Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Hình như cũng từ sau lúc đó, Ngu Vãn Chi không còn liên lạc với anh ta nữa, ngay cả khi Nại Nại bị bệnh cũng không nói cho anh ta biết.
Ngày Lương Duật Từ đưa Ôn Uyển đi khám thai, anh ta đã nhìn thấy Ngu Vãn Chi.
Cứ ngỡ Ngu Vãn Chi sẽ làm ầm ĩ lên như trước kia.
Nhưng không, cô chỉ bình thản nhìn anh ta, không bận tâm đến Ôn Uyển, cũng chẳng màng tới đứa trẻ đó.
Các đốt ngón tay siết chặt tờ đơn ly hôn đến trắng bệch, anh ta không tự chủ được mà bắt đầu run rẩy.
Những lời của ông Lương cứ lặp đi lặp lại trong đầu vô số lần.
Hình như anh ta đã sai rồi, sai đến mức không thể cứu vãn.
Lương Duật Từ mãi vẫn không chịu ký đơn ly hôn.
Anh ta gọi đi gọi lại vào dãy số đã thuộc nằm lòng kia.
Anh ta đã dùng hết mọi mối quan hệ, nhưng vẫn không tra ra được dấu vết của Ngu Vãn Chi và Nại Nại.
Anh ta biết.
Là cha đã ngăn cản, và đó cũng là ý muốn của Ngu Vãn Chi.
Lương Duật Từ cầu may nghĩ rằng, Ngu Vãn Chi rồi sẽ quay lại thôi.
Trước khi mẹ cô qua đời đã gửi gắm cô cho cha anh ta, nơi này là nhà duy nhất của cô.
Khi Lương Duật Từ đến căn hộ, Ôn Uyển đang hớn hở lựa chọn những mẫu quần áo mới nhất do các nhãn hàng gửi tới.
Anh ta không yêu Ôn Uyển.
Sự xuất hiện của Ôn Uyển cho anh ta tìm thấy một lối thoát, cô ta rất giống Ngu Vãn Chi của trước kia.
Tươi tắn, linh động, đặc biệt là đôi mắt ấy.
Đó là sự tác quái của cảm giác mới mẻ, là sự phát tiết của cảm xúc.
Ôn Uyển cười rạng rỡ hỏi anh ta bộ nào đẹp.
Lương Duật Từ sực tỉnh, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi chán chường lạnh lẽo, rõ ràng hai người chẳng giống nhau chút nào.
“Phá cái t.h.a.i đó đi.”
Sắc mặt Ôn Uyển lập tức trắng bệch.
Cô ta nức nở: “Tại sao? Có phải vì cô ta không đồng ý không?”
“Đây cũng là con của anh mà, cầu xin anh…”
“Đứa trẻ này vốn dĩ là một sai lầm. Nếu cô không tự đi, tôi sẽ tìm người giúp cô. Từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Một câu nói tuyệt tình đã cắt đứt mọi hy vọng của Ôn Uyển.
Một tuần trôi qua, rồi một tháng trôi qua.
Ông Lương tuyệt đối không hé môi về nơi ở của Ngu Vãn Chi và Nại Nại.
Lương Duật Từ đi tìm Tống Ký Thanh.
“Anh à, thay vì đi làm phiền người khác, chi bằng anh nên nghĩ xem làm sao để đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho hội đồng quản trị và ba.”
Một xấp tài liệu được đặt trước mặt Lương Duật Từ.
Dự án phát triển phía Nam thành phố do chính phủ giám sát, lúc trước Lương Duật Từ phải dùng không ít thủ đoạn mới giành được, cũng nhờ vậy mới khiến những lão già trong hội đồng quản trị tâm phục khẩu phục.
Ôn Uyển đã mượn danh nghĩa của Lương Duật Từ, nhét người anh họ ăn chơi trác táng, vô dụng của mình vào đội thi công.
Hắn ta sau khi uống rượu đã xảy ra tranh cãi với một công nhân, rồi đẩy người đó từ trên cao xuống.
Anh họ của Ôn Uyển hoảng sợ, lập tức tìm đến cô ta.
Dưới sự đe dọa và dụ dỗ, Ôn Uyển đã bán không ít đồ hiệu, dùng tiền để bịt miệng người nhà nạn nhân.
Giờ đây, bản tài liệu này đã nằm trong tay mỗi thành viên hội đồng quản trị.
Sắc mặt Lương Duật Từ âm u đáng sợ, thậm chí quên mất mục đích mình đến tìm Tống Ký Thanh.
“Là tôi đã xem thường cậu rồi, tôi thực sự cứ ngỡ bao năm qua, cậu không hề có chút hứng thú nào với Lương thị.”
Tống Ký Thanh thong thả nhấp một ngụm trà, khẽ mỉm cười.
“Em thực sự không có hứng thú với Lương thị, em thấy rất tự tại với mảnh trời riêng của mình.”
“Còn về xấp tài liệu này…”
“Anh đoán xem tại sao chị Vãn Chi sau khi ký đơn ly hôn lại nán lại thêm một tháng? Chẳng lẽ chỉ để đón sinh nhật cùng ba thôi sao?”
Đêm khuya, tiếng gõ cửa vang lên tại căn hộ của Ôn Uyển.
Cô ta không muốn đến bệnh viện, đã gọi vô số cuộc điện thoại và gửi vô số tin nhắn cho Lương Duật Từ nhưng không nhận được hồi đáp.
Ánh mắt Ôn Uyển lộ ra vẻ vui mừng, không chút do dự chạy lại mở cửa.
Gã anh họ của cô ta mặt mày hung tợn, xông vào bóp cổ cô ta.
“Tao không muốn ngồi tù! Mày đi tìm Lương tổng đi, cầu xin anh ta giúp tao! Nếu không tao sẽ g.i.ế.c mày!”
Mà lúc này, Lương Duật Từ đang quỳ trong từ đường Lương gia.
Trong điện thoại đang phát đi phát lại một đoạn video, đó là đoạn phim giám sát buổi tranh cãi cuối cùng giữa anh và Ngu Vãn Chi.
Lương Duật Từ nhìn người trong màn hình, một cảm giác tuyệt vọng đè ép khiến anh ta không thở nổi.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu ra, Ngu Vãn Chi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nữa.
Trong căn phòng tối tăm vang lên từng hồi nức nở kìm nén.
Khi chân trời vừa hửng sáng, Lương Duật Từ loạng choạng đẩy cửa bước ra.
Trên tay anh ta cầm một bản đơn ly hôn đã ký sẵn tên.
“Giúp con nói với Vãn Chi, con đồng ý ly hôn rồi.”