Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chị ta lén nhìn xung quanh một lượt, thấy không có ai mới tiếp tục nói:
“Con gái bà ta bảo lúc đang ân ái với một người đàn ông thì đã làm anh ta c.h.ế.t, rồi bí mật xử lý xác, tạo hiện trường giả như một vụ tự sát. Nó còn nói người đàn ông đó trước khi c.h.ế.t đã cho nó ba triệu tệ, nó muốn chuyển số tiền đó cho mẹ nó vì sợ cảnh sát sẽ truy thu số tiền này.”
Tim tôi đập ngày một nhanh hơn, cảm giác mình đang tiến rất gần đến sự thật.
Tôi biết Lưu Chinh sẽ không tự tử. Dù anh ta đã phản bội tôi, nhưng tôi nhất định không thể để kẻ g.i.ế.c anh ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
8
C.h.ế.t ở trên giường ư?
Trên đường về, tôi cứ suy nghĩ mãi về câu nói này.
C.h.ế.t ở trên giường, vậy tại sao t.h.i t.h.ể lại xuất hiện ở dưới vách núi?
Hơn nữa, báo cáo pháp y của cảnh sát rõ ràng kết luận là t.ử vong do rơi từ trên cao xuống.
Những nghi vấn này cứ quanh quẩn trong đầu khiến tôi không tài nào lý giải nổi.
Về đến nhà, tôi bắt đầu xem đi xem lại đoạn camera giám sát ở khu du lịch. Tôi chụp lại màn hình khoảnh khắc Lưu Chinh đi vào khu du lịch, sau đó phóng to lên từng chút một.
Một chuyện đáng sợ đã xảy ra!
Tôi nhận ra người trong ảnh sau khi phóng to hoàn toàn không phải là Lưu Chinh!
Hắn mặc quần áo, đội mũ và đi giày y hệt Lưu Chinh lúc t.ử vong. Tuy có đeo khẩu trang nhưng đôi mắt đó tuyệt đối không phải của Lưu Chinh!
Ở khóe mắt hắn có một vết sẹo dài!
Đôi mắt đó quá đỗi quen thuộc, chắc chắn tôi đã từng gặp hắn rồi.
Tôi cố gắng hồi tưởng lại, cuối cùng cũng nhớ ra rồi!
Sống lưng tôi lạnh toát, nổi hết cả da gà. Người đó chính là kẻ đã cầm d.a.o đột nhập vào nhà tôi đêm hôm ấy.
Tại sao hắn lại phải giả dạng Lưu Chinh? Bộ đồ này rõ ràng cuối cùng vẫn được mặc trên người Lưu Chinh mà.
Khả năng duy nhất là bên trong hắn vẫn mặc một bộ đồ khác, còn bên ngoài thì khoác thêm quần áo của Lưu Chinh.
Nhưng trong camera hoàn toàn không nhìn ra việc hắn mặc hai lớp quần áo, chứng tỏ người này phải rất gầy.
Gầy! Chẳng lẽ hắn chính là gã đàn ông gầy gò thường xuyên đến nhà Vương Khinh Khinh? Hắn chính là mắt xích quan trọng để tháo gỡ mọi chuyện.
Tôi tiếp tục quay lại canh chừng ở khu nhà cô ta. Quả nhiên, tôi thấy gã gầy đó đi xe điện đến tìm cô ta, nhưng hắn không hề biết người phụ nữ yêu quý của mình đã vào trại tạm giam.
Thấy hắn thất vọng bỏ đi, tôi bám theo suốt dọc đường cho đến khi tới một tòa chung cư cũ nát.
Tôi tự trấn an bản thân rồi lén lút đi theo. Hành lang chất đầy rác rưởi, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Tôi bịt mũi, quan sát thấy hắn đi vào căn hộ phía Đông ở tầng năm.
Tôi đứng ngoài cửa, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.
Hắn chỉ mở hé cửa. Khi nhìn thấy tôi, hắn lộ rõ vẻ hoảng hốt, có lẽ không ngờ tôi lại dám ngang nhiên xuất hiện tại nhà hắn như vậy.
Hắn cau mày, cảnh giác lùi lại một bước rồi liếc ra sau lưng tôi, chắc là sợ có cảnh sát đi cùng.
“Đừng căng thẳng, tôi đến đây hôm nay chỉ để xác nhận một việc thôi.”
Thấy thái độ bình thản của tôi, hắn lại càng thêm cảnh giác.
“Việc gì?” Giọng hắn khản đặc.
“Có phải Vương Khinh Khinh đã sai khiến anh giả làm chồng tôi để đến núi Lạc Đà, rồi cũng chính cô ta bảo anh đi g.i.ế.c tôi không? Tại sao anh lại bán mạng cho cô ta như thế?”
“Cô có biết cô ấy đi đâu rồi không?” Hắn không trả lời câu hỏi của tôi mà chỉ hỏi bằng giọng khàn khàn.
“Nếu anh cho tôi câu trả lời tôi muốn, tôi sẽ cho anh biết cô ta đang ở đâu.”
“Khinh Khinh là một cô gái đơn thuần. Cô ấy nói đêm đó cô ấy say rượu, chồng cô đưa cô ấy về nhà, chính gã cầm thú đó đã muốn làm nhục cô ấy. Khinh Khinh không có lỗi! Là gã đàn ông đó đáng c.h.ế.t! Khinh Khinh còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của tôi, tôi nhất định phải tìm được cô ấy!”
Gã đàn ông đó bắt đầu trở nên kích động.
“Hì hì, con của anh sao? Anh có chắc không? Còn bảo chồng tôi làm nhục cô ta nữa à?”
Hóa ra gã đàn ông này luôn bị che mắt, bị Vương Khinh Khinh đem ra làm bia đỡ đạn.
Tôi lấy điện thoại của Lưu Chinh ra, mở lịch sử trò chuyện giữa anh ta và Vương Khinh Khinh, cùng với những bức ảnh tôi chụp được cảnh Vương Khinh Khinh thân mật với những người đàn ông khác.
Tôi đưa điện thoại cho hắn. Nhìn hắn lật xem từng tin nhắn, sắc mặt ngày càng tái mét, cuối cùng dừng lại ở một tin nhắn.
“Anh Chinh, khi nào anh mới cho mẹ con em một danh phận đây?”
“Sắp rồi, cục cưng! Chờ tiền về tay, anh sẽ đưa hai mẹ con đi!”
Hắn không trụ vững được nữa, ngồi sụp xuống ôm đầu khóc nức nở!
Đúng lúc này, cánh cửa nhà hắn bị gió thổi tung ra. Tôi nhìn thấy trên bàn bày la liệt những hộp mì tôm đã ăn hết.
“Tại sao! Tại sao tôi đã nỗ lực như vậy mà cô ấy lại đối xử với tôi thế này!”
Hắn đột ngột lao xuống lầu như phát điên. Sợ hắn quá khích làm ra chuyện dại dột, tôi vội vàng đuổi theo, đồng thời gọi điện cho cảnh sát Chu.