Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cứ tưởng khoe biệt thự trên mạng là oai lắm, hóa ra là kẻ nghèo rớt mồng tơi…”
Mặt Phó Tấn An tái mét.
Anh ta không nói nửa lời.
Vơ lấy đồ đạc.
Rồi chật vật dẫn Liễu Mi cùng Hạo Hạo rời khỏi nhà hàng.
Phó Tấn An đưa Liễu Mi và Hạo Hạo trở về căn biệt thự mới mua.
Đêm đã về khuya.
Cả căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng.
Thế nhưng bầu không khí trong phòng khách lại chẳng hề dễ chịu chút nào.
Liễu Mi vừa vào cửa đã vứt chiếc túi lên ghế sofa.
Vẻ mặt khó coi.
“Rốt cuộc hôm nay là có chuyện gì vậy?”
“Tại sao tất cả thẻ của anh đều không quẹt được?”
Cô ta càng nghĩ càng thấy tủi thân.
“Còn cả lúc nãy ở nhà hàng… đông người nhìn như thế…”
“Xấu hổ c.h.ế.t mất.”
Hạo Hạo cũng bắt đầu gào khóc.
“Con đói rồi!”
“Con muốn ăn món bít tết ở nhà hàng lúc nãy!”
“Con muốn ăn ở nhà hàng cao cấp cơ!”
Phó Tấn An ngồi trên ghế sofa.
Hai tay day day thái dương.
Cả người vô cùng bực bội.
“Tất cả im lặng một chút đi!”
“Để tôi nghĩ xem chuyện này là thế nào!”
Liễu Mi cười khẩy.
“Nghĩ cái gì?”
“Thẻ của anh bị khóa đột ngột, công ty cũng sa thải anh rồi.”
“Chẳng phải anh nói mình là cố vấn thuê ngoài trẻ tuổi nhất sao?”
“Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”
Sắc mặt Phó Tấn An tối sầm lại.
Anh ta vừa định nói gì đó.
Thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Liễu Mi nhíu mày.
“Muộn thế này rồi ai đến vậy?”
Phó Tấn An đứng dậy đi ra.
Vừa mở cửa ra.
Bên ngoài đứng vài người.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc vest.
Phía sau còn có vài nhân viên an ninh.
“Ông Phó.”
“Chào ông.”
“Chúng tôi là luật sư đại diện của ngân hàng và đơn vị quản lý tài sản.”
Phó Tấn An sững sờ.
“Có ý gì?”
Vị luật sư lấy tài liệu ra.
“Theo điều tra của ngân hàng.”
“Số tiền ông dùng để mua căn biệt thự này đều được chuyển từ một tài khoản thẻ phụ.”
“Mà chủ thẻ chính đã chính thức nộp đơn khiếu nại.”
“Phía họ không công nhận giao dịch này.”
Sắc mặt Phó Tấn An lập tức tối sầm.
“Vô lý!”
“Đây là thẻ của chính tôi!”
Vị luật sư vẫn giữ tông giọng bình thản.
“Rất xin lỗi.”
“Giao dịch này đã bị xác định là sử dụng nguồn vốn trái phép.”
“Vì vậy, bất động sản này sẽ bị niêm phong và thu hồi tạm thời.”
Anh ta nghiêng người sang một bên.
“Nhờ các nhân viên an ninh thực thi.”
Vài nhân viên an ninh lập tức tiến vào biệt thự.
Sắc mặt Liễu Mi bỗng chốc trắng bệch.
“Các người làm cái gì thế hả!”
“Đây là nhà của chúng tôi!”
Phó Tấn An cũng nổi giận.
“Đây là nhà của tôi!”
“Các người dựa vào cái gì mà phong tỏa!”
Luật sư lật mở một tệp hồ sơ khác.
“Ngoài ra.”
“Dựa theo ghi chép sao kê ngân hàng.”
“Mười năm qua.”
“Toàn bộ chi tiêu của ông.”
“Hầu như đều đến từ chiếc thẻ phụ này.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía Phó Tấn An.
“Chủ thẻ đã nộp đơn yêu cầu truy thu toàn bộ số tiền.”
“Ông Phó.”
“Tốt nhất là ông nên chuẩn bị hoàn trả ngay bây giờ.”
“Nếu không, hành vi này sẽ cấu thành tội phạm tài chính nghiêm trọng.”
Không gian bỗng chốc im lặng.
Liễu Mi đờ người ra.
“Mười… mười năm?”
Cô ta gần như hét lên ngay lập tức:
“Không liên quan đến tôi! Là anh ta tự nguyện chi tiêu cho tôi mà!”
Phó Tấn An cũng như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
“Chủ thẻ?”
“Chủ thẻ nào chứ!”
Anh ta đứng phắt dậy.
“Đây rõ ràng là thẻ của tôi!”
“Thẻ trợ cấp của tôi!”
Anh ta bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi!”
“Đây là chiếc thẻ mà tổ chức cử đi công tác cấp cho tôi!”
“Đúng thế!”
“Họ là người đã sắp xếp cho tôi lúc đó!”
Như vớ được cọc cứu mạng, anh ta lập tức lấy điện thoại ra.
Lập tức lấy điện thoại ra.
Tìm một số điện thoại.
Gọi đi.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
“Alo?”
Phó Tấn An sốt sắng nói:
“Tôi là Phó Tấn An!”
“Năm đó chính là các người đã trao cho tôi suất công tác! Cũng là các người cấp chiếc thẻ ngân hàng này cho tôi!”
“Bây giờ thẻ trợ cấp của tôi gặp vấn đề rồi! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy!”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi.
Sau đó vang lên một tiếng thở dài.
“Ông Phó…”
“Ông thật sự không biết sao.”
“Ai là người đã cấp chiếc thẻ này cho ông?”
Khi Phó Tấn An còn đang ngơ ngác, trên màn hình tivi trong phòng khách,
một bản tin khẩn đột ngột xuất hiện trên trang chủ của tất cả các phương tiện truyền thông.
#Họp báo nhà đầu tư bí ẩn#
#Người trong cuộc vụ việc Phó Tấn An xuất hiện#
Tại sảnh họp báo.
Đèn flash sáng rực liên hồi.
Tất cả phóng viên đều chen chúc tại hiện trường.
Bởi vì họ vừa nhận được một tin tức.
Người phụ nữ bị bắt đi đó.
Thế mà lại công khai xuất hiện.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Tôi bước vào từ bên ngoài.
Bộ vest đen cao cấp.
Mái tóc ngắn gọn gàng, dứt khoát.
Cả người tôi toát lên vẻ bình tĩnh và sắc lạnh.
Đèn flash chớp nháy liên tục.