Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ai cũng nói anh là người đàn ông tốt.”
Cô ta nhẹ nhàng tựa sát vào anh.
“Cảm ơn anh đã cho em và Hạo Hạo một mái nhà.”
Hạo Hạo cũng vui vẻ nói:
“Vậy con có thể gọi bố được rồi sao?! Không cần phải gọi là chú nữa!”
Sắc mặt Phó Tấn An dịu lại đôi chút.
Anh ta nâng tay gắp cho Liễu Mi một miếng bít tết.
“Sau này chúng ta cứ sống tốt với nhau.”
Hốc mắt Liễu Mi đỏ hoe.
“Tấn An…”
Đúng lúc này.
Hạo Hạo đột nhiên nhíu mày.
“Bố ơi, tại sao vẫn chưa mang món lên?”
Trên bàn.
Chỉ có duy nhất một phần khai vị.
Món chính mà họ đã gọi.
Mãi mà vẫn chưa thấy mang ra.
Liễu Mi cũng có chút nghi hoặc.
“Phục vụ.”
Cô ta vẫy vẫy tay.
“Món ăn chúng tôi gọi khi nào mới lên?”
Người phục vụ mang vẻ mặt khá kỳ quặc.
“Xin vui lòng chờ đợi.”
Lại qua vài phút nữa.
Cửa lớn của nhà hàng đột ngột bị đẩy ra.
Vài người đàn ông mặc đồng phục đi vào.
Phía sau còn theo sau một bóng dáng quen thuộc.
— Chính là quản lý của nhà hàng đó.
Cả nhà hàng trong chớp mắt trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút về phía đó.
Người quản lý đi thẳng đến bàn của Phó Tấn An.
Đặt một tờ hóa đơn lên mặt bàn.
“Ông Phó.”
“Trước đây ông đã chi tiêu 150 nghìn đô la tại chuỗi nhà hàng của chúng tôi.”
“Đến nay vẫn chưa thanh toán.”
“Phiền ông thanh toán hóa đơn ngay bây giờ.”
Cả nhà hàng tức thì vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Phó Tấn An ư?”
“Có phải là chuyên gia tư vấn khoa học nổi tiếng đó không?”
“Chẳng phải nghe nói ông ta lợi hại lắm sao?”
“Sao đi ăn mà lại bùng tiền thế này?”
Sắc mặt Phó Tấn An lập tức trở nên tái mét.
Anh ta cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía mình.
Cảm giác như những mũi kim châm.
Anh ta đùng đùng đứng dậy.
Trừng mắt nhìn quản lý.
“Các người là cùng một phe sao?”
“Các người cũng muốn giúp con đàn bà Vu Vi đó à?”
Anh ta cười khẩy một tiếng.
“Các người có biết nó đã vào tù rồi không?”
Quản lý vẫn giữ gương mặt vô cảm.
“Ông Phó.”
“Mời ông thanh toán hóa đơn trước.”
“Nếu không, chúng tôi chỉ còn cách xử lý theo trình tự pháp luật.”
Tiếng xì xào bàn tán trong nhà hàng càng lúc càng lớn hơn.
Sắc mặt Phó Tấn An trở nên vô cùng khó coi.
Anh ta không muốn bị mất mặt thêm nữa. vội vàng rút thẻ ngân hàng ra.
“Quẹt thẻ đi.”
Quản lý đưa máy POS tới trước mặt.
Tít.
Chiếc máy kêu lên một tiếng.
Giây tiếp theo.
Trên màn hình hiện lên một dòng chữ.
[Giao dịch thất bại]
Phó Tấn An nhíu mày.
“Quẹt lại lần nữa đi.”
Tít.
Vẫn thất bại.
Sắc mặt anh ta bắt đầu cứng đờ lập tức đổi sang một chiếc thẻ khác.
Tít.
[Giao dịch thất bại]
Chiếc thẻ thứ ba.
Vẫn thất bại như cũ.
Tay Phó Tấn An giữ nguyên giữa không trung.
Toàn thân c.h.ế.t lặng.
Nụ cười trên gương mặt Liễu Mi cũng dần biến mất.
Xung quanh đã bắt đầu có người thì thầm to nhỏ.
“Không phải là thật sự không có tiền đấy chứ…”
“Chẳng phải nói ông ta lợi hại lắm sao?”
Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Phó Tấn An.
Anh ta lập tức lấy điện thoại ra.
Gọi ngay cho ngân hàng.
“Tôi là Phó Tấn An.”
“Tại sao thẻ của tôi không quẹt được?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Sau đó mới lên tiếng:
“Thưa ông Phó, tài khoản của ông đã bị phong tỏa.”
Nhân viên chăm sóc khách hàng bình tĩnh trả lời:
“Người đứng tên thẻ này không phải là ông.”
“Tài khoản đã bị chính chủ phong tỏa rồi ạ.”
Phó Tấn An nổi giận quát:
“Vớ vẩn!”
“Đây là thẻ đặc quyền của tôi!”
“Chủ thẻ nào ở đây!”
Nhân viên chăm sóc khách hàng chỉ nhắc lại đúng một câu.
“Xin lỗi ông, đây là thao tác của người sở hữu tài khoản.”
Điện thoại bị cúp ngang.
Phó Tấn An đứng chôn chân tại chỗ.
Anh ta vội vàng quay số gọi cho một người khác.
“Bộ phận tài chính công ty phải không?”
“Ứng trước cho tôi một khoản tiền.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
“Thưa ông Phó…”
“Ông đã bị công ty sa thải rồi.”
“Mọi quyền hạn của ông đều đã bị hủy bỏ.”
“Ngoài ra.”
“Nhóm nghiên cứu của ông cũng đã gạch tên ông ra khỏi danh sách rồi.”
Đầu dây bên kia cúp máy.
Phó Tấn An đứng thẫn thờ tại chỗ.
Cả người như bị rút hết sức lực.
Quản lý vẫn nhìn anh ta bằng ánh mắt bình thản.
“Ông Phó, mời ông thanh toán hóa đơn.”
Cả nhà hàng đều đang nhìn về phía này.
Như đang xem một vở hài kịch.
Phó Tấn An đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
Gân xanh trên trán anh ta nổi hết cả lên.
Thế nhưng anh ta lại chẳng nói được lời nào.
Cuối cùng.
Anh ta đột ngột quay đầu nhìn về phía Liễu Mi.
Giọng nói như được rặn ra từ kẽ răng:
“Đưa túi cho tôi.”
Liễu Mi ngẩn người.
“Cái gì?”
“Túi.”
Cô ta ngập ngừng đưa chiếc túi Hermes qua.
Phó Tấn An lại nhìn xuống cổ tay cô ta.
“Cả vòng tay nữa.”
Sắc mặt Liễu Mi lập tức trắng bệch.
“Tấn An… đây là anh tặng em mà…”
Phó Tấn An nghiến răng.
“Đem thế chấp trước đi.”
Liễu Mi đành run rẩy tháo chiếc vòng tay xuống.
Cả nhẫn và dây chuyền nữa.
Quản lý sai người ghi chép lại.
Thế chấp ngay tại chỗ.
Toàn bộ thực khách trong nhà hàng đều đang nhìn tới.
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên không ngớt.
“Trời ạ…”
“Xấu hổ quá đi mất…”