LẤY CHỒNG XA VÌ YÊU, TÔI TỰ TAY LẬT ĐỔ CẢ NHÀ CHỒNG
Trong bữa tiệc sinh nhật của chồng tôi, cả phòng khách rộn ràng người ngồi kín quanh bàn ăn, chỉ riêng tôi lại chẳng có lấy một chỗ để chen vào.
“Em bận rộn cả ngày chắc cũng mệt rồi.”
“Em ra chơi với con trước đi, lát nữa rồi hẵng vào ăn.”
Mệt hay không vốn chẳng phải vấn đề.
Chơi với con cũng không phải trọng điểm.
Điều buồn cười nhất là trên chiếc bàn ấy, từ đầu đến cuối không hề có vị trí dành cho tôi.
Chiếc tạp dề còn ẩm nước bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay, nóng rát như vừa bị lửa hơ qua.
Tôi cố đè cơn giận xuống, nhưng giọng vẫn không giấu nổi run rẩy.
“Lục Xuyên, anh cũng biết em một mình tất bật cả ngày, vậy bây giờ đến cả tư cách ngồi vào bàn ăn anh cũng không cho tôi sao?”
Tiếng cười nói ngoài phòng khách lập tức tắt ngấm.
Tất cả mọi người đều đặt bát đũa xuống rồi đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Lục Xuyên nhíu chặt mày, giọng anh ta gằn xuống đầy khó chịu.
“Em đừng có ở đây kiếm chuyện!”
“Cút!”