Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KgxBgsPtJ
Tư thế tháo đồng hồ của anh vô cùng gợi cảm, lần nào tôi cũng lao qua nâng niu chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay, nâng niu như thể nó là con ngươi của mình.
Anh vẫn ở trong studio của tôi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, xử lý trăm công nghìn việc.
Chỉ là cách gọi tên tôi, đã từ “Cá Voi” đổi thành “Bảo Bối”.
Các thành viên trong studio kịch liệt phản đối, giờ làm việc không được dùng tên gọi thân mật cá nhân.
Trang Tư Ngang mặt không đổi sắc nhắc nhở: “Nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy tên là Cá Voi Nhỏ, gọi Cá Voi được, tại sao gọi Bảo Bối lại không được?”
Mọi người bị chặn họng không nói được lời nào, dù sao cũng không ai sến sẩm gọi tôi là “Bảo Bối”, chỉ có anh gọi ra được cảm giác cưng chiều vừa thanh tao vừa thoát tục.
Đến mùa thu, hợp đồng với tổng công ty đã đàm phán xong, tôi cũng không làm Trang Tư Ngang mất mặt, trước mùa đông năm đó, tôi đã kiếm được rất nhiều tiền.
Những giám đốc công ty vốn có ý kiến với tôi đã hoàn toàn im miệng.
Thấy sắp được nghỉ Tết, tôi chuẩn bị đi Hải Nam tránh đông.
Ở cửa khách sạn, tôi lại gặp cô gái đẹp mặc váy đỏ hở lưng lần trước.
Cô ấy vừa thấy chúng tôi đã duyên dáng bước tới: “Trang tổng, lâu rồi không gặp.”
Trang Tư Ngang gật đầu, cài mũ che nắng cho tôi: “Bạn gái tôi, lần trước cô gặp rồi.”
Cô ấy cười chào tôi: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người tặng hoa hồng cho đàn ông đấy, chào cô, tôi là đối tác của công ty anh ấy, không có quan hệ gì mờ ám, nhân đây đính chính luôn.”
Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng bất mãn với bộ áo T-shirt và quần short thoải mái của mình.
Chào hỏi xong cho phải phép, Trang Tư Ngang đưa tôi đi làm thủ tục nhận phòng.
Tôi nói: “Em muốn mặc bikini.”
“Đông người lắm, không hợp.”
Vớ vẩn, tôi mà không biết anh ta sao, lúc tôi mặc vào, mắt anh ta còn trợn thẳng.
“Em phải đi đè bẹp mọi đối thủ!”
Lễ tân khách sạn cười hì hì trả lời: “Dạo này thời tiết ấm áp, có nhiều người chơi ở bể bơi ngoài trời lắm, buổi chiều nước ấm, cô có thể thử xem sao.”
Trang Tư Ngang kéo vali đi mất rồi.
Tôi nói với cô lễ tân: “Phiền cô mở cho tôi thêm một phòng riêng.”
Gáy của Trang Tư Ngang như có mắt, giọng nói vọng lại: “Phòng mở thêm không được thanh toán.”
Lễ tân khách sạn kiểm tra xong, nhiệt tình nói: “Chỉ còn phòng tổng thống giống như của ngài thôi, xin hỏi cô có đặt không ạ?”
Tôi xì hơi, đứng dậy đuổi theo Trang Tư Ngang, kéo vạt áo sau của anh rên rỉ: “Em muốn mặc…”
Trang Tư Ngang cuối cùng cũng đầu hàng trước sự tấn công dịu dàng của tôi, nhượng bộ: “12 giờ trưa, anh đưa em đi.”
Mong chờ mãi, cuối cùng cũng đến giây phút phấn khích, tôi mặc bộ bikini nóng bỏng, đeo phao bơi, được Trang Tư Ngang đưa đến bể bơi.
Trên đường đi, tôi còn thắc mắc, sao không có một bóng người.
Mãi đến khi nhìn thấy bể bơi trống trơn, tôi ngớ người: “Người đâu?”
“Bao trọn rồi.”
Trang Tư Ngang ngồi xuống ghế tắm nắng, lười biếng tựa lưng vào ghế, chỉ vào hàng giá treo quần áo bên cạnh.
Đủ loại bikini đua nhau khoe sắc.
“Chị Hạ, mặc đi, hôm nay mặc không hết, không được về.”
Nửa phút sau, tôi hét lên: “Trang Tư Ngang, anh không biết xấu hổ! Toàn là kiểu anh thích! Không có kiểu em thích!”
“Cứ la đi, la rách họng cũng không ai cứu em đâu.”
“Đừng tưởng em không biết chút tâm tư đó của anh!”
Trang Tư Ngang cười khẽ: “Kinh Nghi, anh có cần che giấu không?”
Vừa nghe anh gọi tên thân mật, tôi liền biết tình hình không ổn.
Giây tiếp theo, tôi đã bị anh tóm lấy.
Trang Tư Ngang ghé sát tai tôi, giọng điệu xen lẫn ý cười: “Em đoán xem, anh bao trọn bể bơi để làm gì?”
Vì ngày hôm sau tôi phải nằm liệt giường, những ngày còn lại, tôi không bao giờ dám nhắc đến chuyện đi bơi nữa.
Tháng 9, quan hệ của chúng tôi cực kỳ ổn định, không hề như truyền thông dự đoán: Trang Tư Ngang chán ghét cái bình hoa di động là tôi, rồi đòi chia tay.
Khi chúng tôi nhận phỏng vấn, phóng viên hỏi: “Cô không sợ anh ấy chia tay cô à? Yêu một nhân vật tầm cỡ trên trang tin tài chính, áp lực chắc lớn lắm?”
Tôi chớp mắt: “Sao phải sợ? Tôi tìm một anh đẹp trai mét chín, khó lắm à? Hơn nữa, là anh ấy cầu xin tôi yêu đương với anh ấy đấy.”
Còn hứa cho tôi ngắm cơ bụng cả đời nữa.
Đối mặt với ánh mắt nghi vấn của phóng viên, Trang Tư Ngang nhún vai, cười nói: “Thấy chưa? Tôi chính là thích cái chất riêng đó của cô Hạ, vừa hoang dã vừa xinh đẹp.”
“Xin hỏi Trang tổng bắt đầu thích cô Hạ từ khi nào ạ?”
“Chắc là lúc 999 đóa hồng Ecuador từ trên trời rơi xuống.”
Phóng viên kinh ngạc há hốc mồm: “Ec, Ec, Ec…”
Thế là Trang Tư Ngang đổi sang cách nói khác dễ hiểu hơn: “Lúc cô ấy dùng tiền đập tôi.”
Ra khỏi phòng phỏng vấn, tôi kéo cà vạt anh, nói với giọng sâu sắc: “Anh là sếp lớn, sau này đừng khen người ta vừa hoang dã vừa xinh đẹp nữa, phải thành thật một chút, đ.á.n.h thẳng vào tâm hồn ấy.”
“Hiểu rồi.”
“Vậy anh nói thử xem, tại sao anh lại thích Cá Voi Nhỏ?”
Trang Tư Ngang choàng cánh tay dài qua người tôi, cúi xuống mặc tôi kéo cà vạt, ghé sát tai tôi nói: “Em đẹp vãi chưởng, anh muốn em.”
“Á!”
Trang Tư Ngang gãi cằm tôi: “Bảo bối, cái tật hở ra là hét của em bao giờ mới sửa được?”
Tôi che mặt, rúc đầu vào lòng anh: “Anh khéo miệng quá!”
Lục tổng lặng lẽ lướt qua, bỏ lại một câu: “Cặp đôi thối.”
Tuy nhiên, ngay cả Lục tổng cũng không ngờ, tôi đã qua được cửa ải của gia đình Trang Tư Ngang.
Mối lo duy nhất của mẹ chồng tôi về việc này là hôm biết tôi có thai, bà đã kéo tay bác sĩ hỏi: “Cái tính hổ báo của nó không di truyền chứ?”
Sau đó tôi về, méo mó kể lại cho Trang Tư Ngang, nằm úp sấp bên gối anh khóc lóc: “Anh nói xem, mẹ có ghét bỏ em không?”
Trang Tư Ngang vừa thức trắng đêm, lại vừa phỏng vấn xong cho một tạp chí tài chính, nhắm mắt đè tôi vào lòng, hừ một tiếng: “Anh không ghét bỏ là được rồi.”
Tôi dụi dụi: “Có phải em để lại ấn tượng không tốt cho mẹ không?”
“Em nói xem?”
Tôi nhớ lại lần đầu tiên đến ra mắt gia đình, tôi lén trêu chọc con Husky nhà anh, bị nó húc một phát bay thẳng xuống bể bơi.
Tôi không bao giờ quên được vẻ mặt của bố mẹ anh lúc đó, vậy mà Trang Tư Ngang lại cười một cách vô phúc, còn nói: “Chị Hạ đỉnh thật.”
Càng nghĩ tôi càng tức.
Tôi quyết định cho Trang Tư Ngang biết tay, kết quả là tối đó bị anh mạnh mẽ trấn áp, vung ra một triệu, tôi đành nhận mệnh.
Ngày hôm sau, mẹ chồng tôi đích thân đuổi con Husky và bố chồng tôi ra khỏi nhà, giọng hiền hòa gọi điện cho tôi: “Cá Voi Nhỏ, đến uống trà chiều nhé.”
Tôi vốn thích hóng chuyện, nên đi ngay.
Sau này nghe dì nấu ăn nói: Bố chồng tôi lúc ăn cơm nghe tin tôi có thai, không cẩn thận cười phá lên, còn hỏi cái tính hổ báo của tôi có di truyền không, kết quả là ngay hôm đó, đến cái muôi cơm cũng không giữ được, bị ném bay ra ngoài.
Con Husky vì hưng phấn sủa hai tiếng cũng chịu chung số phận bị ruồng bỏ.
Tôi biết ngay mà, mẹ chồng tôi vẫn là thương tôi.
Những gì Trang Tư Ngang đã nói, anh đều làm được.
Vẫn nhớ ngày cưới, có một phóng viên ý đồ xấu nhắc đến quá khứ của tôi, Trang Tư Ngang cười khẩy: “Người con gái có phúc thì không vào nhà vô phúc, vợ tôi tâm địa lương thiện, tôi yêu cô ấy, cả nhà tôi đều rất quý cô ấy. Xin hỏi, anh nghe rõ chưa?”
Từ hôm đó, Trang Tư Ngang lập một tài khoản mạng xã hội cá nhân, bài ghim trên trang của anh chỉ có một câu duy nhất: “Chị Hạ đã kết hôn với tôi, cẩn thận lời nói.”
(Hết)