Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Hóa ra tôi bận rộn cả một tối, không bằng một cái thông báo của người ta?
Bạn thân tôi hỏi dồn: “Không phải là mày cặp kè với sếp tổng công ty đấy chứ, dám đăng lên tài khoản chính thức của công ty để chống lưng cho mày!”
Khu bình luận rất nhiều người hóng chuyện: [Tiểu thuyết tổng tài bước ra đời thực. Cô gái, đừng sợ, có tôi đây.]
Đặt điện thoại xuống, tôi cảm thán: “Tặng quà ít quá rồi, hay là mai gửi thêm cái lì xì khủng nhỉ.”
Trang Tư Ngang nhìn đồng hồ: “Đồ ăn ngoài của cô đâu?”
Tôi ngẩn ra mấy giây: “Á… quên đặt rồi.”
7.
Vì sai sót của tôi, Trang Tư Ngang buộc phải thức đến mười một giờ, anh dựa vào sofa, nhắm mắt lại.
Kính mắt đặt sang một bên, để lộ đường nét khuôn mặt sắc sảo, ưu tú của anh.
Tôi chống cằm, nhìn ngây cả người, trong đêm yên tĩnh, tôi vừa viết kịch bản video, vừa ngắm trai đẹp, cuối cùng vui vẻ ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, tôi và Trang Tư Ngang xuất hiện ở cửa tầng 19.
Lục tổng trông vẫn còn ngái ngủ, đứng cùng chúng tôi: “Anh ấy đi công tác rồi, không có ở đây. Hai người sao cứ không tin thế nhỉ?”
Tôi sụt sịt mũi: “Ghế mát xa vẫn còn ở dưới lầu.”
Lục tổng liếc nhìn Trang Tư Ngang: “Mang lên à?”
Trang Tư Ngang “Ừ” một tiếng.
Lục tổng kỳ quái liếc nhìn hai chúng tôi: “Hai người đi đâu về thế? Sao cả hai đều bị cảm vậy?”
Tôi: “…”
Trang Tư Ngang: “…”
“À đúng rồi, Lục tổng, có chuyện này.” Tôi gọi Lục tổng đang định rời đi, ngượng ngùng nói: “Anh có thể nói với sếp một tiếng, đừng kiện nữa được không.”
Lục tổng “Hử” một tiếng: “Không phải là cô vẫn còn thích hắn ta đấy chứ?”
Tôi cúi đầu, gãi gãi vết thương đang ngứa: “Lúc trước, khi tôi sa sút nhất, mẹ anh ta từng nấu cho tôi một bát sủi cảo… đúng ngày Tết. Ân huệ này tôi phải báo đáp.”
Lục tổng nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, nói: “Hồi đó tôi chọn cô, cũng là vì cô thành thật.”
“Không phải vì tôi đặc biệt xinh đẹp à?”
Lục tổng ấp úng: “Đương nhiên… đó, đó cũng là một phần lý do… Ồ, đúng rồi, công ty sắp tới tổ chức lễ kỷ niệm, yêu cầu chúng ta đề cử mấy đội xuất sắc lên sân khấu phát biểu cảm nghĩ. Đội của cô thành tích đứng đầu, viết một bài đi rồi lên nói đi.”
“Mỗi người đều phải nói.” Lục tổng đặc biệt dặn dò.
Tôi mặt mày hớn hở: “Ok luôn!”
Điều này có nghĩa là, có thưởng cuối năm rồi, không uổng công tôi ngày đêm dốc hết tâm huyết sáng tạo kịch bản.
Studio nghe được tin này, ai nấy đều như được tiêm m.á.u gà, hối hả chuẩn bị bài phát biểu.
Là trưởng nhóm, tôi đã viết một bài văn 1000 chữ đầy dạt dào cảm xúc rồi in ra, lúc rảnh rỗi thì bắt đầu túm người đến đối chiếu kịch bản.
Trang Tư Ngang không may bị chọn trúng, giờ phút này anh đang ngồi trên sofa đối diện, mặt lạnh tanh nghe tôi đọc bài phát biểu lần thứ tám trăm.
“Kính thưa lãnh đạo…” Tôi dừng lại: “Có phải hơi nịnh bợ quá không, nên hạ giọng xuống một chút nhỉ?”
Trang Tư Ngang “Ừ” một tiếng, lơ đãng: “Tùy cô.”
Tôi đọc tiếp: “Tôi muốn cảm ơn sự vun đắp của tổng công ty, vào lúc tôi cần tổng công ty nhất, đã che mưa chắn gió cho tôi.”
Rồi lại hỏi Trang Tư Ngang: “Anh nói xem vị ở tầng 19 kia nghe thấy có mừng rỡ không, nịnh nọt như vậy đủ chưa?”
Trang Tư Ngang cởi một cúc áo sơ mi: “Ừ… đủ rồi.”
Tôi vui sướng múa may: “Anh ấy chắc chắn sẽ nghĩ cô gái này thật có tài. Lần đầu anh nghe có thấy mới mẻ không? Ngày mai tôi cũng phải đạt được hiệu quả này!”
Trang Tư Ngang nhếch mép: “Mong là vậy.”
Rất nhanh đã đến tiệc thường niên của công ty, hôm đó, đội chúng tôi ăn mặc lộng lẫy tham dự.
Chúng tôi được xếp ngồi hàng đầu, vì vụ ồn ào trên mạng cách đây không lâu, đa số mọi người đều biết tôi.
Dọc đường đi, tôi đón nhận ánh mắt của mọi người, thanh lịch và nổi bật ngồi xuống, quay lại dặn dò họ: “Lát nữa nhất định phải thả lỏng, đừng căng thẳng, cũng đừng nhầm thứ tự lên sân khấu.”
Bọn họ rối rít gật đầu đồng ý, tôi nhìn một vòng, đột nhiên khựng lại: “Tiểu Trang đâu?”
Các thành viên nhìn nhau, tỏ vẻ không biết anh đi đâu.
Tôi thầm nghĩ không ổn, Tiểu Trang chưa thấy qua cảnh lớn thế này, không phải là kiếm cớ đi vệ sinh rồi chuồn luôn đấy chứ.
Đột nhiên, nhân viên của tôi chỉ về phía sau: “A! Chị Hạ! Anh ấy chạy lên sân khấu rồi!”
Tôi nhìn qua, quả nhiên, tên ngốc này đang đứng bên cạnh bục phát biểu, còn Lục tổng đang hớn hở mời chủ tịch của tổng công ty lên phát biểu.
Tôi c.ắ.n răng, khom người nấp dưới sân khấu, một tay túm lấy ống quần Trang Tư Ngang: “Anh làm gì đấy! Xuống mau! Nhầm thứ tự rồi, chưa đến lượt anh!”
Trang Tư Ngang cảm nhận được ống quần bị kéo, cúi đầu thấy tôi, nhúc nhích chân: “Buông ra.”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Anh đừng hòng phá đám tôi, hôm nay tôi nhất định phải để lại ấn tượng tốt trước mặt lãnh đạo, anh xuống ngay cho tôi!”
Vừa dứt lời, một chùm ánh sáng chiếu xuống từ đỉnh đầu Trang Tư Ngang, màn hình lớn chiếu rõ anh trong bộ vest lịch lãm, và tôi với bộ mặt hung dữ đang túm ống quần anh.
Lục tổng kích động hét lớn: “Xin mời Trang tổng phát biểu!”
Cả hội trường im phăng phắc.
Tim tôi cũng ngừng đập.
Có lẽ cuộc đời này dừng lại ở đây thôi.
Tôi buông ống quần Trang Tư Ngang ra như bị điện giật, ngồi xổm dưới sân khấu, hai chân nặng trịch như đổ chì.
Trang Tư Ngang vẫn bình tĩnh và điềm đạm như mọi khi, hai tay chống lên bục giảng, đôi mắt mang ý cười trêu chọc nhìn tôi: “Chào buổi tối, rất vui được gặp mọi người trong một buổi tối như thế này. Thực ra tôi ở đây cũng không lâu, nhờ có Cá Voi Nhỏ, đã cho tôi trải nghiệm sự quan tâm ‘độc đáo’ của nhân viên chi nhánh công ty.”
Lục tổng cúi đầu, miệng cười toe toét đến mang tai: “Trang tổng ngài khách sáo rồi.”
Trang Tư Ngang thản nhiên chỉnh lại micro, nhếch môi cười: “Không nói nhiều lời, hãy dành thời gian cho đội ngũ xuất sắc của chúng ta. Cô Hạ, mời cô.”
8.
Đầu óc tôi hỗn loạn, Lục tổng phải dìu tôi lên sân khấu, Trang Tư Ngang đứng ngay bên cạnh, đôi mắt đen láy ngậm ý cười, chờ tôi đọc bài diễn văn nịnh nọt anh mà anh đã nghe cả vạn lần, nghiên cứu cả ngàn lần.
Tôi cười gượng gạo, phát hiện chiều cao micro vừa đẹp, không còn cớ nào để câu giờ, run rẩy lấy bài diễn văn ra: “Kính thưa lãnh đạo…”
Đọc được một nửa thì tôi nghẹn lời.
Vừa nghĩ đến việc Trang Tư Ngang đã nghe đến mòn cả tai, tôi liền xấu hổ muốn đào lỗ chui xuống.
Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu, vứt bài diễn văn đi, cười nói với mọi người: “Tôi có được ngày hôm nay, không thể thiếu sự hợp tác và nỗ lực chung của cả nhóm, đương nhiên, có một điều tôi muốn cảm ơn Trang tổng từ tận đáy lòng, đã dùng khuôn mặt đẹp trai này để tăng độ nổi tiếng cho tài khoản của nhóm chúng tôi. Sự thật chứng minh, tiềm năng của ngành truyền thông tự do là không thể đo đếm được, vì vậy tôi muốn nhân đây, xin Trang tổng một phần thưởng.”
Trang Tư Ngang dường như không ngờ tôi có thể nhân cơ hội này để ra điều kiện với anh, anh nhìn tôi tán thưởng: “Cô nói đi.”