Chương 14
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chu Cảnh Hoài im lặng.
Tôi nheo mắt.
“Điều cuối cùng khó lắm sao?”
Anh ho nhẹ.
“Trong xe còn hai con.”
Tôi bật cười.
Tiếng cười vang khắp khu vườn.
Ngày đăng ký kết hôn, chúng tôi không thông báo với truyền thông.
Chỉ mời đạo diễn Tần, Mạnh Chiêu và vài người bạn thân đến ăn một bữa cơm.
Tôi tự nấu.
Chu Cảnh Hoài rửa bát.
Mạnh Chiêu nhìn anh trong bếp, hài lòng gật đầu.
“Lần này chọn đúng rồi.”
Tôi nhìn bóng lưng người đàn ông đang đeo tạp dề.
“Không ai biết trước được tương lai.”
“Nhưng ít nhất hiện tại em rất hạnh phúc.”
Mạnh Chiêu cụng ly với tôi.
“Vậy là đủ.”
Nhiều năm sau, Hạ Từ Uyên vẫn không tái hôn.
Anh đưa Hạ thị phát triển thành một trong những tập đoàn lớn nhất trong ngành.
Có phóng viên từng hỏi anh điều hối tiếc nhất trong đời là gì.
Anh im lặng rất lâu.
Sau đó đáp.
“Tôi từng có một người luôn đứng về phía mình.”
“Nhưng tôi đã tự tay đẩy cô ấy rời đi.”
Đoạn phỏng vấn ấy lên bảng tìm kiếm.
Rất nhiều người nhắc lại cuộc hôn nhân năm xưa.
Có người tiếc nuối.
Có người nói chúng tôi mới là người phù hợp nhất.
Tôi xem được khi đang hái cà chua trong vườn.
Chu Cảnh Hoài cầm điện thoại đứng bên cạnh, cố ý hỏi.
“Người ta nói hai người mới là chân ái.”
“Em nghĩ sao?”
Tôi ném một quả cà chua vào giỏ anh đang cầm.
“Tối nay anh không muốn ăn cơm thì cứ hỏi tiếp.”
Anh lập tức cất điện thoại.
“Anh chưa nói gì cả.”
Tôi cười.
Ngoài hàng rào, đàn gà đang chạy tán loạn.
Giàn nho trĩu quả.
Căn bếp mở cửa sổ, mùi canh hầm thoang thoảng bay ra.
Trên bàn phòng khách vẫn đặt chiếc cúp của “Sơn Hà Không Ngủ”.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rơi lên khung ảnh của bà nội.
Trong ảnh, bà cười rất hiền.
Tôi bỗng nhớ lại ngày đầu tiên đến Thanh Loan.
Khi ấy tôi đứng một mình trong căn phòng trống, nghĩ rằng nếu bà còn sống thì tốt biết mấy.
Bây giờ tôi vẫn nhớ bà.
Nhưng không còn cảm thấy cô độc.
Tôi đã trồng được khu vườn mình muốn.
Đóng được vai diễn mình yêu.
Có những người bạn thật lòng.
Có một người đàn ông hiểu rằng tình yêu không phải là giữ tôi trong căn nhà anh chọn, mà là bước vào thế giới tôi yêu thích và cùng tôi chăm sóc nó.
Quan trọng nhất là tôi đã tìm lại được chính mình.
Sau này có người hỏi tôi.
“Nếu được quay lại ngày Hạ Từ Uyên nói anh ấy thích người khác, chị có thay đổi quyết định không?”
Tôi trả lời.
“Không.”
“Tôi vẫn sẽ ly hôn.”
“Không phải vì tôi chưa từng yêu anh ấy.”
“Mà vì tôi đã học được một điều.”
“Người thật sự yêu bạn có thể phạm sai lầm.”
“Có thể vụng về.”
“Có thể khiến bạn tức giận.”
“Nhưng họ sẽ không đặt bạn vào vị trí phải tranh giành tình yêu với một người khác.”
“Còn khi một người đã không còn lựa chọn bạn, việc tử tế nhất bạn có thể làm cho bản thân là rời đi.”
Tôi không thảm thương bị bỏ rơi.
Tôi chỉ kết thúc một cuộc hôn nhân đã không còn thuộc về mình.
Sau đó mở cánh cửa khác.
Bước ra ngoài.
Và tự tay giành lại cả cuộc đời.