Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lưu Chinh bị động kinh, bác sĩ từng dặn tuyệt đối không được dùng các loại t.h.u.ố.c gây hưng phấn quá độ vì dễ tái phát bệnh. Nếu thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng, rất có khả năng sẽ dẫn đến bại liệt.
Tôi cố tình để t.h.u.ố.c lên bàn ăn, Lưu Chinh vừa về nhà đã lập tức chú ý đến mấy chữ lớn trên đó: “Mạnh mẽ như rồng, hưng phấn tột độ, nam nữ đều dùng được“.
“Vợ ơi, sao em lại nghĩ đến việc mua thứ này cho anh thế? Em chê anh không làm ăn gì được nữa à?” Anh ta giả vờ giận dỗi hỏi tôi.
“Sao mà thế được hả chồng, con bạn thân của em cứ nằng nặc đưa cho em đấy. Nó bảo em mới sinh xong chắc chắn không thỏa mãn được anh nên bắt em dùng.”
Tôi vờ như mình vô tội.
“Em đang trong thời kỳ cho con bú, ăn uống linh tinh thứ này làm gì.”
Nói xong, Lưu Chinh dứt khoát vứt hộp t.h.u.ố.c vào thùng rác.
Lúc ăn tối, hắn nhận được một cuộc điện thoại.
Sau đó, anh ta lấy cớ phải tăng ca rồi vội vàng rời đi.
Lúc đi, anh ta cũng không quên tiện tay mang túi rác đó xuống lầu.
Mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, cá đã c.ắ.n câu rồi.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin Lưu Chinh đã c.h.ế.t.
Thật ra tôi khá bất ngờ. Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ vì trận động kinh này mà bị liệt, sau đó tôi sẽ đưa ra bằng chứng ngoại tình để kiện ra tòa ly hôn, như vậy anh ta sẽ không bao giờ làm hại được con tôi nữa.
Sau đó, cứ để người đàn bà đê tiện kia chăm sóc một kẻ bại liệt cả đời đi.
Cho dù người đàn bà đó có bỏ rơi anh ta, thì cũng là do anh ta tự làm tự chịu.
Thế nhưng Lưu Chinh lại c.h.ế.t, còn là c.h.ế.t do rơi xuống vực.
Ban đầu tôi nghĩ mãi không ra, mãi đến khi biết hết sự thật mới bừng tỉnh đại ngộ.
Theo suy đoán của tôi, sau khi uống loại t.h.u.ố.c mạnh đó, Lưu Chinh mây mưa với Vương Khinh Khinh trong trạng thái hưng phấn gấp bội, và không ngoài dự kiến, đã phát bệnh.
Thuốc ngấm mạnh cộng thêm sự kích động khiến anh ta nôn mửa khi đang lên cơn động kinh.
Do không thể tự kiểm soát hô hấp, chất nôn đã làm tắc nghẽn cổ họng cho đến khi hôn mê.
Vương Khinh Khinh không hề gọi cấp cứu ngay, ả ta kiểm tra hơi thở thấy không còn thở nữa thì tưởng anh ta đã c.h.ế.t ngạt.
Nhưng thực tế Lưu Chinh chỉ mới ngất đi vì bị nghẹn, Vương Khinh Khinh nhất thời hoảng loạn, không kiểm tra kỹ nên mới thành ra “thông minh hại chính mình“, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Chinh.
Đến ông trời cũng đang trừng phạt đôi cẩu nam nữ này. Vì thế, khi cảnh sát báo cho tôi rằng Lưu Chinh gặp t.a.i n.ạ.n rơi xuống vực lúc leo núi, tôi biết kịch hay đã bắt đầu.
13
Ánh nắng vẫn rực rỡ như mọi ngày, dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi cuộc điện thoại của cảnh sát Chu.
Cô ấy bảo tôi kết quả phán quyết của tòa án đã có, ả ta bị tuyên án t.ử hình vì tội cố ý g.i.ế.c người.
“Chẳng phải cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i sao, sao vẫn bị t.ử hình ạ?” Tôi thắc mắc.
“Chúng tôi đã đưa cô ta đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, cô ta hoàn toàn không mang thai, chỉ lấy chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả để lừa tiền người khác thôi.”
Ha ha ha, lòng tôi hả dạ vô cùng.
Lưới trời lồng lộng, mọi thứ đều có nhân quả.
Tốt quá rồi, lúc sống là một cặp uyên ương, c.h.ế.t đi rồi cả nhà lại được đoàn tụ.
Hy vọng kiếp sau, kiếp sau nữa, đời đời kiếp kiếp, bọn họ có thể ở bên nhau, đừng bao giờ đi hại người khác nữa.
Ngay khi tôi định cúp máy, giọng nói của cảnh sát Chu chợt lạnh lùng hẳn đi.
“Từ Hâm, có lẽ cô phải quay lại đồn một chuyến.”
Tim tôi đập thình thịch một cái, nhưng có lẽ tôi cũng lờ mờ đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Lần này tôi bị đưa vào phòng thẩm vấn.
“Chúng tôi đã tìm thấy lịch sử mua đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c của cô trên mạng.”
“Lưu Chinh hôn mê trước khi c.h.ế.t là do lên cơn động kinh, mà lọ t.h.u.ố.c này chính là nguyên nhân chính dẫn đến việc đó.”
Cảnh sát Chu đưa lịch sử mua hàng và kết quả giám định pháp y cho tôi.
“Cảnh sát Chu, trước hết tôi rất cảm ơn sự giúp đỡ của chị trong suốt thời gian qua.” Giọng tôi vô cùng chân thành.
“Thuốc đúng là tôi mua, nhưng mà là mua cho chính tôi dùng.”
Tôi giao điện thoại cho cảnh sát Chu, bên trong có đoạn video trích xuất từ camera giám sát trong nhà.
Từ khi có em bé, nhà tôi đã lắp camera, đoạn tôi đưa cho chị ấy chính là bản ghi hình ngày hôm đó.
Trong video quay lại rất rõ cảnh tôi nói rằng mua t.h.u.ố.c về để mình dùng.
Sau đó Lưu Chinh vứt t.h.u.ố.c vào thùng rác, rồi mang túi rác đó xuống lầu.
Còn việc tại sao sau đó anh ta lại nhặt t.h.u.ố.c ra, rồi lén lút uống khi đi ngoại tình với Vương Khinh Khinh, thì chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Xem xong video, cảnh sát Chu như trút bỏ được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
Chị ấy nộp đoạn video cho cấp trên, sau đó làm thêm một vài bản tường trình khác rồi cho tôi về.
Lúc trả lại điện thoại, chị ấy nở một nụ cười thật tươi với tôi.
“Em bé đáng yêu lắm.”
“Cảm ơn chị.”
Tôi cầm điện thoại, nhìn nụ cười ngọt ngào của con trên màn hình khóa, khẽ mỉm cười đáp lại.
Rời khỏi đồn cảnh sát, tôi lái xe về nhà ngoại, vừa đẩy cửa vào đã thấy bố mẹ nấu sẵn một bàn thức ăn thịnh soạn chờ mình.
Con gái đang ở trong lòng bà ngoại, thấy tôi về liền vươn đôi tay nhỏ bé đòi bế, khoảnh khắc ấy thật ấm áp vô cùng.
Tôi đón lấy con từ tay mẹ, thơm một cái thật kêu lên đôi má phúng phính của con bé.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.