Chương 1

Cập nhật lúc: 21-05-2026
Lượt xem: 69

Ngày của Mẹ, tôi đưa mẹ đi dạo trung tâm thương mại, tiện ghé vào cửa hàng túi xách xa xỉ nổi tiếng nhất thành phố.

Lúc thanh toán, tôi vừa lấy thẻ khách VIP ra, cô nhân viên quầy chỉ liếc mắt một cái đã lập tức nhíu mày khinh khỉnh:

“Không có tiền thì đừng cố làm màu chứ? Lấy đại cái thẻ siêu thị nào đó ra giả VIP à?”

Tôi bật cười vì tức.

Cô ta chưa từng thấy loại thẻ khách hàng đặc biệt do đích thân phó tổng tập đoàn cấp cũng bình thường thôi.

Nhưng cái thái độ xem thường người khác đến mức trắng trợn thế này… tôi cũng chẳng còn hứng tiêu tiền nữa.

“Nếu cô không nhận ra chiếc thẻ này, vậy chúng tôi không mua nữa.”

“Mẹ, mình đi thôi.”

Mẹ tôi đầy tiếc nuối đặt chiếc túi xuống.

Tôi tiện tay lấy điện thoại, gửi thẳng một tin nhắn khiếu nại cho phó tổng phụ trách thương hiệu.

Nhưng vừa bước tới cửa, nữ nhân viên lúc nãy đã dẫn theo mấy người lao tới chặn đường, còn túm lấy tay mẹ tôi.

“Bà cô này cũng ghê gớm thật đấy! Dám làm trầy cả túi trấn cửa hàng của bọn tôi!”

Cô ta cầm chiếc túi mẹ tôi vừa đặt xuống, chỉ vào một vết xước nhỏ cực khó thấy ở mặt dưới rồi lớn tiếng gây sự.

“Hôm nay không bồi thường 300.000 tệ (khoảng 1 tỷ 80 triệu VNĐ), thì hai mẹ con cô đừng hòng tự đứng mà bước ra khỏi đây!”

Quản lý cửa hàng nghe tin cũng lập tức chạy tới.

Ngay cả camera giám sát còn chưa buồn kiểm tra, cô ta đã khinh miệt đảo mắt đánh giá mẹ tôi từ trên xuống dưới, sau đó cười nhạt một tiếng.

“Dì à, tôi nói thật nhé. Mẫu túi này là hàng trấn cửa hàng của bên tôi, giá 300.000 tệ. Dì không mua nổi cũng bình thường thôi, nhưng không mua nổi thì đừng có tùy tiện sờ vào chứ.”

“Giờ xảy ra chuyện rồi, dì tính sao đây?”

Cô ta dừng một chút, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai:

“Nếu thật sự phải đền… chắc bán cả nhà cũng chưa đủ đâu nhỉ?”

Mắt mẹ tôi lập tức đỏ hoe.

Bà làm giáo viên tiểu học suốt ba mươi năm, đồng lương chẳng bao nhiêu, cả đời tằn tiện mới nuôi tôi khôn lớn.

Điều bà sợ nhất chính là tốn tiền.

Càng sợ hơn… là vì mình mà làm phiền tới người khác.

“Tôi thật sự không làm trầy… Tôi chỉ cầm xem thử thôi… cô gái à, cô tin tôi đi…”

Nhìn dáng vẻ luống cuống đến run cả tay của mẹ, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Ngày của Mẹ mà để bà phải chịu loại ấm ức này…

Là do đứa con gái như tôi quá vô dụng.

Tôi lập tức kéo mẹ ra phía sau mình.

“Mẹ, đừng sợ, có con ở đây.”

Tôi siết chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ, không nói thêm câu nào, trực tiếp lấy điện thoại báo cảnh sát.

“Nếu đã liên quan tới số tiền lớn như vậy, vậy thì báo cảnh sát luôn cho nhanh.”

Sắc mặt quản lý lập tức thay đổi.

“Cô báo cảnh sát? Cô báo cái gì chứ?!”

“Chính các người làm hỏng đồ, giờ còn có lý nữa à?”

Tôi chẳng buồn để ý tới bà ta, điện thoại vừa kết nối liền bình tĩnh nói rõ địa chỉ:

“Xin chào, tôi đang ở cửa hàng flagship XL Luxury số 13 đường Nhân Dân. Ở đây đang xảy ra tranh chấp tiêu dùng. Phía đối phương nói chúng tôi làm hỏng món đồ trị giá 300.000 tệ, nhưng lại từ chối kiểm tra camera giám sát.”

“Bên họ có rất nhiều người, thái độ hung hăng, còn đe dọa mẹ tôi. Phiền các anh tới xử lý giúp.”

Sau khi cúp máy, tôi ngẩng đầu nhìn quản lý.

“Mười phút nữa cảnh sát sẽ tới.”

Môi bà ta khẽ giật giật, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu nháy mắt với mấy nhân viên bên cạnh.

Nữ nhân viên trẻ tuổi tiếp chúng tôi ban đầu bỗng khẽ động đậy.

Cô ta chậm rãi bước về phía quầy trưng bày, ánh mắt lướt qua chiếc túi, ngón tay hơi co lại rồi thả ra.

Cô ta muốn lấy chiếc túi đó đi.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Nếu để cô ta cầm chiếc túi đi, sau đó chuyện gì sẽ xảy ra… nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết.

“Đứng lại!”

Tôi quát lớn.

Nữ nhân viên bị tôi dọa tới khựng chân tại chỗ.

“Cô định làm gì?”

“T… tôi chỉ muốn cất túi đi thôi…”

Giọng cô ta chột dạ thấy rõ.

“Cất cái gì?”

Tôi bước lên một bước, trực tiếp đặt tay giữ chặt chiếc túi trên quầy.

“Hiện tại đây là vật liên quan tới vụ việc, giá trị 300.000 tệ. Trước khi cảnh sát tới, không ai được phép động vào.”

Tôi ngẩng đầu, đảo mắt nhìn toàn bộ những người có mặt trong cửa hàng.

“Ai dám động vào một chút thôi, chính là phá hoại hiện trường. Vụ việc 300.000 tệ mà phá hoại hiện trường là tính chất gì… chắc các người còn hiểu rõ hơn tôi.”

Mặt nữ nhân viên trẻ lập tức trắng bệch, quay sang nhìn quản lý.

Quản lý nhếch môi cười lạnh.

“Cô gái nhỏ, cô cũng ghê gớm đấy.”

“Được thôi, vậy thì chờ cảnh sát tới. Tôi muốn xem thử, cảnh sát tới rồi thì các người làm hỏng đồ có cần bồi thường nữa không.”

Mẹ tôi ở phía sau nhỏ giọng kéo tay tôi:

“Hay là… mình đền tiền đi con, đừng làm lớn chuyện nữa…”

“Mẹ, không cần đền.”

Tôi nắm chặt tay bà.

“Chuyện mẹ không làm, tại sao phải nhận?”

“Nhưng vết xước đó…”

“Không phải mẹ làm.”

Tôi nói chắc nịch:

“Mẹ tin con.”

Mẹ nhìn tôi, môi run run vài lần, cuối cùng không nói gì nữa.

Nhưng bà vẫn nắm chặt tay tôi không buông, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

Thời gian trôi từng phút một.

Mấy nhân viên đứng thành một hàng, thỉnh thoảng ghé đầu thì thầm, ánh mắt liên tục liếc về phía tôi.

Quản lý thì dựa vào quầy, cúi đầu bấm điện thoại liên tục, ngón tay lướt nhanh trên màn hình như đang nhắn tin cho ai đó.

Khoảng bảy, tám phút sau, ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.

Hai cảnh sát mặc đồng phục bước vào, một nam một nữ.

Vừa vào cửa, cả hai đã nhanh chóng quan sát tình hình trong tiệm.

“Ai là người báo cảnh sát?”

Nam cảnh sát lên tiếng hỏi.

“Là tôi.”

Tôi giơ tay.

“Xảy ra chuyện gì?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, nữ nhân viên trẻ tuổi kia đã lập tức lao tới trước, bày ra vẻ mặt oan ức.

“Đồng chí cảnh sát, cuối cùng các anh cũng tới rồi!”

“Hai người này vào cửa hàng sờ loạn túi của chúng tôi, còn làm hỏng luôn mẫu túi trấn cửa hàng! Thậm chí còn lấy thẻ hội viên siêu thị ra giả làm thẻ VIP để lừa người!”

“Đó là bản giới hạn trị giá 300.000 tệ đấy! Tôi nhẹ nhàng nói chuyện với họ, họ chẳng những không chịu nhận, còn hung dữ với chúng tôi, nhất quyết đòi báo cảnh sát… Người làm kinh doanh như bọn tôi thật sự quá khó khăn…”