CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Trình Lộ khóc đến hai mắt đỏ hoe.
Vừa nhìn thấy Lục Xuyên, cô ta càng khóc dữ dội hơn.
“Anh Xuyên, em bị đuổi việc rồi.”
“Bây giờ cả công ty đang đồn em là tiểu tam phá hoại gia đình anh…”
Lục Xuyên vừa nghe xong đã cuống cuồng phủ nhận.
“Nói bậy!”
“Anh đi giải thích với Tổng giám đốc Ngô ngay.”
Giám đốc công ty nơi Lục Xuyên làm việc tên là Ngô Thành.
Hai người quen nhau từ một dự án ở Hải Thành.
Khi đó, họ vừa gặp đã thấy hợp, nói chuyện rất ăn ý.
Lúc ấy Ngô Thành có tiền muốn đầu tư mở công ty.
Vừa hay Lục Xuyên có kỹ thuật và năng lực.
Vì vậy Ngô Thành bỏ vốn, Lục Xuyên phụ trách điều hành dự án, hai người cùng nhau thành lập công ty này.
“Tổng giám đốc Ngô, chuyện của Trình Lộ…”
Lục Xuyên đẩy cửa bước vào.
Ngô Thành đang nghe điện thoại, thấy anh ta thì giơ tay ra hiệu anh ta ngồi xuống trước.
“Đúng, đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Vâng, ông có thể đến bất cứ lúc nào.”
Hiếm khi Lục Xuyên thấy Ngô Thành khúm núm đến vậy, trong lòng không khỏi tò mò người ở đầu dây bên kia là ai.
Ngô Thành cúp máy, lúc này mới nhìn sang Lục Xuyên.
“Tổng giám đốc Ngô, chuyện của Trình Lộ…”
“Chuyện đó không cần bàn nữa, cô ta đã bị sa thải, tiền bồi thường cũng đã chuyển vào tài khoản rồi.”
Lời Lục Xuyên định nói lập tức bị chặn đứng.
Anh ta không hiểu vì sao một chuyện nhỏ như vậy lại đáng bị đuổi việc.
“Tổng giám đốc Ngô, tôi và Trình Lộ thật sự không có quan hệ như lời đồn.”
“Chỉ vì một tội danh vô căn cứ mà đuổi người thì có hơi quá không?”
“Hơn nữa, hai năm nay tình hình thế nào chẳng phải chúng ta đều biết rõ sao?”
Ngô Thành liếc nhìn Lục Xuyên rồi thở dài.
“Lục Xuyên, chuyện đó thật hay giả không còn quan trọng nữa.”
“Kể cả cậu và Trình Lộ thật sự chẳng có gì, tôi vẫn sẽ đuổi cô ta.”
“Không chỉ cô ta, mà cả cậu và tôi cũng sẽ bị đuổi.”
Câu nói của Ngô Thành khiến Lục Xuyên sững sờ.
Anh ta hoàn toàn không hiểu lời này có ý gì.
Trong công ty này, ngoài Ngô Thành và anh ta ra, còn ai có quyền đuổi người nữa?
Ngô Thành ngả người ra sau ghế.
“Tôi nói thật cho cậu biết.”
“Hai năm trước, người bỏ vốn không phải tôi.”
“Người thật sự bỏ vốn mang họ Thẩm.”
Khi nghe thấy chữ “Thẩm”, trong lòng Lục Xuyên lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Thẩm?”
Ngô Thành gật đầu rồi nhìn ra cửa.
Khi thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện, ông ta lập tức đứng bật dậy.
“Thẩm tổng.”
“Mời ngài ngồi.”
Lục Xuyên cứng đờ xoay người lại.
Người đầu tiên anh ta nhìn thấy chính là bố tôi.
Thẩm Quốc Uy.
“Bố!”
Bố tôi chẳng thèm để ý đến anh ta.
Ông đi lướt qua người anh ta rồi ngồi thẳng vào vị trí chủ tọa.
“Lục Xuyên, hôm nay tôi đến đây chỉ vì một việc.”
“Ký cái này đi.”
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn được đẩy đến trước mặt, chân Lục Xuyên bắt đầu run lên.
Anh ta tưởng mình đã tính kế được tôi.
Nhưng anh ta không ngờ bố tôi đã chừa sẵn đường lui từ rất lâu trước đó.
Thậm chí nước cờ ấy còn được đặt xuống sớm hơn cả kế hoạch của anh ta.
“Vậy nên ngay từ đầu bố đã sắp xếp Ngô Thành tiếp cận con?”
“Bố dùng danh nghĩa kéo vốn khởi nghiệp để cài người bên cạnh con?”
“Chỉ để chờ đến khoảnh khắc này thôi sao?”
Lục Xuyên không thể tin nổi.
Anh ta không ngờ có người lại có thể tính xa đến mức ấy.
“Nhưng sao bố biết con sẽ để Thẩm Thanh theo con về quê?”
Bố tôi cười nhạt.
“Tôi không phải thầy bói, đương nhiên không thể biết trước.”
“Ngô Thành đầu tư công ty ở đâu, hoàn toàn phụ thuộc vào việc cậu muốn đi đâu.”
“Từ khoảnh khắc cậu tiếp xúc với Ngô Thành, cậu mới bắt đầu nảy ý định về quê.”
“Lúc đó tôi thật sự nghĩ rằng, nếu hai đứa về đó sống tốt, công ty này sẽ là của hồi môn tôi dành cho Thanh Thanh.”
“Còn nếu sống không tốt, thì đây chính là đường cùng của cậu.”
“Tôi vốn tưởng cậu có thể diễn được ba năm, năm năm.”
“Không ngờ mới diễn được một đoạn đã lộ nguyên cái đuôi cáo.”
Bố tôi ném xấp tài liệu điều tra xuống trước mặt Lục Xuyên.
Chuyện của Lục Xuyên và Trình Lộ cứ thế bị phơi bày rõ ràng từng chút một.
“Đàn ông ngoại tình mà không biết lau miệng cho sạch là thứ khiến người ta buồn nôn nhất.”
“Lục Xuyên, đã bất tài còn học đòi chơi bài ngửa, đúng là ngu xuẩn.”
Lục Xuyên nhìn xấp tài liệu, biết bản thân đã không còn đường lui.
Bây giờ, chỉ có ký tên ly hôn mới giữ lại được chút thể diện cuối cùng.
Nhưng anh ta không cam tâm.
“Bố, con biết sai rồi.”
“Bộp” một tiếng, Lục Xuyên quỳ sụp xuống trước mặt bố tôi.
Tôi xem cảnh đó qua camera, chỉ cảm thấy nực cười.
Anh ta không phải thật sự biết sai.
Anh ta chỉ đang sợ hãi mà thôi.
Lục Xuyên từng tự tin rằng chỉ cần tạo ra mâu thuẫn giữa tôi và bố mẹ, cắt đứt đường lui của tôi, anh ta sẽ có thể thao túng tôi trong lòng bàn tay.
Nhưng anh ta quên mất, tình yêu của cha mẹ dành cho con cái luôn có sự tính toán sâu xa và bền bỉ hơn thế.
Tình yêu mà bố mẹ tôi dành cho tôi cao cấp hơn trò vặt vãnh của anh ta rất nhiều.
“Lục Xuyên.”
“Tôi khuyên cậu nên ngoan ngoãn ký tên rồi trả đứa trẻ lại đây.”
“Nếu không, tôi có đủ cách khiến cậu phải trả giá thật đắt.”
Mặc cho Lục Xuyên cầu xin thế nào, bố tôi vẫn không hề mềm lòng.
Cuối cùng, Lục Xuyên buộc phải ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn.
Đứa trẻ cũng được đưa về bên tôi vào ngày hôm sau.
Công ty đó bị bố tôi bán đi.
Toàn bộ số tiền bán được được gửi vào một khoản tiết kiệm riêng cho Tiểu Bảo.
“Thanh Thanh, con phải nhớ.”
“Trên đời này, chỉ có bố mẹ mới yêu con vô điều kiện.”
“Hôn nhân tốt hay xấu không quyết định nửa đời sau của con.”
“Điều chúng ta cần làm là ngẩng cao đầu bước về phía trước, tuyệt đối đừng quay đầu nhìn lại.”
Sau khi sức khỏe tôi hồi phục, bố mẹ đưa tôi và Tiểu Bảo trở về Hải Thành.
Bố mẹ đổi họ cho Tiểu Bảo, để con mang họ của tôi.
Tên con là Thẩm Duật Hoài.
Sau này, tôi nghe nói Lục Xuyên ở quê sống rất tệ, chẳng có công ty nào nhận anh ta.
Trình Lộ vì mất việc lại mất cả danh tiếng, ngày nào cũng gào thét đòi Lục Xuyên phải cưới cô ta để chịu trách nhiệm.
Nhưng Lục Xuyên không đồng ý.
Trình Lộ vì thế mà làm loạn không ngừng, thậm chí còn dọa tự t.ử, khiến Lục Xuyên hoàn toàn hết cách.
Bố mẹ Lục Xuyên suốt ngày giục anh ta đến cầu xin tôi quay lại, nhưng Lục Xuyên đã chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Lần cuối cùng tôi nghe tin về Lục Xuyên là khi anh ta chuẩn bị kết hôn với Trình Lộ.
Nhưng cô ta yêu cầu sính lễ 880.000 tệ.
Những chuyện sau đó, tôi không còn nghe thêm gì nữa.
Những điều không còn liên quan đến tôi cuối cùng cũng dần tan vào dòng thời gian cũ.
Còn tôi cũng hoàn toàn cắt đứt với cuộc đời hỗn độn trước kia.
Hôn nhân là một canh bạc rất lớn.
Thắng hay thua đôi khi không hoàn toàn nằm trong tay mình.
Lấy chồng xa là con đường khổ nhất.
Mong rằng những cô gái trên thế gian này đều có thể tránh khỏi con đường ấy, tự chọn cho mình một đại lộ rộng rãi và sáng sủa hơn.
Thà một mình kiêu hãnh bước đi, còn hơn thua đến t.h.ả.m hại trong một cuộc đời không đáng.
HẾT.