Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Nếu công khai mọi chuyện…”
“Bọn họ sẽ biết em chính là điểm yếu lớn nhất của anh.”
“Khi đó, họ sẽ càng điên cuồng nhắm vào em.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy bây giờ tôi không phải điểm yếu của anh sao?”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Cách anh bảo vệ tôi…”
“Chính là biến tôi thành bia ngắm à?”
“Không phải…”
“Vậy anh nói cho tôi biết.”
“Là cái gì?”
Anh lại im lặng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Không phải mệt vì thân thể.
Mà là mệt đến tận đáy lòng.
“Tôi mệt rồi.”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh lập tức sững người.
“Em nói gì?”
“Tôi nói…”
“Chúng ta hoàn toàn chấm dứt đi.”
“Chúng ta vốn đã ly hôn rồi.”
“Tôi nói là cắt đứt hoàn toàn.”
“Anh đi đường của anh.”
“Tôi đi đường của tôi.”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Vì em là mẹ của con gái anh.”
“Vậy tôi sẽ mang con đi.”
“Không được.”
“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Anh muốn em ở lại.”
“Ở lại để làm gì?”
“Tiếp tục bị người ta chửi rủa?”
“Tiếp tục chịu bạo lực mạng?”
“Anh sẽ giải quyết.”
Tôi bật cười.
Nụ cười đầy cay đắng.
“Anh lúc nào cũng nói như vậy.”
“Nhưng lần nào…”
“Anh cũng không giải quyết được.”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Thật sự…”
“Tôi mệt rồi.”
Nói xong, tôi ôm Lục Niệm đi thẳng lên tầng.
Anh đứng một mình giữa phòng khách.
Không đuổi theo.
…
Đêm hôm ấy.
Anh không rời đi.
Mà ngủ lại trên chiếc ghế sofa ở phòng khách.
Nửa đêm.
Tôi tỉnh dậy cho con bú.
Lúc đi ngang qua phòng khách.
Tôi thấy anh đang co người trên sofa.
Một người đàn ông cao hơn mét tám.
Vậy mà lại cuộn mình trong một góc nhỏ.
Anh gầy đi rất nhiều.
Bộ vest treo trên giá áo.
Cà vạt bị ném hờ trên bàn trà.
Bên cạnh là ly rượu vang mới uống được một nửa.
Và…
Một tờ giấy.
Theo bản năng, tôi bước tới.
Ánh mắt dừng lại trên những dòng chữ viết tay quen thuộc.
Là giấy chuyển nhượng toàn bộ tài sản đứng tên Lục Cảnh Thâm cho vợ và con gái.
Phía dưới.
Là chữ ký của anh.
Ngày ký…
Chính là hôm nay.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
Anh vẫn ngủ rất sâu.
Hai hàng chân mày nhíu chặt.
Như thể đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.
Tôi cầm tờ giấy lên.
Đứng lặng giữa phòng khách.
Nước mắt từng giọt rơi xuống.
Mực trên giấy dần dần nhòe đi.
Chương 10
Sáng hôm sau.
Khi Lục Cảnh Thâm tỉnh dậy.
Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn.
Cháo.
Món ăn kèm.
Trứng chiên.
Anh ngồi xuống bàn ăn.
Nhìn chằm chằm những món trước mặt, ngẩn người thật lâu.
“Em làm à?”
“Ừ.”
“Em đâu biết nấu ăn.”
“Sau khi ly hôn mới học.”
Anh cầm đũa lên.
Múc một thìa cháo.
“Ngon lắm.”
Tôi bật cười.
“Anh nói dối.”
“Cháo còn bị khê đây này.”
“Thật sự rất ngon.”
Tôi ngồi đối diện.
Lặng lẽ nhìn anh ăn.
Anh ăn rất chậm.
Giống như đang nâng niu một thứ gì đó quý giá vô cùng.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Ừm?”
“Bản thỏa thuận kia…”
“Tôi thấy rồi.”
Động tác của anh khựng lại.
“Anh ký cái đó làm gì?”
“Vì anh không thể để em và con chịu khổ cùng anh.”
“Anh nghĩ tôi sẽ chịu khổ sao?”
“Không phải chịu khổ.”
“Mà là bị liên lụy.”
“Vậy anh nghĩ tôi rời đi sẽ an toàn sao?”
“Ít nhất sẽ không bị bạo lực mạng.”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh ngây thơ thật đấy.”
“Anh nghĩ tôi biến mất…”
“Bọn họ sẽ buông tha tôi sao?”
“Họ sẽ nói trên mạng rằng tôi chột dạ nên bỏ chạy.”
“…”
“Cho nên chỉ còn một cách.”
“Đối mặt trực diện.”
“Ý em là gì?”
“Công khai tất cả bằng chứng.”
“Công khai kế hoạch của đối thủ anh.”
“Công khai sự thật anh ly hôn để bảo vệ tôi.”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Nếu công khai…”
“Họ sẽ chó cùng rứt giậu.”
“Vậy cứ để họ chó cùng rứt giậu.”
“Dù sao…”
“Sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối mặt.”
“Tô Tình…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh nghe tôi nói.”
“Tôi không sợ nguy hiểm.”
“Tôi chỉ sợ trắng đen không rõ.”
“Tôi sợ bị người ta gọi là kẻ ham tiền.”
“Tôi sợ bị nói là loại phụ nữ đầy mưu mô.”
“Tôi sợ sau này…”
“Khi con gái lớn lên.”
“Con bé sẽ nhìn thấy tất cả những lời đồn ấy.”
“…”
“Cho nên.”
“Chúng ta phải công khai.”
Anh nhìn tôi.
Im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Anh khẽ gật đầu.
“Được.”
Lần này đến lượt tôi ngây người.
“Anh đồng ý rồi?”
“Anh đồng ý.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vì em nói đúng.”
“Có những chuyện…”
“Cuối cùng vẫn phải đối mặt.”
Anh lấy điện thoại ra.
Gọi cho luật sư.
“Chuẩn bị tuyên bố.”
“Công khai toàn bộ chứng cứ.”
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Anh chỉ lạnh nhạt đáp:
“Làm theo lời tôi.”
Rồi cúp máy.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tô Tình.”
“Ừm?”
“Đợi mọi chuyện kết thúc.”
“Chúng ta tái hôn nhé.”
Tôi bật cười.
“Anh lại bắt đầu rồi.”
“Anh nghiêm túc.”
“Tôi biết.”
“Vậy em đồng ý không?”
“Không đồng ý.”
Lục Cảnh Thâm lập tức ngẩn người.
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Tôi muốn anh theo đuổi tôi lại từ đầu.”
Lần này.
Đến lượt anh sững sờ.
“Theo đuổi lại từ đầu?”
“Đúng.”
“Trước đây anh chưa từng theo đuổi tôi.”
“Chúng ta quen nhau qua mai mối.”
“Gặp vài lần…”
“Rồi kết hôn.”