Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Trước đó anh thực sự đã đuổi cô ta đi rồi, nhưng thời gian này em lạnh nhạt với anh quá, mà cô ta thì cứ bám lấy không buông.”
“Anh thực sự không còn cách nào khác, anh tìm cô ta chỉ để giải tỏa áp lực thôi, chúng anh chẳng có chuyện gì xảy ra nữa cả.”
Tôi suýt chút nữa thì nôn sạch chỗ cháo vừa ăn ra ngoài.
“Lục Thừa Hiên, nếu anh không muốn tôi viết bản tin về việc anh ngoại tình rồi gửi vào email nội bộ của công ty anh, thì bây giờ biến ngay khỏi mắt tôi.”
Sắc mặt Lục Thừa Hiên thay đổi hẳn.
“Anh chỉ muốn em đón sinh nhật cùng anh thôi mà.”
Tôi mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy đôi nhẫn cưới đang nằm chỏng chơ bên trong ném thẳng vào mặt Lục Thừa Hiên.
“Ngoại trừ thỏa thuận ly hôn, tôi và anh chẳng còn gì để nói cả.”
“Tôi nhắc lại lần cuối, ngay bây giờ, lập tức biến khỏi mắt tôi.”
Lục Thừa Hiên nghiến răng, cúi người nhặt nhẫn lên rồi đặt lại trên bàn tôi.
“Anh đợi em nguôi giận, lúc nào bình tĩnh lại chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
Bị Lục Thừa Hiên quấy rầy một hồi khiến tâm trí tôi không yên, mãi đến mười giờ đêm tôi mới miễn cưỡng xong việc.
Giang Dữ vẫn luôn đợi tôi ở bãi đậu xe, cậu ấy khăng khăng đòi đưa tôi về nhà.
Trên đường đi, đã rất nhiều lần tôi muốn mở miệng bảo cậu ấy đổi địa điểm.
Đưa tôi đi đâu cũng được, rạp phim hay khách sạn cũng xong.
Tôi không muốn về nhà để đối diện với cuộc hôn nhân nát bét của mình.
Cuối cùng, xe vẫn dừng lại ở dưới lầu nhà tôi.
Tôi nỗ lực kìm nén sự thôi thúc muốn buông thả bản thân.
Giang Dữ lấy từ trong túi ra một viên kẹo bạc hà bỏ vào miệng: “Chị Thẩm Niệm, hôm nay chị có vui không?”
Không đợi tôi trả lời, cậu ấy bỗng nhiên rướn người về phía trước, tự đắc nói: “Dù sao thì em cũng thấy rất vui, cứ ở bên chị là em vui rồi.”
Tôi gần như là chạy trối c.h.ế.t, vội vã nói câu “tạm biệt” rồi xuống xe.
Khi đi đến cửa, tôi ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Xe của Giang Dữ vẫn còn đỗ ở đó, cậu ấy hạ cửa kính xuống vẫy tay chào tôi.
Tôi vừa định bước vào sảnh tòa nhà thì điện thoại bỗng rung lên.
Giang Dữ gửi tin nhắn WeChat: “Chị Thẩm Niệm, lần sau lúc nói lời tạm biệt, chị có thể cho em một nụ hôn chúc ngủ ngon không?”
“Viên kẹo bạc hà của em lãng phí mất rồi.”
Hai má tôi nóng bừng.
Chiêu trò của đám thanh niên đúng là biến hóa khôn lường.
Suy nghĩ một chút, tôi trả lời: “Tôi kết hôn rồi.”
Một phút sau, Giang Dữ nhắn lại.
“Vậy thì đừng để anh ta phát hiện ra là được.”
9
Tôi thừa biết Giang Dữ muốn làm gì.
Cậu ấy chẳng phải là chàng trai thuần khiết gì, ngay từ đầu đã chủ động, mỗi lần tiếp cận đều được tính toán rất chuẩn xác.
Mỗi lần hẹn gặp, Giang Dữ đều ăn mặc rất tươm tất, giống như một món quà đã chuẩn bị sẵn sàng chờ tôi bóc tem vậy.
Cậu ấy nhiệt tình, tràn đầy sức sống, trong đầu luôn đầy ắp những chuyện cười mới mẻ để dỗ dành cho tôi vui.
Mỗi bước đi đều gãi đúng chỗ ngứa của tôi.
Tôi đã nghe ngóng từ bạn bè trong giới nhiếp ảnh, trước đây Giang Dữ từng qua lại với vài “bà chị”, mỗi đoạn tình cảm mập mờ đó đều mang lại cho cậu ấy những tài nguyên thời trang mới.
Loại đàn ông trẻ tuổi có mưu đồ này, đáng lẽ tôi nên đề phòng cậu ấy mới phải.
Nhưng tôi đã không làm vậy.
Bởi vì tôi chẳng quan tâm cậu ấy có chân thành hay không, lại càng chẳng để ý cậu ấy có mưu đồ gì.
Trong cuộc chơi này, ai thắng ai thua đều không quan trọng.
Quan trọng là tôi đã không còn mất ngủ vì chuyện Lục Thừa Hiên phản bội mình nữa.
Chưa kể Giang Dữ thực sự có thực lực chuyên môn, một số dự án giao cho cậu ấy chụp tôi lại càng thấy yên tâm hơn.
Chỉ cần tiện tay giao cho cậu ấy vài dự án, Giang Dữ sẽ lại càng nỗ lực lấy lòng tôi hơn.
Tôi còn giúp cậu ấy giành được công việc chụp ảnh quảng bá cho các ngôi sao trên tạp chí thời trang.
Giang Dữ vui sướng bế thốc tôi lên rồi xoay mấy vòng tại chỗ.
“Tên của em cũng sẽ xuất hiện trên tạp chí đúng không chị? Nhiếp ảnh gia: Giang Dữ.”
“Em đã chờ đợi cơ hội này lâu lắm rồi, cuối cùng, cuối cùng cũng có được nó. Em nhất định sẽ cố gắng làm thật hoàn hảo!”
“Chị biết không chị Thẩm Niệm, đừng cười em nhé, động lực ban đầu khi em học nhiếp ảnh thực ra là để đu thần tượng đấy.”
“Đợi khi em có chút danh tiếng, chụp cho tạp chí thời trang nhiều hơn, biết đâu chừng em thực sự có thể chụp cho ngôi sao mà mình yêu thích.”
Nhưng vào ngày quay chụp, hiện trường lại xảy ra sự cố.
Ánh sáng, người mẫu, trang phục đều đã sẵn sàng, Giang Dữ chụp thử vài tấm kiểm tra ánh sáng thì sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Tôi đang có mặt tại hiện trường để theo dõi tiến độ, thấy vậy liền vội vàng bước tới.
“Sao thế?”
Giang Dữ đưa máy ảnh cho tôi xem.
Trên ảnh có một vệt sáng rất nhỏ, giống như ống kính đã gặp vấn đề.
Giọng Giang Dữ hơi run: “Cái này là em đặc biệt thuê về để phục vụ buổi chụp hôm nay, hôm qua lúc thử máy vẫn không sao mà…”
Dù biểu cảm của Giang Dữ đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng những đường gân xanh trên mu bàn tay đang cầm máy ảnh của cậu ấy đã nổi cả lên.
Số ảnh này ngày mai đã phải nộp rồi, thời gian của ngôi sao lại càng không thể lãng phí.