Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nam cảnh sát nheo mắt nhìn vài giây rồi gật đầu.
“Đúng thật… khá mịn.”
“Tiếp theo nhìn hướng chịu lực.”
Tôi điều chỉnh kính lúp một chút, để ánh sáng chiếu nghiêng từ bên cạnh.
“Mọi người nhìn mặt cắt của rãnh này đi. Một bên sâu, một bên nông. Phần sâu nằm phía trong, phần nông nằm phía ngoài.”
“Điều này chứng minh cái gì?”
Tôi quay sang nhìn quản lý.
Ánh mắt bà ta lúc này đã bắt đầu né tránh.
“Chứng minh hướng tác động lực là từ trong ra ngoài, chứ không phải từ ngoài vào trong.”
Tôi đứng thẳng người dậy, giọng nói rõ ràng, bình tĩnh tới lạnh người.
“Nếu là dùng tay sờ hoặc dùng móng tay cào, hướng lực chắc chắn sẽ là từ ngoài ép vào trong. Móng tay sẽ từ bề mặt da ấn xuống rồi kéo đi, nên dấu vết phải là ngoài sâu, trong nông.”
“Nhưng vết này hoàn toàn ngược lại.”
“Nó là từ bên dưới lớp da đội lên… rồi rạch ngược ra ngoài.”
Tôi dừng lại một nhịp.
Sau đó nói ra câu quan trọng nhất.
“Vết này căn bản không thể do móng tay tạo ra.”
Tôi ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Rõ ràng đây là vết cắt cũ hình thành trong lúc mở hộp. Khi dùng dao rọc giấy cắt bao bì, người thao tác đã lỡ tay dùng lực quá mạnh, khiến đầu dao từ mặt trong lớp da rạch xuyên ra ngoài.”
Cả cửa hàng lập tức im phăng phắc.
Yên tĩnh tới mức khiến người ta nghẹt thở.
Mẹ tôi ở phía sau khẽ kéo áo tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Con gái… ‘vết cũ’ là sao vậy?”
“Là vết có từ lâu rồi đó mẹ.”
Tôi quay đầu nhìn bà, giọng dịu xuống hẳn.
“Vết này ít nhất đã tồn tại vài tháng, hoàn toàn không phải mới xuất hiện hôm nay.”
Mẹ tôi sững người.
Vành mắt bà lại đỏ lên, nhưng lần này không còn là sợ hãi nữa.
Mà là tủi thân… và nhẹ nhõm.
“Mẹ đã nói mà… mẹ thật sự không làm…”
Nữ cảnh sát nhẹ nhàng vỗ vai bà.
“Dì đừng lo.”
Tôi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên mặt quản lý.
“Tại mép vết xước này đã xuất hiện một lớp oxy hóa rất nhẹ. Dưới kính phóng đại, nó hiện màu vàng sẫm.”
“Nếu là vết mới, sợi da phải có màu trắng sữa hoặc vàng nhạt.”
“Màu sắc như hiện tại… không qua ba đến sáu tháng thì tuyệt đối không hình thành được.”
Sắc mặt quản lý trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Hai nhân viên lúc nãy còn hùa theo vu khống giờ một người cúi gằm đầu nhìn chằm chằm mũi giày.
Người còn lại lén lùi về phía sau hai bước, hận không thể chui luôn vào sau kệ hàng.
Tôi nhìn thẳng quản lý.
“Vậy nên giờ chỉ có hai khả năng.”
“Thứ nhất, các người biết rõ chiếc túi này vốn đã có vết cũ, nên cố tình đổ tội cho mẹ tôi.”
“Thứ hai…”
Tôi kéo dài giọng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng người trong cửa hàng.
“Chiếc túi này bản thân nó đã có vấn đề. Các người không dám để khách kiểm tra kỹ.”
“Nếu bán được thì coi như tống được món hàng lỗi đi.”
“Nhưng nếu chưa bán được, chỉ cần có ai chạm vào…”
“Các người lập tức lao ra ăn vạ.”
Môi quản lý run lên dữ dội.
“C… cô nói linh tinh cái gì vậy?!”
“Tôi nói linh tinh?”
Tôi bật cười.
“Được thôi. Nếu bà vẫn khăng khăng chiếc túi này hoàn toàn nguyên vẹn, là do chúng tôi làm hỏng…”
“Vậy tôi kiểm định tiếp vài chỗ khác, chắc không vấn đề gì nhỉ?”
“Không được!”
Quản lý gần như hét lên.
“Cô không được đụng vào chiếc túi đó nữa!”
“Vì sao?”
Nữ cảnh sát lập tức bắt được phản ứng bất thường này, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm bà ta.
“B… bởi vì…”
Quản lý nghẹn cứng họng, lắp bắp mãi không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Tôi chẳng cho bà ta thời gian nghĩ lý do.
Trực tiếp bước tới quầy trưng bày, cầm chiếc túi lên lần nữa.
“Đặt xuống!”
Quản lý nhào tới muốn giật lại.
Nhưng nam cảnh sát rất tự nhiên bước lên trước một bước, vừa khéo chắn giữa bà ta và tôi.
Tôi lật mặt trước chiếc túi, đưa kính lúp soi thẳng vào phần khóa kim loại.
Chiếc khóa vàng dưới ánh đèn LED trông sáng loáng, cực kỳ bắt mắt.
Nhưng dưới kính phóng đại…
“Thú vị thật.”
Tôi khẽ cười.
“Có chuyện gì?”
Nữ cảnh sát cúi lại gần.
“Mọi người nhìn phần khắc logo trên khóa đi.”
Tôi dịch kính sang phía cô ấy.
“Logo chính hãng sẽ có phần bo cạnh rất nhẹ. Khi chạm tay vào sẽ trơn mịn, còn dưới kính lúp sẽ thấy các vân mài đồng đều.”
“Nhưng cái này…”
Tôi dùng móng tay khẽ gõ lên mặt khóa.
“Viền chữ cực kỳ sắc, còn có cảm giác lợn cợn như ba via kim loại. Vết mài cũng thô và không đều.”
Tôi ngẩng đầu nhìn quản lý.
Môi bà ta lúc này đã mất sạch huyết sắc.
“Còn cả đường chỉ này nữa.”
Tôi lật nghiêng chiếc túi, chỉ vào phần khâu nối.
“Hàng chính hãng dùng chỉ lanh phủ sáp, bề mặt sẽ có một lớp bóng nhẹ, góc khâu đồng nhất, mật độ mũi chỉ cố định.”
“Nhưng cái này dùng chỉ polyester.”
“Không có lớp sáp, khoảng cách mũi chỉ cũng lệch nhau.”
Tôi đưa kính lúp lại gần một đoạn chỉ.
“Hơn nữa chỗ này còn có đầu chỉ bị xù lông.”
“Chỉ polyester bị xù là đặc trưng cực kỳ điển hình của hàng nhái giá rẻ.”
Tôi đặt chiếc túi xuống.
Sau đó xoay người lại, đối diện toàn bộ mọi người trong cửa hàng, giọng vang lên rõ ràng từng chữ:
“Tất cả dấu hiệu đều cho thấy…”
“Mẫu túi giới hạn được niêm yết giá 300.000 tệ này…”
“Cái gọi là ‘bảo vật trấn cửa hàng’ của các người…”
“Thực chất chỉ là một món hàng fake cao cấp.”