Chương 2

Cập nhật lúc: 01-04-2026
Lượt xem: 0

Sắc mặt Lương Duật Từ trở nên khó coi, lái xe lững thững đi theo sau chúng tôi.

Sau khi đến trường đua ngựa, Nại Nại nhìn quanh quất một vòng, thất vọng “ơ” lên một tiếng.

“Xe của ba biến mất tiêu rồi.”

Trên điện thoại là tin nhắn Lương Duật Từ vừa gửi tới: “Xin lỗianh  việc gấp đột xuất.”

Có lẽ lại bị Ôn Uyển gọi đi rồi.

Sự chú ý của Nại Nại nhanh chóng bị thu hút bởi mấy con ngựa đang gặm cỏ phía không xa.

Con nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, phấn khích giậm giậm đôi chân nhỏ.

“Mẹ nhìn kìa, ngựa lớn đang cắt tóc cho cỏ xanh đấy.”

Lời nói ngây thơ khiến nhân viên đi cùng cũng phải bật cười.

Tôi chọn một con ngựa trắng nhỏ phù hợp cho trẻ em cưỡi.

Nại Nại ngồi trên lưng ngựa, khuôn mặt nhỏ vì hưng phấn mà đỏ bừng, nhưng người lại cứng đờ như một con rối gỗ, không dám cử động.

Suy nghĩ của tôi không kìm được mà nhớ tới gia đình ba người vừa mới thấy lúc nãy.

Bé gái ngồi trên lưng ngựa lắc lư cái đầu, người mẹ cẩn thận dắt ngựa, còn người cha thì theo sát một bên dang tay bảo vệ con mình.

Cảm giác tội lỗi trong lòng khiến hốc mắt tôi cay xè.

Rõ ràng trước đây tôi và Lương Duật Từ cũng rất yêu nhau, rõ ràng Nại Nại cũng được sinh ra trong sự mong đợi.

Tôi được nhận vào Lương gia năm 16 tuổi, 21 tuổi yêu đương, 24 tuổi kết hôn.

Lúc đó Lương Duật Từ vô cùng trương dương, nổi loạn, yêu đương hận không thể cho cả thế giới biếtsau khi kết hôn lại càng cưng chiều tôi lên đến tận xương tủy.

Mọi người đều biết, đại thiếu gia nhà họ Lương là một kẻ cuồng vợ.

Một năm sau kết hôn tôi mang thai, Lương Duật Từ còn phấn khích và cẩn trọng hơn cả tôi, cứ như đang đối đãi với một món đồ dễ vỡ.

Mỗi ngày anh ta đều giúp tôi mát-xa thoa tinh dầu, ngay cả khi nửa đêm tôi nổi hứng đòi anh ta dậy nấu đồ ăn cho cũng chẳng hề oán thán nửa lời.

Lương Duật Từ tự tay thiết kế phòng trẻ em, những bộ quần áo nhỏ, đôi giày nhỏ xinh xắn chất đầy cả một phòng thay đồ.

Khi bụng càng ngày càng lớn, tôi cắt giảm những cuộc xã giao và tiệc tùng không cần thiết.

Cho đến một lần Lương Duật Từ đi tiếp khách đến tận khuya mới về, tôi nhìn thấy sau vành tai anh ta  một vết son môi đỏ chót.

Ngay đêm đó tôi đã vào phòng sinh, lúc ấy con còn chưa đầy chín tháng.

Lương Duật Từ bị cha mình dùng gia pháp trừng phạt, lại quỳ trong phòng bệnh suốt một đêm.

Anh ta nói đó là ngoài ý muốn, thề thốt sẽ không bao giờ  lần sau.

Tôi nhìn đứa trẻ mới chào đời, lựa chọn tha thứ.

Lương Duật Từ quả thực đã làm đượcanh ta từ chối các buổi tiệc tùng, giảm bớt những chuyến công tác, việc gì cũng tự thân vận động.

Ban đêm hễ Nại Nại khócanh ta luôn là người dậy trước tôi, thuần thục pha sữa, cho con bú, rồi lại dỗ dành con ngủ.

Chỉ cần Nại Nại  chút không khỏe, Lương Duật Từ sẽ ngay lập tức bỏ hết mọi việc để chạy về.

Lúc đặt tên cho con, anh ta viết đầy hai trang giấy mới quyết định được cái tên Lương Sơ Nghiêu.

Húc nhật sơ thăng, Nghiêu niên Thuấn nhật.

Thế nhưng cái thứ gọi là lòng tin lại mỏng manh như một tờ giấy.

Tôi trở nên chim sợ cành cong, giống như một chiếc bình bị rò rỉ, cần đối phương phải chứng minh tình yêu mọi lúc mọi nơi, cần những tin nhắn hỏi han từ sáng đến tối.

Tôi kiểm tra điện thoại của anh ta, hỏi thăm lịch trình từ thư ký, chỉ cần một chút biến động nhỏ tôi sẽ trở nên hung hăng, gay gắt.

Dần dần, thời gian Lương Duật Từ về nhà ngày càng muộn, một lần đi công tác là mất mười bữa nửa tháng.

Số lần chúng tôi tranh cãi ngày càng nhiều, Lương Duật Từ sẽ dịu dàng lau đi nước mắt của tôi, ôm chặt lấy tôi và nói yêu tôi.

Ban đầu tôi tưởng đó là anh ta đang làm lành, sau này mới hiểu đó chỉ là cách anh ta dùng chi phí tình cảm thấp nhất để khiến tôi bình tĩnh lại.

Sau đó, Ôn Uyển xuất hiện.

Một cô gái trẻ  gương mặt giống tôi đến năm phần.

Nại Nại  lẽ đã chơi mệt, trên đường về nhà liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Ôn Uyển ngồi trước bàn đá trong viện, một tay đặt trên bụng dưới, gương mặt mang theo nụ cười nhạt.

Tôi bảo dì giúp việc bế Nại Nại vào nhà, rồi đi tới ngồi đối diện Ôn Uyển.

Cô ta hoảng hốt đứng dậy, run lẩy bẩy nhìn tôi.

Môi hồng mũi dọc dừa, đôi gò má trắng nõn hồng nhuận, xem ra được Lương Duật Từ nuôi dưỡng rất tốt.

Tôi thong thả cầm chén sứ trên bàn lên: “Tìm tôi?”

Ôn Uyển cẩn thận ngẩng đầu, đôi mắt hạnh giống hệt tôi ấy ngập tràn hơi nước.

“Tôi muốn cầu xin chị đồng ý cho tôi giữ lại đứa bé nàytôi biết thân phận của mình, cũng chưa từng hy vọng  thể thay thế vị trí của chị, nhưng đứa trẻ này là vô tội…”

“Tôi đã nhờ người xem qua rồi, chắc là một bé gái, Duật Từ… Lương tiên sinh cũng đồng ý cho tôi sinh nó ra.”

Cơ thể Ôn Uyển hơi run lên theo tiếng chén trà rơi xuống đất.

Tôi hất cằm về phía những mảnh vỡ dưới sàn: “Vậy cô quỳ xuống cầu xin tôi đitôi sẽ đại phát từ bi mà đồng ý cho cô giữ lại cái giống đó.”

Sắc mặt Ôn Uyển trở nên trắng bệch, kinh hoàng nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất.

Lần đầu tiên gặp Ôn Uyển, cô ta đang nằm trên giường của tôi và Lương Duật Từ.

Lương Duật Từ lúc đó giải thích rằng: “Cô ấy đến đưa tài liệu, bị hạ đường huyết nên ngất xỉu.”

Tôi một chữ cũng nghe không lọt tai, túm tóc Ôn Uyển lôi cô ta xuống giường, tát thẳng tay mấy cái.

Lương Duật Từ cảm thấy tôi chuyện bé xé ra to, bực bội dẫn Ôn Uyển rời đi.