng sẽ đón sinh nhật cùng anh sao?”
Lòng tôi bỗng mềm lại trong tích tắc.
Nghĩ đến việc đây có lẽ là sinh nhật cuối cùng tôi còn ở bên Lục Thừa Hiên, tôi đã đồng ý với anh ta rằng tối nay sẽ về sớm.
Đến khi bước ra khỏi cửa khu nhà, tôi mới phát hiện do lúc nãy bị Lục Thừa Hiên làm phiền nên đã để quên điện thoại ở kệ giày chưa cầm theo.
Tôi đi thang máy trở ngược lên lầu, thì lại thấy cửa nhà mình không đóng.
Vừa quay đầu lại, tôi thấy Lục Thừa Hiên đang đứng ở hành lang nối lộ thiên vừa hút t.h.u.ố.c vừa gọi điện thoại.
“Ở nhà đợi anh, lát nữa anh qua đón em.”
“Tất nhiên là muốn em cùng anh đón sinh nhật rồi.”
“Cô ấy làm gì có tâm trí mà ở bên anh, vốn dĩ anh đã định đón sinh nhật cùng em rồi. Cái quán đồ Nhật lần trước em nói muốn ăn ấy, anh đã đặt chỗ từ hôm qua rồi.”
Tôi gõ vào cửa kính hành lang, Lục Thừa Hiên hoảng hốt quay đầu lại, cuống quýt tắt điện thoại.
“Niệm Niệm, anh…”
Tôi vô cảm chỉ vào mẩu t.h.u.ố.c lá dưới chân anh ta: “Nhớ dọn cho sạch. Tối nay tôi không về đâu, hai người cứ thong thả mà tận hưởng.”
Nói xong, tôi quay người trở lại thang máy.
Lục Thừa Hiên đuổi theo nhưng cửa thang máy đã kịp khép lại.
Nhìn hình ảnh phản chiếu khuôn mặt đầy giận dữ của mình trong gương thang máy, tôi chỉ muốn tự vả cho mình một cái.
Thẩm Niệm, mày đúng là bị hâm mới đi mủi lòng với một gã đàn ông ngoại tình.
7
Giang Dữ dẫn tôi đến một khu phố cổ.
Nhìn chiếc máy ảnh trước n.g.ự.c và túi thiết bị của cậu ấy, tôi cứ ngỡ cậu ấy đến đây để tìm cảm hứng sáng tác.
Kết quả cậu ấy lại nói: “Em đã bảo rồi, em muốn chụp cho chị một bộ ảnh riêng.”
Tôi bất giác nhìn lại quần áo trên người mình, đột nhiên cảm thấy hơi căng thẳng, một cảm giác đã lâu không xuất hiện.
Giang Dữ như nhìn thấu tâm tư của tôi: “Đẹp lắm, đặc biệt đẹp luôn. Tin em đi, chắc chắn sẽ có ảnh đẹp.”
“Ánh mắt nhìn sang trái một chút nào.”
“Đúng rồi, cứ như vậy đi chị. Đừng để phí cái lúm đồng tiền đó chứ, cười lên một cái xem nào.”
Tôi vẫn còn đang chìm trong mớ cảm xúc khi phát hiện Lục Thừa Hiên vẫn duy trì quan hệ với nhân tình, nên có chút tâm hồn treo ngược cành cây.
Giang Dữ cố tình làm mặt lác, bày trò tinh nghịch để chọc tôi vui.
Tôi không nhịn được mà nhếch môi cười.
Chụp ảnh xong, chúng tôi tìm một quán nhỏ để ăn cơm.
Cậu ấy rũ bỏ vẻ trầm lặng khi ở công ty, kể cho tôi nghe về những khách hàng quái đản trước đây, rồi cả những chuyện ngốc nghếch thời đại học.
Cậu ấy còn kể con mèo mướp vàng mình nuôi lười đến mức nào.
Tôi vừa nghe vừa thỉnh thoảng góp vui vài câu, chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch bát cơm.
Ăn xong, đồng nghiệp ở công ty gọi điện đến, tôi có việc đột xuất phải tăng ca.
“Ngại quá, để lần sau chúng ta đi xem phim nhé, tôi phải về công ty xử lý chút việc.”
Giang Dữ rất hiểu chuyện, tỏ vẻ thông cảm.
Tôi cứ ngỡ đây là một buổi hẹn hò có ranh giới rõ ràng và đôi bên đều thấy thoải mái.
Chẳng khác gì những người bạn bình thường.
Nhưng tôi không ngờ đến giờ cơm tối, Giang Dữ lại xách hộp đồ ăn đứng ngay cửa văn phòng tôi.
Cậu ấy đắc ý nháy mắt: “Em đoán chắc chị không có thời gian đi ăn nên mang tới đây, mình cùng ăn nhé?”
Tôi thận trọng nhìn ra ngoài hành lang, lo lắng những người đang tăng ca khác nhìn thấy.
“Sao cậu vào được đây?”
Giang Dữ lắc lắc tấm thẻ ra vào tạm thời: “Thẻ thông hành tạm thời có thời hạn một tháng lận mà.”
Chắc là nhận ra sự căng thẳng của tôi, Giang Dữ rất biết ý mà đặt hộp đồ ăn lên bàn làm việc.
“Vậy chị cứ thong thả ăn nhé, em sang bên bộ phận nhiếp ảnh chào hỏi mọi người một tiếng.”
Giang Dữ vừa đi không bao lâu.
Thì Lục Thừa Hiên cũng tới.
8
Lục Thừa Hiên xách theo cặp lồng giữ nhiệt và một hộp bánh kem, đường hoàng nhờ lễ tân gọi điện cho tôi.
Anh ta nói biết tôi tăng ca vất vả nên đặc biệt tới đưa cơm.
Cô đồng nghiệp trực ở quầy lễ tân nói qua điện thoại với giọng đầy ngưỡng mộ: “Chị Thẩm Niệm, chị hạnh phúc thật đấy, có anh chồng tâm lý thế này thì ngày nào cũng như nở hoa nhỉ.”
Cổ họng tôi khô khốc, chỉ đành cười khổ một tiếng rồi trả lời cho qua chuyện.
“Cho anh ta lên đi.”
Lục Thừa Hiên thừa hiểu rằng chỉ cần làm ầm lên cho cả thế giới biết, tôi sẽ vì nể mặt mũi mà buộc phải để anh ta vào.
Vừa bước vào cửa, nhìn thấy hộp đồ ăn đã mở sẵn trên bàn tôi, nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ lại.
“Em ăn rồi à? Vậy ăn thêm một chút đi, anh có hấp cá với làm món sườn xào chua ngọt em thích nhất này…”
Tôi lạnh lùng ngắt lời: “Tôi không có hứng, giờ anh mang chỗ này đến cho cô người tình nhỏ của anh đi, tránh lãng phí thức ăn.”
Lục Thừa Hiên vội vàng đóng cửa lại.
“Niệm Niệm, anh sai rồi, anh không nên lừa dối em.”