Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lâm Chí Hào xoa tay.
“Em nghe nói chị ly hôn nên đến thăm.”
“Bố mẹ cũng rất lo cho chị.”
“Chuyện của tôi không liên quan đến mọi người.”
Tôi quay người định đi.
Cậu ta lập tức chắn trước mặt.
“Chị, dù sao chúng ta cũng là người một nhà.”
“Bây giờ chị bị Hạ gia đuổi ra ngoài, người khác đều đang cười chị.”
“Nhưng bố mẹ nói chỉ cần chị chịu về nhà, bọn họ sẽ không ghét bỏ chị.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Không ghét bỏ tôi?”
“Đúng.”
Cậu ta cười.
“Bố mẹ đã dọn phòng cho chị rồi.”
“Dù chị không còn tiền cũng không sao.”
“Em và vợ em có thể nuôi chị.”
Tôi không nhịn được cười thành tiếng.
“Điều kiện là gì?”
Nụ cười của cậu ta hơi khựng lại.
“Chị nói gì vậy?”
“Tám năm không gặp.”
“Bây giờ đột nhiên vượt hàng nghìn cây số đến tìm tôi.”
“Không thể chỉ vì tình cảm chị em.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Cho cậu một phút.”
Lâm Chí Hào thấy không giấu được nữa, lập tức nói.
“Thật ra công ty của em gần đây gặp chút khó khăn.”
“Chỉ cần năm triệu là có thể xoay vòng.”
“Chị từng là phu nhân Hạ gia, dù ly hôn chắc chắn cũng được chia không ít.”
“Năm triệu đối với chị không đáng là bao.”
Tôi hỏi.
“Công ty gì?”
“Công ty đầu tư.”
“Đầu tư vào đâu?”
Cậu ta ấp úng.
“Tiền điện tử.”
Tôi đã hiểu.
“Không có.”
“Chị!”
“Cậu còn bốn mươi giây.”
Sắc mặt Lâm Chí Hào lập tức thay đổi.
“Lâm Tịch Nhan, chị đừng giả vờ.”
“Trên mạng nói chị có ít nhất mấy tỷ tài sản.”
“Em là em trai ruột của chị.”
“Cho em năm triệu thì làm sao?”
“Tôi không có em trai.”
Cậu ta tức đến đỏ mặt.
“Chị đừng tưởng ly hôn rồi vẫn còn là ảnh hậu cao cao tại thượng.”
“Hạ Từ Uyên không cần chị nữa.”
“Tuổi chị cũng lớn rồi.”
“Sau này còn ai chịu cưới?”
“Nếu không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, lúc già chị chờ c/h/ế/t một mình đi!”
Tôi quay sang trợ lý.
“Gọi bảo vệ.”
Lâm Chí Hào lập tức giơ tay định kéo tôi.
Nhưng chưa kịp chạm vào, một người đã giữ cổ tay cậu ta lại.
Là nam chính của bộ phim, Chu Cảnh Hoài.
Anh hơn tôi hai tuổi, từng hợp tác với tôi mười năm trước.
Những năm gần đây anh gần như không đóng phim thương mại, chỉ xuất hiện trong các tác phẩm chính kịch.
Chu Cảnh Hoài đẩy tay Lâm Chí Hào ra.
“Có chuyện thì nói.”
“Đừng động tay.”
Lâm Chí Hào nhận ra anh, thái độ lập tức dè chừng.
Nhưng vẫn gào lên.
“Đây là chuyện gia đình tôi.”
“Anh dựa vào đâu xen vào?”
Chu Cảnh Hoài bình tĩnh đáp.
“Dựa vào việc đây là đoàn phim.”
“Cậu đang quấy rối diễn viên của đoàn.”
Bảo vệ nhanh chóng chạy tới.
Lâm Chí Hào bị kéo ra ngoài vẫn không ngừng mắng.
“Lâm Tịch Nhan, chị bất hiếu!”
“Bố mẹ nuôi chị lớn như vậy, chị lại không quan tâm đến sống c/h/ế/t của họ!”
“Chị sẽ gặp báo ứng!”
Mấy nhân viên xung quanh đều nghe thấy.
Tôi biết chuyện này chẳng bao lâu sẽ bị đưa lên mạng.
Quả nhiên, chưa đến tối, một đoạn video đã lan truyền.
Đoạn video bị cắt mất phần Lâm Chí Hào đòi tiền.
Chỉ giữ lại cảnh cậu ta nói bố mẹ đang lo lắng, còn tôi lạnh lùng bảo vệ gọi người kéo đi.
Tiêu đề là.
“Ảnh hậu Lâm Tịch Nhan ly hôn mất chỗ dựa, vẫn tuyệt tình từ chối người thân.”
Dư luận lập tức bùng nổ.
Một số người nói tôi bất hiếu.
Một số người đào lại chuyện tôi nhiều năm không liên lạc với bố mẹ.
Lâm Chí Hào còn mở phát sóng trực tiếp.
Trước ống kính, cậu ta khóc đến đỏ mắt.
“Chị gái tôi từ nhỏ đã bướng bỉnh.”
“Bố mẹ chỉ vì gia đình khó khăn, không đủ tiền cho chị học tiếp, chị ấy liền hận họ cả đời.”
“Sau khi nổi tiếng, chị ấy chưa từng về nhà.”
“Bố bị bệnh cũng không hỏi thăm.”
“Lần này nghe nói chị ấy ly hôn, bố mẹ rất lo.”
“Tôi mới đi xa như vậy để đón chị ấy về.”
“Không ngờ chị ấy lại bảo vệ đuổi tôi.”
Cậu ta diễn rất đạt.
Người không biết chuyện chắc chắn sẽ cảm động.
Tối đó, đạo diễn Tần gọi tôi vào phòng.
Ông ấy đẩy điện thoại sang.
“Cần nghỉ mấy ngày xử lý không?”
“Không cần.”
“Chuyện gia đình sẽ ảnh hưởng đến trạng thái quay.”
“Tôi xử lý được.”
Đạo diễn Tần nhìn tôi.
“Đừng cố chịu.”
“Tôi không cố.”
Tôi mở điện thoại, gọi cho luật sư.
“Đăng toàn bộ chứng từ chuyển khoản trước đây.”
“Cả hồ sơ chữa bệnh của bố tôi, hóa đơn viện phí và giấy xác nhận người thanh toán.”
“Đoạn camera hôm nay cũng đăng đầy đủ.”
“Sau đó khởi kiện Lâm Chí Hào vì bôi nhọ.”
Luật sư hỏi.
“Có cần giữ lại thông tin riêng tư của gia đình cô không?”
“Không cần.”
“Bọn họ đã chủ động đưa chuyện lên mạng.”
“Vậy hãy để mọi người nhìn rõ toàn bộ.”
Hai giờ sau, phòng làm việc của tôi công bố một bài viết dài.
Từ năm tôi mười tám tuổi đến năm hai mươi tám tuổi, tôi đã chuyển cho bố mẹ tổng cộng sáu triệu ba trăm nghìn.
Trong đó bao gồm tiền mua nhà, tiền chữa bệnh, tiền cưới vợ và vốn làm ăn cho Lâm Chí Hào.
Cũng trong mười năm ấy, bố mẹ chưa từng chủ động đến thăm tôi.
Mỗi lần gọi điện đều chỉ vì tiền.
Bài viết còn kèm đoạn camera đầy đủ tại đoàn phim.
Trong video, Lâm Chí Hào thừa nhận đầu tư tiền điện tử thua lỗ, yêu cầu tôi đưa năm triệu để bù vào.
Khi bị từ chối, cậu ta lập tức nguyền rủa tôi.
Bằng chứng rõ ràng.
Dư luận đảo chiều trong vòng chưa đầy nửa giờ.
“Trời ơi, sáu triệu mà còn nói cô ấy bất hiếu?”
“Bố mẹ kiểu gì vậy? Không cho con gái học tiếp nhưng lại bắt con gái nổi tiếng nuôi cả nhà.”
“Người em này đầu tư thua còn tìm chị đòi tiền, mặt dày quá.”